21 “Tại sao phải nói cho anh biết?!” Yểu Nhiên tức giận nhìn chằm chằm Mục Thiếu Liên. Đã chẳng biết tung tích của Kỷ Ngân Viễn, còn dám hỏi lung tung này kia!Mục Thiếu Liên á khẩu.
22 Yểu Nhiên không nói nổi, dùng hết sức cũng không cạy được tay Thư Yểu Ninh ra. Thư Yểu Ninh lạnh lùng nhìn cô, gằn từng chữ, “Tôi hỏi lại lần nữa, có về hay không?” Giọng Thư Yểu Ninh lạnh thấu xương.
23 Kỷ Ngân Viễn chỉ cười, lướt qua người Mục Thiếu Liên đi về cầu thang, không nói một lời. “Kỷ Ngân Viễn!” Mặt Mục Thiếu Liên biến sắc, giơ tay muốn bắt lấy bả vai Kỷ Ngân Viễn.
24 Sau mấy ngày mưa liên tiếp, mùi cây cỏ xanh tươi lan tỏa trong gió, khiến lòng người phấn chấn. Trên ban công lầu hai có một cô gái đang tựa vào rào chắn, nhìn không chớp mắt một cô gái khác cũng cỡ tuổi mình đang đứng dưới sân cỏ ột con ngựa uống nước.
25 Khi Mục Thiếu Liên dẫn theo Kỷ Ngân Viễn đi vào đại sảnh thì tầm mắt mọi người cũng rơi vào hai người họ. Hoặc ẩn ý, hoặc tò mò. Kỷ Ngân Viễn đều tự nhiên đón nhận.
26 Thư Yểu Ninh vừa nói xong, mọi người đều ngây người. Vợ chưa cưới của Thư Yểu Nhiên ngạc nhiên vì lần đầu tiên nghe thấy Thư Yểu Ninh nói tục, mà lại trong tình huống không hiểu gì thế này.
27 Tình hình đang diễn tiến theo chiều hướng xấu nhất, hiển nhiên Kỷ Ngân Viễn không thể dùng dùng phương thức đơn giản để giải quyết. Nhưng mặc kệ thế nào, anh vẫn phải dẫn Yểu Nhiên đi.
28 Cô dùng lực hơi mạnh, khiến môi anh đụng phải răng cô, tạo ra vết rách, nhưng anh vẫn không nhíu mày dù chỉ một xíu. Nói là hôn, chẳng bằng nói là đụng mạnh một cái rồi nhanh chóng tách ra.
29 Tư lệnh Kỷ mặc áo khoác, đứng dậy, cười nói với Yểu Nhiên, “Suốt ngày ngồi buồn trong phòng, cũng nên đi dạo một lúc, Yểu Nhiên, không ngại đi dạo cùng ông già này chứ ?”Yểu Nhiên lắc đầu liên tục, “Không ạ.
30 “Thôi đi, tôi không muốn bị khơi lên hứng thú xong lại không tiếp tục. ” Yểu Nhiên nhìn Kỷ Ngân Viễn khinh bỉ, tính ra, anh ta bỏ chạy giữa chừng cũng không phải lần đầu!Yểu Nhiên bỗng nhớ lại buổi tối hôm cô và Kỷ Ngân Tĩnh xách món bò bít tết về, cả lần trong thang máy hôm nay nữa, lần nào cũng vậy, khiến người ta nghĩ ‘lung tung’ rồi lại không tiếp tục, “Kỷ Ngân Viễn, không phải anh có bệnh gì khó nói chứ ?”Ở trước mặt Kỷ Ngân Viễn, Yểu Nhiên luôn là nói không cần nghĩ như vậy, nghĩ gì nói đó, bởi cô biết anh vĩnh viễn sẽ không giận cô, nhưng lần này, cô không biết cô đã chạm tới giới hạn của anh rồi.
31 “Anh. . . . . . . Anh lừa tôi ?!” Giọng cô cao vút, sau đó lại vì đau nhức từ nơi nào đó khiến cho xìu hẳn. Kỷ Ngân Viễn, tên khốn kiếp này!!!Đầu anh ta rốt cuộc chứa cái gì chứ.
32 Ai. . . . . Ai thích anh ta chứ!Yểu Nhiên vừa thẹn vừa giận, “Anh đúng là bị hoang tưởng nặng!”“Vậy sao?” Kỷ Ngân Viễn cười càng sâu hơn. Yểu Nhiên nghe thấy giọng điệu trêu chọc này thì mất hứng trừng anh, nhưng đối lại là một đôi mắt đen lẳng lặng nhìn cô.
33 Có lúc, duyên phận là một một thứ thật sự rất kỳ diệu. Kỷ Ngân Viễn cũng không ngờ, lần thứ hai bọn họ gặp nhau lại tới nhanh như vậy!Có một mục huấn luyện của lính không quân cần phải tiến hành trên ngọn núi cách doanh trại hai trăm bảy mươi bốn cây số.
34 “Yểu Nhiên?” Diệp Tống Tống vừa ra khỏi phòng bệnh thì gặp Yểu Nhiên đang vẻ mặt hốt hoảng mở cửa thông từ cầu thang vào, kinh ngạc hỏi, vì kể từ ngày Yểu Nhiên theo Kỷ Ngân Viễn đi, Diệp Tống Tống chưa gặp lại cô lần nào nữa.
35 Mấy ngày sau, sinh viên mới của Đại học Quốc Phòng nghênh đón một tháng học quân sự tập trung. Lần này, Kỷ Ngân Viễn là người phụ trách. Kỷ Ngân Viễn đi rồi, Yểu Nhiên càng thấy chán rõ, bình thường có anh bên cạnh cô không thấy gì, nhưng giờ nhìn căn phòng trống rỗng, cảm giác thật khó chịu.
36 Thậm chí có lúc cô hoài nghi tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Chị Tống Quân không qua đời, và Thư Yểu Ninh vẫn là một người anh trái tốt hết lòng yêu thương em gái.
37 Kỷ Ngân Viễn rút tay về. Chiếc chìa khóa còn giữ lại độ ấm từ tay Kỷ Ngân Viễn. Đường Như trầm mặc nhìn anh hồi lâu, nhưng không có được bất kỳ lời giải thích nào.
38 Cái gì mà chụp trộm. . . . Chụp cái đầu hai người đó!Mấy đứa trẻ còn đang đi học là như vậy đấy, không tự ngẫm lại xem mình đẹp tới cỡ nào, mà cho là ai ai nhìn thấy đều phải sùng bái điên cuồng chứ ?!Thật không thể hiểu nổi!Yểu Nhiên giật lại máy chụp hình của mình, căm giận liếc hai người kia một cái.
39 “Anh. . . . . . . Anh định làm gì?” Thừa dịp Kỷ Ngân Viễn hơi thả lỏng, Yểu Nhiên vội vàng nghiêng mặt sang một bên, “Kỷ. . . . . . Kỷ Ngân Viễn, nếu anh dám làm bậy, tôi.
40 Khi Tiểu Triệu nhận được điện thoại ‘cầu cứu’ của Yểu Nhiên, đã chạy như tên bắn đến ‘hiện trượng vụ án’, trước một cửa tiệm nào đó, nhưng những cảnh máu me cô tưởng tượng ra nãy giờ không hề có, chỉ có.