Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Tâm Tổng Tài Chương 75 : Nhà Ở

Chương trước: Chương 74 : Nước Ngoài



Lôi DĨnh tay phải xách hành lý , tay trái cầm tờ giấy, ánh mắt nhìn về nhà ở xung quanh “số 10 , số 12, số 14, số 16…………”

Số 16 , Lôi Dĩnh dừng bước, xác nhận lại địa chỉ ghi trên mặt giấy,lại quay đầu nhìn về biển số, lúc này nàng mới xác định tìm đúng cửa rồi , cất tờ giấy lại, nàng nâng tay nhấn chuông

Lúc này từ bên trong đi ra là một bà già hiền lành, hơn nữa nhìn sơqua nàng là người Phương Đông , không biết có phải là người Trung Quốchay không, nhưng ở nước ngoài gặp được người Phương Đông như mình cũngthấy rất thân thiết

“xin chào” Lôi Dĩnh dùng tiếng anh chào hỏi, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào

Bạch Thu vừa ra cửa đã gặp được cô gái có gương mặt như búp bê Phương Đông này thì đã có hảo cảm, nàng mở cửa, liền mở miệng nói “Xin chào,cô hẳn là người Trung Quốc?”

Ách………..thì ra nàng là người Trung Quốc, nụ cười trên môi Lôi Dĩnh mở rộng “A, con còn nghĩ bà là người Hàn Quốc, hoặc Nhật Bản”

“Vào đi” Bạch Thư khẽ giật mình trước thân hình hơi có vẻ mập mạp

“Bà bà” Lôi Dĩnh thấy có chút đường đột, vì thế lại lễ phép hỏi “A…….con có thể gọi người như vậy được không?”

“Được, mọi người thường xưng hô với ta như thế” Bạch Thư là người rất hòa đồng, cũng thích náo nhiệt, cho nên mới đem phòng cho thuê , nhưngmà nàng cũng có quy định người thuê phòng phải là người Trung Quốc, hơnnữa phải là nữ nhân

“Dạ, con về sau gọi người là bà bà” Lôi Dĩnh cười nói, bà bà nhìn qua rất hòa thuận, hơn nữa cũng thực từ ái

“Đúng rồi, con tên gì?” Bạch Thư hỏi

“Con tên Lôi Dĩnh, về sau bà có thể gọi con là Dĩnh nhi hay Tiểu Dĩnh đều được” Lôi Dĩnh đáp lời, đi theo chân nàng bước vào một phòng kháchbên trong tòa nhà nhỏ

Phong cách bố trí thật ấm áp, vách tường trắng nhẹ, sô pha phớt hồng, còn có thảm hồng nhạt, tất cả màu sắc ở đây đều là màu nhẹ, phối hợpvới nhau, nhìn qua thật thoải mái

“Tiểu Dĩnh con ở lầu hai, căn phòng thứ hai, quẹo phải” Bạch Thư nói

“Dạ” Lôi Dĩnh lên lầu đem hành lý sắp xếp lại thật tốt, mới xuống lầu , đem tiền thuê nhà, cùng chủ nhà làm quen một chút

Ở nơi này còn 6 nữ nhân trẻ tuổi nữa, bà bà cũng có một cháu gái ởnơi này, hơn nữa ngoài nàng ra còn có năm, sáu người phụ nữ khác trọ

Bà bà tên Bạch Thư, căn nhà lớn này, là ban đầu con nàng mua cho nàng sống dưỡng già, nhưng nàng là người thích náo nhiệt, tự thấy phòng ởrất lạnh lùng, nàng đã cố ý đem phòng cho thuê, phòng có chút lớn, nàng ở một mình rất cô đơn, mặc dù có người hầu, nhưng đến tối vẫn thấy cănphòng trống rỗng, không có ai

Ba vị khách trọ ở đây đều ở lầu hai, ở đối diện với Lôi Dĩnh là mộtlưu học sinh tên Tiểu Vũ, cách vách là một người tên Nam Cung Tuyệt ,người này cùng một khách trọ khác gọi là Tôn Phỉ Lâm mở một cửa hàngbánh ngọt , những chuyện này đều là nàng theo lời bà bà biết được , vềphần cháu gái của nàng cũng là một sinh viên, cùng đại học với Tiểu Vũ,tên Bạch Kì Linh

Các nàng đều phải đến tối mới về nhà, cho nên ban ngày bình thường sẽ ko gặp mặt được, trừ phi là ngày nghỉ , mới có thể thấy Tiểu Vũ và Bạch Kì Linh ở nhà, còn Nam Cung Tuyết và Tôn Phỉ Lâm thì ngay cả ngày nghỉcũng làm việc

Lôi Dĩnh cũng không cùng Bạch Thư kí hợp đồng thuế mướn, bởi vì nàngcảm thấy ko cần thiết, bà bà là người rất tốt, hơn nữa đều là ngườiTrung Quốc , như vậy càng dễ thân, cho nên nàng chỉ giao cho nàng tiềnthuê nhà nửa năm cùng phí đồ ăn

Ban đêm, quán bar “Mị Ảnh”

“Tiểu tử, ngươi mấy ngày nay chạy đi đâu? Điện thoại gọi cũng khôngđược?” Văn Hoa vừa đi đến quầy bar , tay liền đặt lên vai Tiêu Ngự Phi , nở nụ cười lưu manh

“Ra nước ngoài một chuyến” Tiêu Ngự Phi đơn giản trả lời, cũng không nhìn về phía hắn

Văn Hoa lập tức ngồi xuống bên cạnh hắn , quay sang Tề Thiếu Dương đang chế rượu kêu lên “Thiếu Dương, cho ta một ly whis key”

Một lát sau, hắn đưa ra một bình rượu cùng một ly rượu , nói “Tự rót, ta hiện tại rất bận” Tề Thiếu Dương nói xong, liền bưng bàn ra quầy bar

Văn hoa lắc lắc đầu, tiểu tử này cần gì phải bận việc như vậy a?? Tựmình rót ra một ly rượu , hắn nhìn Tiêu Ngự Phi bên cạnh hỏi “Muốn uốnghay không?”

Tiêu Ngự Phi cầm lấy ly rượu, nâng ly uống một hơi cạn sạch, rồi đemly rượu đặt trước mặt hắn, nhìn hắn giúp mình rót rượu “Sao ngươi lạirảnh rỗi đến đây?”

“A………….nhớ bọn ngươi” Văn Hoa trêu chọc nói, cầm lấy ly rượu nhấp một ít

“Lý do này thật khiến cho người ta khó tin” Tiêu Ngự Phi nói

“Nói thật, tôi hình như có cảm giác đám bọn cậu tất cả đều thay đổi?” Gần đây hắn gọi điện thoại cho bọn họ, họ không phải điện thoại tắt máy thì tâm tình cũng không tốt, hắn rất kì quái, trong lòng đoán rằng cáchuynh đệ có phải đang lâm vào xoáy nước tình cảm hay không?

“Có sao?” Tiêu Ngự Phi hỏi

“Có a!” Văn Hoa theo hướng Tiêu Ngự Phi ngồi nhích lại gần, chỉ vàoTề Thiếu Dương ở quầy bar “Trước tiên là nói về Thiếu Dương đi, ngươicảm thấy hắn như thế nào?”

Tiêu Ngự Phi quan sát Tề Thiếu Dương một chút , cũng ko cảm thấy có chỗ nào không quen, đã nói “Vẫn như cũ”

Bàn tay Văn Hoa dùng sức vỗ lên bờ vai hắn nói “Ngươi ko thấy đượcánh mắt của hắn so với trước có chút khác biệt sao? Hơn nữa , gần đâyhắn đều ra sức làm việc, nói cũng không nhiều”

“Hắn bình thường cũng không nói nhiều” Tiêu Ngự Phi hiện tại đối vớichuyện người khác cũng không thèm để ý, hắn hiện tại chỉ lo lắng chocuộc sống của Lôi Dĩnh ở nước ngoài sẽ không quen, hơn nữa nàng còn mang thai đứa bé, càng nghĩ hắn càng không thể yên tâm

“Được, vậy không nói tới hắn, lại nói về Hạo, hắn gần đây cũng hỉ nộvô thường , thật không biết là do hắn thấy bất mãn, hay do cuộc sống vợchồng không hài hòa “Văn Hoa nói, lại uống 1 ngụm rượu

Nghe được lời Văn Hoa nhắc đến Cung Thần Hạo , Tiêu Ngự Phi liếc mắtâm trầm, một ngụm , đã đem toàn bộ ly rượu uống hết, nói “Ngươi trảtiền, ta đi trước” Nói xong, liền không dừng bước bỏ đi

Văn Hoa kinh ngạc nhìn bóng lưng của hắn, mập mờ

Quay đầu nhìn lại Tề Thiếu Dương, trời ạ!! Một đám kì lạ, ngay cảTang Tử Phàm ngày thương vẫn hay cãi nhau với hắn cũng trầm lặng , gọihắn, hắn luôn nói có việc , không rảnh

Quên đi……………quên đi………..mặc kệ, uống xong ly rượu, trả tiền xong, hắn cũng rời đi ngay , hiện tại lúc này không bằng về nhà với bà xã

Loading...

Xem tiếp: Chương 76 : Nước Pháp – Paris

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ở chung ký

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 2


Bảo Bảo, Thân Chủy Nhi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 158


Du Nhiên Ngạo Hàn

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 51