101 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Giữa trưa mùa hè oi bức, ở trên đường lớn dòng người qua lại đã thưa dần đi. Ngẫu nhiên có người đi đường, cũng rất vội vàng.
102 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua một cái đình viện yên tĩnh ở ngoại ô kinh đô Cảnh Quốc. Ánh trăng êm dịu nghiêng nghiêng chiếu vào trong phòng.
103 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn “Rầm—” một tiếng, tiếng động đột ngột vang lên khiến cho hai người ở trong phòng đều giật mình. Trần Khiêm đang muốn xoay người, khi nhìn thấy rõ ràng người mới đến, chỉ cảm thấy cổ tê tê, trong nháy mắt rơi vào trong bóng đêm.
104 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Mùa hè ở Thương Châu không có nóng bức như trong tưởng tượng, gió mát từ từ thổi qua ngoại ô Thương Châu. Dạ Xoa cũng đội mũ rộng vành màu đen cưỡi ngựa giống Hoắc Thiên Thụy.
105 Ánh mặt trời chiếu xuống ngự hoa viên tươi đẹp của hoàng cung Cao Quốc, làm cho cả vườn hoa thu tăng thêm một phần xinh đẹp của mùa xuân, đồng thời cũng tăng thêm cơ hội để cả vườn mỹ nhân có cơ hội khoe sắc.
106 Bên ngoài ngự hoa viên, một thân ảnh lười biếng vừa đi vừa ngáp. Vươn vai, Thập Tứ ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm một cái, chỉ cảm thấy mệt mỏi vừa rồi giống như đã trở thành hư không, trở nên rất có tinh thần.
107 Trong điện Tiên Từ:Vẫn còn đang mặc trang phục tể tướng, hữu tướng Tần Tường nhìn người đệ đệ của mình vẫn còn trẻ như trước đây, trong lúc nhất thời lại không biết mở miệng như thế nào.
108
Edit: Thu
Beta: Tiểu Ngạn
Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua một chỗ nào đó trong đình viện ở ngoại ô của Cảnh Quốc.
“Ha ha…” Tiếng cười trong trẻo như chuông ngân ở trong biển hoa của đình viện truyền ra.
109
Edit: Thu
Beta: Tiểu Ngạn
Gió đêm cuối thu thổi lất phất qua châu thành ở biên cảnh Phó Quốc và Cao Quốc- Sở Châu. Sở Châu vốn là vùng đất cằn cỗi của Cao Quốc, cuộc sống của dân chúng vô cùng nghèo khổ, nhưng mà bởi vì mấy năm gần đây thông thương với Phó Quốc mà dần phát triển lên, cuộc sống của dân chúng cũng theo đó mà giàu có hơn.
110
Edit: Thu
Beta: Tiểu Ngạn
Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai thân ảnh màu đen ôm nhau bay vụt qua.
Trong trời đêm, Tần Vũ dùng khóe mắt liếc nhìn về phía người đang xiết chặt eo mình, trong mắt hiện lên sự nghi hoặc: Dáng người tướng quân cao gầy, lại vô cùng mềm mại.
111
Edit: Thu
Beta: Tiểu Ngạn
Trăng tròn nghiêng nghiêng ở đằng tây cho thấy giờ đã là đêm khuya. Tầm này vốn dĩ phải là đêm khuya người lặng, nhưng bên trong Châu phủ lại là đèn đuốc sáng trưng, không khí căng thẳng.
112 Edit: ThuBeta: Tiểu NgạnÁnh tà dương chiếu vào Thiên chi đường của khách sạn Long Môn, khiến cho toàn bộ Thiên chi đường được bao phủ bởi ánh sáng màu đỏ nhạt.
113 Edit: ThuBeta: Tiểu Ngạn“Keeng—” một tiếng, có một hòn đá nhỏ đập vào mặt đao, khiến cho nó bay khỏi tay Tăng Kiếm Vọng, cắm vào xà nhà cách đó không xa.
114 Edit: ThuBeta: Tiểu Ngạn“Trần đại phu, tướng quân tỉnh chưa…” Xa xa truyền đến giọng nói của Trương Hồng cho dù đã cố gắng giảm thấp nhưng vẫn nghe rõ.
115 Edit: ThuBeta: Tiểu NgạnSo với sự tuyệt vọng của thân vệ binh ở trong biển lửa, sau khi tất cả tinh anh binh nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ai cũng hưng phấn khó nhịn: Tinh anh binh bọn họ rốt cuộc cũng đánh bại quân đội Phó gia được xưng là “thiên hạ đệ nhất cường binh” rồi.
116 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn “Phó tướng quân—” Thân vệ binh khó nén được sự đau lòng mà gọi tên vị anh hùng của mình.
“Dạ Xoa đại nhân—” Tinh anh binh nghẹn ngào gọi tên vị tướng quân của mình.
117 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Ánh nến dịu dàng chiếu sáng căn phòng trúc, chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy sự chờ đợi của Phạm Dương Triệt.
Hai tay Phạm Dương Triệt nắm chặt bàn tay phải của Phó Vân Kiệt vẫn đang hôn mê, con ngươi đen như ngọc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hơi khôi phục lại chút huyết sắc.
118 Edit: Thu Beta: Tiểu Ngạn Cốc Vong Ưu vẫn xinh đẹp như trước, làn gió nhẹ khẽ thổi trong vườn, lướt qua một góc nào đó.
Phó Vân Kiệt ở dưới sự đồng hành của Phạm Dương Triệt, ưu thương nhẹ giọng nói với bia mộ ở trước mặt: “Dịch Thiên, ở đây rất yên tĩnh, rất thích hợp để huynh vĩnh viễn ngủ ở đây!”
Phạm Dương Triệt đưa tay ôm nàng vào trong ngực, yên lặng an ủi nàng.
119 Cơn gió đêm mạnh mẽ thổi qua hoàng cung Cao Đô, xông vào Tiên Từ điện qua cánh cửa hơi mở, thổi bay vạt áo của Tần Mặc đang dựa vào cạnh cửa sổ, quấn tung mái tóc phủ trước trán hắn, lộ ra đôi lông mày đang nhíu chặt.