21 Editor: PNam Tiểu Thư
“Ba, sao chuyện gì ba cũng đều nói khoa trương như vậy. Cũng là bởi vì không có tình cảm làm trụ cột, cho nên mới không thể đùa giỡn qua lại như vậy được.
22 Editor: PNam Tiểu Thư
Còn nửa tháng nữa là rời khỏi công ty, tính ra thời gian Hứa Mịch có cũng thật là ít, trên đầu còn một một đống việc còn chưa xong, hơn nữa còn phải đi ra ngoài bàn việc với đối tác khách hàng.
23 Editor: PNam Tiểu Thư
------
Hứa Mịch lấy ra di động ra xem giờ, bây giờ đã là sáu giờ. Bọn họ xuất phát lúc hai giờ giữa trưa, “Hiện giờ đã quá bốn giờ đồng hồ rồi, anh nên dừng xe đi lại nghỉ ngơi một chút đi, không thể lái xe lâu quá được.
24 Editor: PNam Tiểu Thư
Hứa Mịch mang đĩa salad trái cây đặt lên bàn, múc một thìa đưa đến bên môi Du Ninh Trạch.
Một bát hoa quả hỗn loạn kèm theo tương trắng, Du Ninh Trạch chỉ nhìn thôi mà cũng cảm thấy dạ dày khó chịu, anh có chút ghét bỏ nói: “Món ăn hoàn thành rồi là như vậy à.
25 Editor: PNam Tiểu Thư
Hứa Mịch đọc xong tin nhắn, nghĩ rằng Du Ninh Trạch đang tìm cô có việc gì, lập tức nhấc máy gọi thoại qua anh. Ai biết vừa tiếp máy Du Ninh Trạch đã giao cho cô mấy việc lặt vặt.
26 Editor: PNam Tiểu Thư
Thừa dịp mấy ngày ở nhà nhàn rỗi, Hứa Mịch bắt đầu đi tìm đơn vị công tác để làm việc. Cô không phải Phương Diệc Mông, mang thai xong lập tức không thể đi làm.
27 Editor: PNam Tiểu Thư
Cuối cùng Hứa Mịch vẫn chọn cái giường hai thước trắng đen kia, bởi vì khi mua cái giường này sẽ được tặng kèm thêm một con thỏ lớn cực kỳ đáng yêu.
28 Editor: PNam Tiểu Thư
Vốn là đang yên ổn nói chuyện, đột nhiên biến thành hình ảnh hạn chế trẻ nhỏ này, ôi chao, cũng là biến hóa nhanh quá rồi. Đây là lần đầu tiên Hứa Mịch thấy được một mặt này của Du Ninh Trạch.
29 Editor: PNam Tiểu Thư
Hứa Mịch lấy điện thoại trong túi ra nhìn giờ, bây giờ đã là hơn mười một giờ. Buổi chiều cô còn hai buổi phỏng vấn nữa, đợi cơm nước xong xuôi chắc cũng đã hơn một giờ rồi.
30 Editor: PNam Tiểu Thư
Giang Tự sửng sốt một chút, “Để anh đưa em về. ”
“Không cần, tôi có thể tự đi tàu điện ngầm về, không cần phiền anh. ” Hứa Mịch nhanh chóng xua tay.
31 Du Ninh Trạch đã biết Giang Tự đưa Hứa Mịch về, cho nên một phen muốn đến nói lời cảm ơn, Hứa Mịch kéo cũng không kéo được, hơn nữa cô cũng không có ý định làm việc giấu đầu lòi đuôi.
32 Lần đầu tiên Hứa Mịch phát hiện bản thân mình tỉnh dậy rất là sớm. Du Ninh Trạch vừa mới rời giường, cô lập tức đã tỉnh. Ý thức Hứa Mịch có chút mơ hồ, chiếu theo lý thuyết bình thường mà nói, dù có gọi ầm trời cô cũng sẽ không dậy đâu.
33 Hứa Mịch về nhà ngủ một giấc, lúc ngủ dậy đã là hơn bốn giờ. Cô nằm trên giường một lúc lâu, đến khi chán rồi mới đứng dậy, dự tính đi ra chợ gần đây mua đồ về nấu cơm.