961 Thuyền cổ màu vàng chạy đến, ngược dòng đại dương màu đen mênh mông, từ Ma Hãi Nhãn thoát vây mà ra, năm trăm Kim Thân La Hán ngồi xếp bằng, chỉ có lão tăng trợn mắt, ngâm tụng Phật Kinh.
962 Thiên địa này dường như không thể chịu tải uy thế của Thánh nhân thái cổ! Lão nhân mới vừa sống lại, cái loại dao động ngoại phóng tự nhiên này liền xé nứt hư không và đại địa.
963 Ngạc Tổ máu tươi chảy đầm đìa, nửa dưới thân thể đã trở thành thịt nát, hoàn toàn bị cây đại bổng xương trắng đập nát, lúc này đang hấp hối, không còn có uy phong vừa rồi.
964 Lão Thánh nhân từ đầu tới giờ cũng chưa lên tiếng, chỉ lo ăn thịt cá sấu. Diệp Phàm có rất nhiều vấn đề muốn thỉnh giáo, nhưng vị lão gia này dường như cảm thấy được im lặng là vàng.
965 Ở trong vũ trụ nhìn từ xa, tinh tú màu thủy lam thoạt nhìn thực xinh đẹp, như là một viên ngọc xanh, lóe ra hào quang trong suốt, gần như mộng ảo. Diệp Phàm tiếp tục vượt qua, bỏ đi từng tòa Huyền Ngọc thai, rốt cục tới gần, loại này tiêu hao thật lớn, may là hắn sớm có chuẩn bị.
966 Gió thật lạnh, thời tiết tạ phương bắc này nhiệt độ không khí rất thấp, đặc biệt là sáng sớm, hơi thở ra đều là màu trắng, cây cối rụng lá trơ trụi.
967 - Là mưa cả ngày rồi. Đốt ngón tay cũng đau nhức, đúng là già cả rồi. Trong nhà thật lạnh lẽo. Nghe tiếng trẻ con hàng xóm khóc ta lại nghĩ tới Tiểu Phàm ngày xưa.
968 Con muốn chăm sóc mà cha mẹ không còn. Con đi xa trở về đã không còn gặp được cha mẹ nữa, sinh tử chia ly. Điều này thê lương tới mức nào chứ.
969 Xuân còn chưa tới, lúc này mới vào cuối đông, phía bắc vẫn rất lạnh. Gió rét quất vào mặt như đao cắt. Trước mộ có một bó hoa trắng nõn lay động, cánh hoa bị thổi tung bay từng cánh.
970 Một điểm sáng vàng giống như một con bướm màu vàng bay lên, sau đó bay về phía bầu trời. Diệp Phàm ngẩn ra. Đại xá lợi từ lớn bằng nắm tay trẻ con lại nhỏ đi, trở thành một màn mưa ánh sáng, khuếch tán ra bốn phương tám hướng,cảnh tượng tuyệt đẹp, thánh khiết mà trang nghiêm.
971 Thạch động rất khô ráo, cũng rất êm ái, thường có động vật ra vào. Tượng phật nhỏ bằng đá đổ ở trước cửa động có thể chắn hết mưa gió.
972 Cái này không phải Phạn văn có ý nghĩa bình thường, cực kỳ xa xưa, hẳn là ký hiệu cổ bắt nguồn của loại chữ này, không thể tra cứu, là hình thái ban đầu của Phạn văn.
973 Bàng Bác không khỏi rời Địa Cầu! Khi biết tin tức này, Diệp Phàm cứng đơ như tượng đất, cả người hóa đá nhìn lên trời. Những năm qua, là ai đồng cam cộng khổ với hắn? Là ai sóng vai chiến đấu với hắn? Là ai cùng hắn tung hoành thiên hạ? Là ai cùng sống cùng chết với hắn? Thân thể Diệp Phàm lạnh như băng, chiếu theo như vậy thì có thể là giả mạo, nhưng nếu như thế, trên thế giới này còn có người nào? Trong lòng hắn trống rỗng, nếu Bàng Bác không rời khỏi Địa Cầu, chưa từng cùng hắn vượt qua tinh không, đó là chuyện đáng sợ dọa người cỡ nào.
974 Diệp Phàm sảng khoái đáp ứng, hẹn địa điểm hai ngày sau gặp mặt, muốn xem thượng sư kia là người ra sao, có phải hiển hóa thần tích thật hay không.
975 Khi gặp lại Diệp Phàm, con sóc nhỏ như thủy tinh tím ánh mắt đẫm lệ chớp chớp, vù một cái bám lên người Diệp Phàm, nhanh chóng trốn ra sau, lộ ra nửa cái đầu nhỏ nhìn về phía trước.
976 Bên phía Ấn Độ có tin tức, mấy lão tăng cực kỳ coi trọng, lão tăng một trăm chín mươi tuổi Tất Ma Đề khởi hành, hẹn hai vị bạn cũ đi đến.
977 Trên đại sơn sơ khai, một cỗ khí tức thê lương đánh thẳng tới, bọn người Diệp Phàm cảm thấy như đi ngược về thời thượng cổ, tới nơi hoang dã. Xa xa là những tòa núi lớn sừng sững, cao không biết bao nhiêu vạn trượng, lão thụ che kín mặt trời, đủ loại sinh vật kỳ bí.
978 Rõ ràng ở ngay trước mắt, cách không quá mười dặm. Nói Linh Sơn đã bế là sao?Hắn suy nghĩ thật nhanh, dù không có đường cũng muốn đi về phía trước, tự mình tạo ra đường.
979 Biết được hết thảy điều này, Diệp Phàm không có nói nhiều, xoa xoa đầu nó. Tiểu tử này bản tính thiện lương như một tờ giấy trắng. Lúc trước, nó chỉ có một tiểu thạch phật làm bạn, một mình phun nạp ánh trăng, căn bản không tiếp xúc nhiều với nhân loại.
980 - Trên người ngươi có pháp khí? Lão già cảnh giới Thần Kiều kinh hảm, không kìm nổi phải lui lại. Ơt thời đại này, hắn không biết có ai có thể dùng một cái vẫy tay cũng đủ đập nát một pháp trận cường đại như vậy.