21 Yên Chi nhìn chủ tử của mình ôm mặt rên rỉ thảm thiết như thể không muốn sống, lặng lẽ bưng chậu nước rửa mặt ra ngoài, mím môi nín cười đến đau bụng.
22 “Quách Khiêm đã ra tay trước, trẫm cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể trách phạt hắn tội quản giáo thuộc hạ không nghiêm. ” Hứa Hằng thở dài.
“Hắn hành xử quá cẩn trọng, kín kẽ.
23 Tuệ Tâm nặng nề mở mắt, nhìn thấy Hứa Hằng đang ngồi ngay bên đầu giường mình, lông mày nhíu chặt, sắc mặt vô cùng xấu. Cố Duệ đứng bên cạnh, khóe miệng ẩn nhẫn ý cười.
24 Trời vừa tờ mờ sáng, hai bóng người lén lút rời khỏi khách điếm. Chẳng bao lâu, hai người đó đã tới trước một sơn động bí mật trên sườn núi. Người trong hang thấy động liền tỉnh giấc, Tuệ Tâm cũng mơ màng mở mắt.
25 Lý Dịch Chi ngẩng đầu nhìn nàng, nét mặt không chút thay đổi.
“Nương nương có vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy vi thần?”
Tuệ Tâm hơi nhíu mày, nhìn hắn với vẻ cảnh giác.
26 Chuyện Tuệ Tâm bị cấm túc nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung. Kẻ hả hê, người cười nhạo, nhưng đương sự là nàng thì lại tỏ ra khá thoải mái. Y Vân và Yên Chi thì thật sự hết nói nổi với chủ tử của mình, thấy hàng ngày nàng chỉ chú tâm luyện đàn, không màng đến chuyện đã bị Hứa Hằng thất sủng.
27 Sáng sớm, khi những chú chim cất tiếng hót đầu tiên của buổi sớm mai, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Tuệ Tâm mơ màng mở mắt. Trước mắt nàng là một gương mặt đã trở nên quá đỗi thân thuộc.
28 Ngày mùng bảy tháng tư là đại lễ mừng thọ của Phương Ngọc thái hậu. Để chuẩn bị cho ngày lễ đặc biệt này, Tuệ Tâm lại một lần nữa dùng đến sở trường của mình.
29 “Ý ngươi nói là, sự việc ngày hôm nay không phải là một tai nạn. Mà là có người cố ý muốn hãm hại Thần tần?” Hứa Hằng sa sầm nét mặt.
“Bẩm Hoàng Thượng, thần e rằng đúng là như thế ạ.
30 Tuệ Tâm nhìn thấy Cố Duệ đã tỉnh thì có thể thở phào nhẹ nhõm. Lúc này nàng đã hết mọi lo lắng căng thẳng, toàn thân như bị ai rút hết sức lực. Nàng ngồi phịch xuống thảm cỏ, thở hổn hển.
31 Khi Phương Ngọc thái hậu cùng các cung phi khác tiến vào trong đình, tiếng hoan ái càng thêm rõ ràng. Tiếng rên rỉ của nữ nhân cùng tiếng thở nặng nề của nam nhân khiến cho mọi người phải đỏ mặt.
32 Lại qua thêm một chốc lát nữa, Tuệ Tâm cảm thấy có phần khúc mắc, lại ngẩng đầu lên hỏi hắn.
“Nếu đã là như vậy thì tại sao Quách Liễu lại không dùng xuân dược đó với người chứ?”
Hứa Hằng cốc đầu Tuệ Tâm, nhăn mi nói.
33 “Ngươi…ngươi nói cái gì?” Tuệ Tâm kinh ngạc kêu lên. Hắn vừa nói gì? Nói rằng nàng…nàng…nàng đã có thai?
Hứa Hằng cũng ngây người một chút, vội vã nói.
34 Tuệ Tâm níu lấy tay áo Hứa Hằng, đau đớn hỏi.
“Tại sao??? Con của thiếp…tại sao???”
Hứa Hằng nhắm nghiền đôi mắt, cố nén nỗi đau, nhưng đôi lông mày nhíu chặt đã nói lên hết những cảm xúc trong lòng hắn.
35 Tuệ Tâm và Y Vân đứng nép vào một bên để đảm bảo rằng không bị hai người kia nhìn thấy. Tuệ Tâm nhíu mày, cố dỏng tai nghe hai người họ đang nios gì, nhưng vì khoảng cách quá xa nên những gì nàng làm đều là vô ích.
36 Hứa Hằng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi nói.
“Việc nàng nhìn thấy Tiểu Trác Tử và hoàng hậu lén lút nói chuyện ở ngự hoa viên, có lẽ không như nàng nghĩ đâu.
37 Hứa Hằng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, chậm rãi nói.
"Việc nàng nhìn thấy Tiểu Trác Tử và hoàng hậu lén lút nói chuyện ở ngự hoa viên, có lẽ không như nàng nghĩ đâu.
38 Tối hôm sau, Tiểu Mạnh Tử dẫn theo vài thái giám tới tẩm cung của Kha Tú Linh. Nhác thấy Tiểu mạnh Tử, trong lòng vui như muốn nở hoa. Rốt cuộc lại không ngờ tới, người mà Hứa Hằng muốn truyền chỉ đến Dưỡng Tâm điện hầu hạ lại là.
39 "Hoàng quý phi nương nương. " Thanh Tuyết hành lễ với Tuệ Tâm nhưng đôi môi lại hơi nhếch lên vẻ kiêu ngạo.
Tuệ Tâm nhìn Thanh Tuyết với ánh mắt hờ hững, một lúc sau nàng mới nhàn nhạt lên tiếng.
40 Hứa Hằng liếc mắt nhìn về phía Phỉ Thúy đang đứng lo sợ phía sau Kha Hướng Vy. Ánh mắt vừa quét qua, Phỉ Thúy liền quỳ sụp xuống dập đầu.
"Hoàng thượng tha tội, hoàng thượng tha tội, nô tì không biết gì hết, nô tì chỉ là làm theo lời phân phó của chủ tử nô tì mà thôi.