Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gặp Lại Vui Vẻ Chương 24: Chương 19

Chương trước: Chương 23: Chương 18



Mẹ Dịch quản nhiên đúng như mong muốn của con trai là không ở nhà để chờ đợi, chạng vạng tối ngày hôm sau đã chạy đến chỗ của Dịch Hồi.

Tạ Xuân Hồng đang ở ban công phơi quần áo, Dịch Hồi ra ngoài mua thức ăn, lúc chuông cửa vang lên Xuân Hồng còn tưởng rằng anh quên mang theo chìa khóa.

“Anh sao lại….”

Tạ Xuân Hồng đang nói bỗng im bặt, nhìn người phụ nữ trung niên đang tủm cười đứng trước cửa, nghi ngờ hỏi: “Chào dì, xin hỏi dì tìm ai?”

Mẹ Dịch nhìn từ trên xuống, nhìn từ trái qua, vóc dáng quả thật rất xinh đẹp, đôi mắt trong veo như nước vô cùng quyến rũ, bởi vì ở nhà làm việc nhà, cho nên ăn mặt có hơi tùy tiện, nhìn qua rất ra dáng vợ hiền mẹ tốt con ngoai, vì thế có chút vừa lòng gật đầu: “Dịch Hồi ở cùng con nơi này sao?”

Tạ Xuân Hồng bị ánh mắt kỳ quá của bà quét qua, đã sớm cảm thấy sống lưng nổi gai, lại lễ phép mở miệng: “Vâng, dì tìm anh ấy có việc gì sao? Anh ấy vừa đi ra ngoài?”

“À, không có việc gì, không có việc gì!” Mẹ Dịch khoát tay, sau đó chỉ chỉ vào phòng hỏi: “Con không mời ta vào sao?”

Tạ Xuân Hồng cười xấu hổ, trong lòng cảm thấy vị này thật sự rất kỳ quái, sau đó nghiêng người để cho bà đi vào.

Mẹ Dịch mang theo một cái túi giữ ấm quen thuộc vào trong bếp, sau đó mới trở ra phòng khách ngồi xuống.

Tạ Xuân Hồng bị hành động tự nhiên của bà làm cho há hốc mồm kinh ngạc, không khỏi nhìn bà nhiều lần.

Mẹ Dịch chăm sóc bản thân kỹ lưỡng, sở hữu nhan sắc vô cùng trẻ trung, nhiều năm sống an nhàn sung sướng làm cho bà thập phần tao nhã, tóc búi tỉ mỉ cẩn thận, đằng sau trang phục màu đen dày ấm áp là một dáng vẻ đặc biệt sành sỏi.

“Ta là mẹ của Dịch Hồi, con chính là bạn gái trong truyền thuyết của đứa con không nên thân của ta sao?”

Xuân Hồng tự nhiên toát mồ hôi, nuốt nuốt nước miếng, không khỏi cảm thấy may mắn thì vừa rồi mình không có hành động nào thất lễ.

“Xin chào dì, con đi pha trà cho dì!” Tạ Xuân Hồng không biết trả lời thế nào, đành phải chạy trốn thật nhanh, trong lòng mong ngóng Dịch Hồi nhanh chóng trở về, cô cũng không phải là những cô gái dễ dàng làm vừa lòng các bà mẹ…. Hơn nữa, cô thật sự không biết ứng phó như thế nào đối với trưởng bối.

Chậm chạp phà trà, cô nghĩ để bà ấy ngồi một mình trong phòng khách là rất không lễ phép, vì thế vội vàng bưng trà cùng một dĩa hoa quả đi ra.

“Mời dì uống trà, đây là hoa quả vừa mới cắt, rất tươi, mời dì nếm thử… Dịch Hồi sẽ trở về mau thôi ạ.”

Mẹ Dịch hết sức thích thú bưng ly trà của con dâu tương lai lên uống , sau đó vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh ghế sô pha nói: “Con còn đứng đó sao? Lại đây ngồi gần ta một lát, con đừng khẩn trương, ta là người mẹ rất văn minh, hai mẹ con ta cùng nói chuyện.”

Tạ Xuân Hồng nhất quyết ngồi bên dưới bà, đối với người nhiệt tình như bà ấy, một người từ trước tới giờ luôn duy trì khoảng cách với người lạ như cô tạm thời không thích ứng kịp, chỉ biết cười rộ lên: “Dì à, dì thật trẻ trung, con không nghĩ dì là mẹ của Dịch Hồi…”

Mẹ Dịch lôi kéo tay nàng, vẻ mặt thân thiết hỏi: “Đứa trẻ ngoan, con tên gì?”

“Tạ Xuân Hồng.”

“À!” Mẹ Dịch nghĩ ngợi: “Tên này nghe thật quen thuộc, con có phải là bạn của Phương Tình?”

Tạ Xuân Hồng gật gật đầu: “Đúng vậy ạ, con cùng Phương Tình là bạn học hồi đại học, chung phòng ký túc xá ạ.”

“Ha ha, như vậy rất tốt, con gả vào nhà ta có thể nói thân càng thêm thân, làm chị em danh chính ngôn thuận….” Mẹ Dịch thấy như vậy liền rất vừa lòng, bà rất thích tính tình dịu dàng nhu mì của Phương Tình, nên tin rằng bạn của Phương Tình chắc chắn phải giống cô ấy, vì thế đối với Xuân Hồng bà rất vừa ý.

Nụ cười trên mặt Tạ Xuân Hồng đột nhiên cứng đờ, máy móc đẩy dĩa hoa quả trên bèn: “Dì à, mời dì dùng hoa quả…”

Tiếng ổ khóa chuyển động thật to đã cứu nguy cho Tạ Xuân Hồng, Xuân Hồng lập tức đứng lên đi nhanh về phía cửa, một tay nhận lấy gói to trên tay Dịch Hồi, rồi nháy mắt ra hiệu cho anh.

Dịch Hồi nhíu mày nhìn nàng, sau đó cười hỏi: “Em làm cái gì vậy?”

Tạ Xuân Hồng tức giận trừng mắt liếc anh một cái, quay người không thèm để ý đến anh nữa, hướng về phòng khách nói: “Dì à, Dịch Hồi về đến rồi!”

Dịch Hồi sửng sốt, sắc mặt không hề thay đổi nhìn Mẹ Dịch ngồi trên sô pha, đã biết mà vẫn cố hỏi: “Mẹ, mẹ đến đây làm gì ạ?”

“Ây da, mẹ đến thăm con mình không được sao?” Mẹ Dịch nhìn anh đầy oán trách, “Đứa nhỏ này, ta không đến đây sẽ không gặp được con mất, lâu như vậy không về thăm nhà, thật uổng công ta nuôn con khôn lớn! Có bạn gái cũng không cho ta biết, nếu ta không tự khám phá ra chắc con còn giấu giếm ta!”

Dịch Hồi đến ngồi xuống sô pha, Tạ Xuân Hồng liền thở phào nhẹ nhõm, vừa chuẩn bị mang túi đồ to trốn đi, đã bị Dịch Hồi gọi lại.

“Xuân Hồng, em ngồi chơi với mẹ một lát, anh lên lầu thay đồ đã!”

Tạ Xuân Hồng đành phải trưng ra khuôn mặt tươi cười ngồi trở lại sô pha, bày ra vẻ đoan trang dịu dàng, nhìn thấy trong ánh mắt Mẹ Dịch tràn ngập ý cười bất giác cảm thấy ngồi không vững.

Cũng may Dịch Hồi thay đồ rất nhanh đi xuống, cục diện gượng gạo lập tức bị phá tan.

Mẹ Dịch nhìn bọn họ, cười nói: “Mẹ rất thích cô gái này, hai người các con ngồi chung một chỗ quả thật là rất xứng đôi. Con lớn như vậy chỉ có việc làm được tốt là tìm cho mẹ một đứa con dâu ưng ý…. Không sai, vừa nhìn thấy mẹ biết con trưởng thành rồi.”

Dịch Hồi lười biếng dựa vào ghế sô pha, nghe xong lời này, cười không cười nhìn Tạ Xuân Hồng.

Mặt Xuân Hồng

Loading...

Xem tiếp: Chương 25: Chương 20

Loading...