121 Tại một thánh đường yên lặng, Đỗ Thiên Trạch đẩy cửa vào, bên tai truyền đến thanh âm trầm thấp ngâm xướng Thánh kinh, hắn ngẩng đầu hướng trong thánh đường tìm kiếm , khuôn mặt tuấn tú che phủ chờ mong, nhưng đi qua một đoạn thật dài hành lang, một cô gái đã hấp dẫn lấy hắn, chỉ thấy nàng tóc đen mềm mại buông xõa, khuôn mặt thanh tú lộ ra nụ cười tỏa nắng, lông mi dài viền theo đôi mắt như nguyệt, sáng lấp lánh.
122 Đầu óc nóng lên, Hạ Cảnh Điềm bối rối đẩy ra Đỗ Thiên Trạch, cả người lui về phía sau mấy bước, bất chấp khóe môi còn lưu lại nhiệt độ, nàng quay đầu ra, thở dốc không thôi, không khống chế được khẽ gào nói!”Anh đi đi.
123 Cao ốc Đỗ thị, Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú mỗi thời khắc đều mang vẻ mỉm cười trên môi, thỉnh thoảng còn hát vài câu, đối với văn kiện trong tay lại không chăm chú, ánh mắt ngẫu nhiên lại nhìn một nơi bất định, còn bất chợt giương môi bật cười, điều này làm cho trợ lý của hắn không khỏi khó hiểu.
124 Hạ Cảnh Điềm cùng Đỗ Thiên Trạch đi ra nhà hàng, nàng cảm thấy rất may mắn chính là không có nhìn thấy Kỷ Vĩ Thần lần nữa, ngồi trên xe Đỗ Thiên Trạch đi dạo quanh thành phố.
125 Trở lại văn phòng Hạ Cảnh Điềm trên đường đi thiếu chút nữa bị ánh mắt của nữ đồng sự giết chết, cơ hồ cả tòa nhà đều đang bàn luận chuyện của nàng, nàng suy nghĩ, Đỗ Thiên Trạch vừa rồi cố ý xuống xe nhất định là có mục đích riêng, hắn là nghĩ công khai quan hệ cùng nàng? Hạ Cảnh Điềm không chỉ có cảm giác được đầu đang tại ẩn ẩn đau nhức, mà còn cảm giác bất đắc dĩ hết sức, điện thoại vang lên, Hạ Cảnh Điềm vừa tiếp nghe, đối diện truyền đến âm thanh của bạn tốt Tiểu Ngữ, kêu lên tiếng thét rung động, vừa gọi đã đi thẳng vào vấn đề, “Hạ Cảnh Điềm, cậu và Đỗ Thiên Trạch là quan hệ gì?”Hạ Cảnh Điềm giả ngu, “Không có quan hệ gì nha! Bạn bè bình thường thôi.
126 Đỗ Thiên Trạch đang trong văn phòng ngồi chơi, phút chốc, một tờ báo hung hăng ném tới trên mặt bàn, Lâm Tiểu Dạ mặt mày ngấn lệ, cắn môi gầm nhẹ nói: “Cô ấy là ai?”Đỗ Thiên Trạch giật mình một chút, tay cầm lấy tờ báo nhìn xem, trên báo có nội dung nào hắn đã dự liệu, nhưng là hắn không thể tưởng được lại nhanh như vậy, hình ảnh được chụp ở cửa công ty Kỷ thị, hình ảnh hắn cùng với Hạ Cảnh Điềm chia tay, có hình bọn họ dắt tay nhau tiến vào nhà hàng cộng với tiêu đề bắt mắt, nói thành một quan hệ mà hắn cũng phải nhíu mày, người tình mới của tổng giám đốc Đỗ thị?Đỗ Thiên Trạch nhếch môi, ánh mắtnhìn trên mỗi tấm ảnh, có thể nói, tác giả quay hình này kỹ thuật rất tốt, trông Hạ Cảnh Điềm đẹp ngất ngây.
127 Hạ Cảnh Điềm không biết mình làm như thế nào để vượt qua giờ làm việc buổi chiều, nhìn thời gian cũng nhanh đến rồi, nàng không có lựa chọn đi trở về, đi ngang qua hành lang thang máy, lòng của nàng vô thức căng thẳng, tuy rất muốn tránh né những lời đồn đãi kia, nhưng, trên đường đi đều có ánh mắt phức tạp nhìn làm cho nàng có chút xám xịt, chật vật trực tiếp trở lại văn phòng, khi bước vào cửa văn phòng, nàng cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, vốn cho là có thể buông lỏng, nhưng, khi ánh mắt chạm đến bóng dáng thon trong văn phòng thì cả người đều ngơ ngẩn.
128 Từ phòng tập thể thao đi ra, Hạ Cảnh Điềm vốn định về nhà, nhưng Doãn Lê Hàn lại mời nàng uống ly trà, bởi vì chuyện với Đỗ Thiên Trạch, Hạ Cảnh Điềm tâm tình rất bực bội, suy nghĩ một chút, dù sao về đến nhà cũng không có chuyện gì làm, chẳng bằng cứ đi tán gẫu nên liền đáp ứng.
129 Bởi vì sinh nhật kia, Hạ Cảnh Điềm cùng Doãn Lê Hàn đều cảm thấy rất quẫn bách, đưa Hạ Cảnh Điềm về nhà, Doãn Lê Hàn liền đi, trên đường, hắn còn mua thuốc cho Hạ Cảnh Điềm, bởi vì đêm khuya rơi xuống nước, hắn lo lắng Hạ Cảnh Điềm sẽ bị cảm, đối với hành động này của hắn, Hạ Cảnh Điềm cảm động trong lòng.
130 Tháng chin, tháng nhấp nhoáng những cơn mưa tầm tả, đô thị huyên náo được những giọt mưa cọ rửa sạch sẽ, rơi liên miên không dứt đến buổi tối. Hạ Cảnh Điềm tâm tình bởi vì Đỗ Thiên Trạch rời đi mà biến thành buồn bã, ngồi ở trong phòng làm việc, công việc trên tay vứt bỏ ở một bên, trên mặt ngơ ngẩn như mất hồn, không yên lòng, khi thì lại sợ hãi, nàng nhớ tới bệnh tình Đỗ Thiên Trạch khi bị phát tác sẽ rất nguy hiểm, nàng cả người đều có cảm giác phập phồng lo sợ, nếu như hắn ở nửa đường gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ? Nếu như hắn không mang thuốc thì làm sao bây giờ? Mỗi lần nhớ tới, Hạ Cảnh Điềm đều cảm thấy lòng như bị kim đâm chảy máu, nàng gọi vào di động của hắn, đã thông, nhưng không ai tiếp, điều này làm cho nàng sợ hãi được hít thở không được.
131 Yên tĩnh trong phòng bệnh, Hạ Cảnh Điềm tránh ở trong chăn một mình buồn bực, ngẫu nhiên cảm giác nóng lên, nhô đầu ra. Nàng không biết, ngủ ở trên ghế, Kỷ Vĩ Thần sớm đã mở mắt, biểu lộ nghiền ngẫm chằm chằm vào nàng đang tránh ở trong chăn, bộ dáng chật vật.
132 Dùng cơm xong, Hạ Cảnh Điềm vốn định quay về nhà, nhưng Kỷ Vĩ Thần lại không cho nàng từ chối, giọng điệu làm cho nàng phải lên xe, Hạ Cảnh Điềm đành phải ngồi lên.
133 Hạ Cảnh Điềm đi theo Kỷ Vĩ Thần vào một quán rượu sang trọng, bởi vì Kỷ Vĩ Thần cần một mình gặp người đó, nên Hạ Cảnh Điềm chờ ở quán cà phê trên lầu của quán rượu, lẳng lặng chờ tới sau giờ trưa, đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói cũng là một loại hưởng thụ, nghĩ đến xế chiều hôm nay có thể trở về nhà, nàng càng cảm thấy hưng phấn dâng trào.
134 Đến khách sạn chỗ Kỷ Vĩ Thần đã gần 7h tối, tìm được gian phòng, Hạ Cảnh Điềm gõ cửa, cửa mở, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần trên thân quấn một chiếc khăn tắm, khuôn mặt tuấn tú tựa hồ không lộ vẻ gì, cửa bán mở nhìn bên ngoài Hạ Cảnh Điềm, sau đó, cầm trong tay chiếc thẻ ra vào đưa cho nàng, “Phòng của cô bên cạnh.
135 Làm cho Hạ Cảnh Điềm đáng ăn mừng chính là, Ngô Viễn Khang cũng không có đi cùng một khoang, khoang hạng nhất chỉ có vài người, liếc mắt có thể nhìn thấy hết, lúc này đây, Hạ Cảnh Điềm ngồi ở bên cạnh Kỷ Vĩ Thần, lại có vẻ như người mất hồn.
136 Mấy ngày nữa chính là ngày Lâm Lâm kết hôn, Hạ Cảnh Điềm vừa làm việc vừa chờ mong ngày đó đến, giống như trước đây, Kỷ Vĩ Thần tựa như đã biến mất, mỗi lần Hạ Cảnh Điềm gọi điện thoại thì tâm đều có chút căng thẳng, nhưng mỗi một lần nghe được lại là tiếng của Lâm Đào, điện thoại gọi Kỷ Vĩ Thần cơ hồ đều là phải qua Lâm Đào tiếp nghe, truyền đạt lại, điều này làm cho Hạ Cảnh Điềm không khỏi có chút thất vọng, nàng chán ghét hắn, nhưng không thể phủ nhận, trong lòng lại mâu thuẫn muốn gặp được hắn.
137 Một cuộc gọi, lại làm cho cả hai tâm tìm có được điểm dừng thoải mái, Hạ Cảnh Điềm cầm điện thoại, ngẩn người đứng ở trên hành lang một hồi lâu sau, cuối cùng, chậm rãi cười, thư thái cười, an tâm cười, vui vẻ mà cười, trên mặt lộ ra vẻ cười thật tươi, nàng còn tưởng rằng kiếp này cũng bởi vì lần thương tổn Đỗ Thiên Trạch đó mà có cảm giác chịu tội, hôm nay, xem ra sau cơn mưa trời lại sáng.
138 Chủ nhật, hôn lễ của Lâm Lâm được tổ chức ở một nhà hàng trung bình, người tới rất nhiều, lời chúc phúc bay đầy trời, tất cả mọi người đều đang nói lời chúc mừng, Hạ Cảnh Điềm sớm đã đi bên cạnh Lâm Lâm, hâm mộ nhìn bạn mình trong bộ váy cưới, thật sự là rất đẹp a, nhìn Lâm Lâm đang soi gương, Hạ Cảnh Điềm có chút ngơ ngẩn nhìn cô, nàng suy nghĩ, vì người yêu phủ thêm áo cưới là một chuyện thật sự hạnh phúc? Có một giây, trong đầu xẹt qua một bóng người, Hạ Cảnh Điềm có chút kinh ngạc, tại sao phải đột nhiên nghĩ đến Kỷ Vĩ Thần?“Cảnh Điềm, có đẹp không? Có phải váy quá dài rồi?” Lâm Lâm nhìn qua mình trong kính hướng nhìn Hạ Cảnh Điềm nói.
139 Một đêm này, ba người đều không có ngủ, Hạ Cảnh Điềm trằn trọc cho tới hừng đông, mà Đỗ Thiên Trạch lại ở trong quán rượu, mất ngủ một đêm, còn Kỷ Vĩ Thần thì đang trong văn phòng, yên lặng uống rượu, nheo lại ánh mắt đọc không ra tâm tình, khuôn mặt tuấn tú không biểu lộ.
140 Hạ Cảnh Điềm đầu óc trống rỗng, như thế nào trở lại trên xe cũng không biết, ngồi trên xe của hắn, nàng mặt đỏ tai hồng, khuôn mặt nóng lên, thật khó tưởng tượng vừa rồi, vừa rồi hắn lại hôn nàng, đây với Hạ Cảnh Điềm mà nói, còn có chuyện gì làm cho nàng kinh ngạc hơn? Nàng không hiểu, vì cái gì hắn muốn hôn nàng? Vì cái gì? Vấn đề rất đơn giản, trong nội tâm nàng có thể tìm nhiều đáp án, nhưng đầu cứ chóng mặt ong ong, cái gì đáp án cũng nghĩ không ra được.
Thể loại: Ngôn Tình
Số chương: 195