541 - Thứ này chẳng lẽ là quả trứng duy nhất mà Chân long lưu lại thế gian đi?Có người kích động, đưa ra phán đoán này. - Thần diễm dập dềnh, các ngươi xem, ánh sáng như một ngọn lửa đang bùng cháy, thứ này rất giống trứng của Bất Tử Phượng Hoàng, cùng là độc nhất vô nhị trong truyền thuyết a!Có người khác giật mình nói.
542 - Ta không chờ được lâu, sẽ còn có người khác tới nữa, mà ta lại không muốn khai chiến cùng Nhân tộc. . . !Trong khối Thần Nguyên truyền ra thanh ám chán thật của thiếu nữ, như một luồng tiên khúc đang vang vọng quanh đây.
543 Diệp Phàm lạnh lùng nói:- Nguyên Thiên Thư chỉ có giá hai trăm vạn cân Nguyên thôi sao?- Vậy được rồi, ta cũng không cần giữ nó, nếu mà ta thắng, chỉ cần đọc qua nó một lần là được rồi!Âu Dương Diệp nói.
544 Diệp Phàm lẳng lặng đứng yên rất lâu, sau đó tiếp tục nhấn vào chiếc di động của Liễu Y Y, lại phát hiện ra một đoạn ghi âm nữa. “Ta muốn giết chết nàng, ngươi có thể làm gì được ta nào?”Một âm thanh âm trầm lạnh lẽo truyền ra, khiến người ta nảy sinh sự chán ghét từ tận đáy lòng, có sự càn 1Ờ của tiểu nhân đắc chí, cũng có mùi máu tươi ác nghiệt vô tình.
545 Trung Vực. Hỏa Ma Lĩnh. Tương truyền đây là nơi sinh ra một vị Thánh linh Hỏa tộc, sánh ngang cổ Hoàng, trấn áp thiên địa chấn nhiếp hoang cổ. Đáng tiếc, nghe nói bị Thiên Đế cổ trấn áp chết, hình thần hủy diệt, không còn giữ được chút sinh cơ.
546 - Ha ha ha ha. . . . Trên các đỉnh núi tuyết, tất cả mọi người đều cười to, có mang theo trào phúng, có tràn ngập hận thù, có lộ rõ sát khí, biểu tinh đều không giống nhau.
547 Một lão già tiến lên, lạnh lùng vô tình quyết định vận mệnh của Diệp Phàm, muốn lập tức chém giết hắn. - Lão già khú đế kia làm tàng cái gì, không thấy bổn hoàng ở đây hả, còn không lãn tới đây thăm hỏi!Hắc Hoàng ngông nghênh, ấn bốn móng xuống đất, thè cái lưỡi dài trách mắng.
548 Lôi điện vô tận chói sáng vạn trượng, hoàn toàn bao phủ mảnh thiên địa này, đó không phải chỉ là một tia sét, mà là cả một mảnh biển sấm sét. Không còn gì tồn tại, tất cả đều bị sấm chớp bao phủ, trong tầm mắt chỉ còn một mánh sáng lóe, đứng ở thật xa cùng cảm giác được lực lượng hủy diệt này.
549 Bầu trời cháy khét, từng tấc không gian đều là điện quang, mặt đất cháy đen, màu tím vô tận tụ hội thành biển lôi điện. Thiên kiếp còn chưa trôi qua, hơn nữa càng diễn hóa càng mạnh, càng thêm đáng sợ, một mảnh mênh mông không có tận cùng.
550 Mấy ngày nay không ngừng có đại giáo tạo áp lực, không cho Dao Trì che chở Diệp Phàm, dù chưa chính xác nói rõ, nhưng cùng ám chì thực rõ ràng. Diệp Phàm chuẩn bị đi xa, không nghĩ làm cho Dao Trì khó xử.
551 - Cùng đột phá, đạt tới một cảnh giới khác. Thần Vương thể Cơ Hạo Nguyệt khẽ thốt lên. Trong mắt Cơ Tử Nguyệt hiện lên vẻ thông minh, lẩm bẩm một câu, ai cũng không nghe rõ, sau đó nhãn mặt nhíu mùi, nói:- Ta cùng muốn uống chút Hoàng tửu!Bên này, Diệp Phàm cười cười, vươn tay đưa qua một võ rượu chưa khui, còn có hai con cá trên bàn chưa động đùa tới.
552 Đông Hoang trở về sự yên lặng, truyền nhân kiệt xuất của đại giáo vô thượng đều đi xa, phiến đại địa này dường như thiếu đi sức sống, có dáng vẻ già nua nặng nề.
553 - Ta có thông qua không?Người dã man mặc áo da thú chất phác hỏi. VỊ đại năng Kỳ Sĩ Phủ kia lúc này tay phải còn đang co giật, có thể không thông qua sao? Yêu nghiệt như vậy cũng không biết bao nhiêu năm chưa từng nhìn thấy qua.
554 Cổ kinh, một cái danh từ khiến tu sĩ động tâm, mê hoặc lòng người giống như có ma tính. Trong lòng Diệp Phàm tất nhiên là cả kinh, không kìm nổi quay đầu lại nhìn, nữ tử này thật đúng là dám ra tay, đưa ra một quyển cổ kinh này cũng không phải là chuyện nhỏ.
555 Diệp Phàm cũng không báo ra tên thật bằng không cho dù ở trên vùng đất Trung Châu xa xôi này cùng sẽ gặp phải vô tận phiền toái. Hắn ở Đông Hoang gây ra phong ba quá lớn.
556 - Cái gì? Ngươi muốn đi Hoang Lư?Sau khi Vũ Điệp công chúa trở về, nghe thấy quyết định của Diệp Phàm giật mình mở to mát, cái miệng anh đào hé ra, có vẻ rất giật mình.
557
558
559
560