101 Trong bóng tối mờ ảo cùng đêm khuya yên tĩnh, trên sôpha thái độ bất cần nữa nằm nữa dựa, Kỷ Vĩ Thần hai mắt híp lại, ngón tay thon dài kẹp lấy một nữa điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ trong phòng khách trống trải càng có vẻ cô đơn u buồn.
102 Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu sáng luôn làm cho người ta cảm giác lười biếng, Hạ Cảnh Điềm tránh ở phía dưới cái chăn mềm mại, không cam lòng mở mắt ra, suy nghĩ không cẩn thận nghĩ đến tối hôm qua tình cảm mãnh liệt, nàng khuôn mặt nhỏ nhắn trong lúc đó đỏ bừng, tuy nhiên ngẫm lại sẽ cảm thấy thẹn thùng, nhưng là, cảm giác có một loại hưởng thụ nào đó rõ ràng tồn tại, người đàn ông bên cạnh sớm đã không thấy bóng dáng, nàng nhặt trên mặt đất khăn tắm bay tán loạn, sửa lại tóc đen mất trật tự, bắt đầu vệ sinh cá nhân.
103 Trong sảnh, mùi rượu khắp nơi, tiếng nói cười che giấu tâm trạng của từng người, duy nhất che dấu không ngừng, tràn ngập trên không trung, tức giận cứ dần dần tăng vọt – Kỷ Vĩ Thần mắt lạnh híp lại, không đếm xỉa cô gái xinh đẹp trong lòng đang quyến rũ khiêu khích, ánh mắt duy nhất chỉ chứa đựng khuôn mặt tươi cười, đứng cách hắn ba mét.
104 Hạ Cảnh Điềm không biết mình như thế nào đi vào biệt thự, hồn dường như bị lìa khỏi xác, nhìn Kỷ Vĩ Thần dịu dàng đỡ Trình Thủy Tâm nằm lên sô pha, nhìn hắn ra lệnh bảo Trình Thủy Tâm đi thay quần áo, mà hắn vẫn y nguyên đứng ở đại sảnh, toàn thân nhỏ giọt nước.
105 Bận rộn một ngày cứ như vậy trôi qua, công việc khẩn trương khiến người ta quên cả thời gian, quên cả mình đang ở chỗ nào, thậm chí thời gian nghĩ đến việc ngoài công tác cũng không có, Hạ Cảnh Điềm ngay khi đến giờ tan tầm bắt đầu lo lắng, nàng suy nghĩ, đêm nay, nàng có nên trở lại biệt thự của Kỷ Vĩ Thần không, bởi vì không cần suy nghĩ nàng biết chắc Trình Thủy Tâm nhất định sẽ trở về, do dự đã đến lúc tan việc, khi thấy Ngô Kiệt ánh mắt lơ đãng nhìn qua mình, Hạ Cảnh Điềm nhanh chóng sửa sang lại tư liệu đứng người lên, “Ngô quản lí, em có việc đi trước.
106 Đỗ Thiên Trạch thiếu chút nữa hù chết Hạ Cảnh Điềm, may mắn trong xe Đỗ Thiên Trạch có sẵn thuốc, nàng vội vàng chạy đi lấy. Đem đến cho Đỗ Thiên Trạch, nhìn hắn tay run rẩy cầm lấy thuốc, thân hình cao thẳng nằm trên mặt đất lạnh rung co rúc lại, Hạ Cảnh Điềm tâm nhịn không được đau đớn, hắn lúc này không còn tính khí đại thiếu gia rồi sao? Khuôn mặt tuấn tú tái nhợt vô sắc, trán chảy ròng ròng mồ hôi lạnh, dường như đang đứng cuộc chiến với tử thần, sớm đã không còn thần thái ương ngạnh cao ngạo, chỉ còn lại trong đáymắt sự thống khổ khó chịu.
107 Ngủ ở nơi xa lạ, Hạ Cảnh Điềm tỉnh dậy cực kỳ sớm, sắc trời mới sáng, nàng đã tỉnh, vệ sinh một phen rồi ra khỏi phòng, giơ lên mắt nhìn một trên lầu phòng của Đỗ Thiên Trạch, nàng phóng nhẹ bước chân đi vào phòng bếp, tuy con người cũng thích sạch sẽ, nhưng phòng bếp nhà hắn cũng quá sạch sẽ đi! Phòng bếp Kỷ Vĩ Thần còn có chút trà và cà phê, mà nguyên bộ nhà bếp sa hoa ở đây hoàn toàn chỉ là một loại bài trí, thật sự là lãng phí, Hạ Cảnh Điềm không khỏi chu môi kêu lên, nàng cầm lấy túi đi ra đại sảnh, nơi này cách siêu thị không xa, nàng chuẩn bị mua một chút thức ăn nấu cháo cho Đỗ Thiên Trạch.
108 Từ khi ra khỏi phòng làm việc của Kỷ Vĩ Thần, Hạ Cảnh Điềm cả người đều như mất hồn, đầu một mảnh trống không, đi ở trên hành lang, hồn phách dường như đã bị kéo ra, thân thể run rẩy đi vào toilet sửa sang lại mặt mũi, tát lên mặt nước lạnh cố gắng làm cho mình thanh tỉnh, quả nhiên khi nàng lại lần nữa ngẩng đầu, nhìn qua trong kính khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trên mặt che kín giọt nước, cặp mắt đen kịt bối rối sợ hãi đã biến mất.
109 Trong nhà ăn, Hạ Cảnh Điềm híp mắt, nhìn chằm chằm vào Đỗ Thiên Trạch khuôn mặt tuấn tú chói mắt, ngồi ngần người một hồi lâu, nàng vẫn nghĩ mãi mà không rõ nguyên nhân Đỗ Thiên Trạch xuất hiện ở Kỷ thị, chẳng lẽ đơn thuần chỉ là vì tìm mình ăn một bữa cơm?“Vì cái gì nhìn tôi như vậy?” Đỗ Thiên Trạch cười nhẹ lên tiếng, đắc ý nhấc lên lông mày, hắn đối với dung mạo chính mình là tuyệt đối tự tin.
110 Hạ Cảnh Điềm trở lại công ty, đã không còn tâm trạng làm việc, nhanh nhanh làm xong phần văn kiện khẩn cấp, nàng tâm thần bất định như đang đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, Kỷ Vĩ Thần trong lời nói làm cho nàng đặt mình trong băng thiên tuyết địa, điều này nàng vô luận như thế nào cũng vô pháp đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra, muốn tiếp tục sống ở đây hai năm? Cái này tính cái gì? Giam cầm sao?Tinh thần bất an đến buổi chiều, Hạ Cảnh Điềm ngồi ở trong phòng làm việc chẳng muốn động đậy, nhìn qua màn hình máy tính sững sờ ngẩn người, trải qua cả buổi tự hỏi, lý trí của nàng đã khôi phục, nàng suy nghĩ, không phải là ký hai năm hợp đồng sao? Chỉ cần qua một tháng nữa sẽ giải trừ quan hệ giữa nàng cùng Kỷ Vĩ Thần, đến lúc đó nàng cho dù đi làm tại Kỷ thị, cũng có thời gian của mình cùng không gian riêng, không bị khống chế bởi hắn, kỳ thật đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói cũng không có tổn thất, trong hai năm này, nàng còn có thể hưởng thụ công việc mới, giá đối với người mới ra trường không lâu như mà nói cũng là cơ hội rèn luyện bản thân.
111 “Cô cùng anh tôi có quan hệ như thế nào?” Kỷ Dịch Hạo tiếp nhận ly nước thì đột nhiên hỏi vấn đề này. Hạ Cảnh Điềm thất kinh, có vẻ có chút không biết làm sao, nhưng là, nàng vẻ mặt bối rối nhìn trong mắt Kỷ Dịch Hạo, thì đã hiểu rõ đáp án, môi mỏng âm thầm quyến rũ ra một vòng cười trào phúng, hắn uống cạn ly nước, nhíu mày hướng Hạ Cảnh Điềm nhìn: “Anh của tôi không ở đây à?”“Ngài ấy đã ba ngày chưa có trở về.
112 Ở vị trí đẹp nhất trong nhà hàng, một bóng dáng ưu nhã nhanh bước vào, Kỷ Vĩ Thần ánh mắt lạnh thẳng tắp hướng về phía bàn 302, bước chân không khỏi có chút gấp gáp, không phải bởi vì mẹ hắn trở về, không phải bởi vì em trai đáng giận của hắn, đơn giản là vì cô gái kia.
113 Sáng sớm hôm sau, Kỷ Dịch Hạo đưa mẹ ra sân bay, Hạ Cảnh Điềm cuối cùng nhẹ nhàng thở ra. Kỷ phu nhân chân trước vừa đi, thấy Kỷ Dịch Hạo cũng xách theo túi du lịch đi ra, tuấn mỹ bề ngoài tràn đầy tiêu sái, đến trước mặt Hạ Cảnh Điềm, hướng nàng lộ một cái vui vẻ thần bí khó lường, cuối cùng để sát vào tai của nàng, thấp giọng nói: “Anh của tôi rất tốt, cô nên quý trọng a!”Hạ Cảnh Điềm trừng lớn mắt, có chút không dám tin lời nghe được bên tai, giật mình sững sờ hết sức, mím môi cười nhạt trả lời một câu: “Đi thong thả.
114 Ngoài cửa sổ xe Kỷ Vĩ Thần đã sớm biến mất, trong cửa sổ Hạ Cảnh Điềm cũng bởi vì vội vàng phải đi làm mà không được ở lại thêm, Đỗ Thiên Trạch cùng nàng đi ra khỏi quán, thẳng đến khi đưa nàng đến cửa phòng làm việc.
115 Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, đầu có chút theo không kịp diễn biến, nhưng là vì cái gì nàng cảm giác lại lạnh lùng như vậy? Nàng tin tưởng tai không có nghe lầm, không khỏi tự giễu thở dài.
116 Từng ngón tay một bị kéo ra, Đỗ Thiên Trạch rời đi không có nửa bước do dự, cô đơn lưu lại sau lưng ánh mắt kia oán hận, Lâm Tiểu Dạ không vui dậm chân, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ủy khuất cùng khó hiểu, vì cái gì cô đã làm đến bước này, hắn vẫn không tiếp nhận cô ?Có chút tức giận ngồi vào sô pha, cầm lấy trên bàn chai rượu đỏ bắt đầu rót, lúc này cô thật muốn đem mình say đi, cố gắng an ủi chính mình, đừng lo, đừng lo, anh Thiên Trạch chỉ là còn chưa đủ hiểu cô, cô cũng không tin, bằng tư sắc của mình cùng điều kiện hiện tại, tuyệt đối sẽ không thua bất kỳ một cô gái nào khác.
117 Trong văn phòng Kỷ thị yên tĩnh có chút đáng sợ, Lâm Đào tận lực phóng nhẹ bước chân đi vào, chợt gặp bên trong đang nằm một bóng dáng, Kỷ Vĩ Thần đang nghỉ ngơi, mắt nhắm lại có lẽ đã ngủ rồi, Lâm Đào vốn định để tư liệu lại rồi bước đi ra, vừa đi vài bước, Kỷ Vĩ Thần mở mắt ra, ngồi dậy, ngón tay thon dài vịn bên trán, thần sắc chứa một tia mệt mỏi.
118 Thứ bảy đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói chính là một ngày hạnh phúc, nàng ngủ đến khi nào dậy cũng được, cảm giác lười biếng này giống với thời gian còn học đại học, cuộc sống vô ưu vô lự, nghĩ đến công việc, nghĩ đến người thân, tưởng tượng đang quay chung quanh bên mình là các bạn học, cảm giác cuộc sống thật rất tràn ngập chờ mong.
119 Ăn cơm xong, Hạ Cảnh Điềm rửa chén, Đỗ Thiên Trạch thì một bên nhàm chán nhìn, tuy nói biểu lộ là nhàm chán cực độ, nhưng là, cặp mắt kia lại sáng quắc rạng rỡ, không chút nào qua loa, tâm tư đã lặng lẽ bắt đầu khởi động, vì cái gì cô gái nhỏ bé trước mắt này càng nhìn càng yêu thích, càng nhìn càng đáng yêu ?So với người hắn đã tiếp xúc, Hạ Cảnh Điềm thẳng thắn, thông minh lanh lợi, nàng chân thật, là những cảm giác các cô gái khác không thể cho hắn, hấp dẫn lớn nhất chính là nguyên tắc làm người của Hạ Cảnh Điềm, nàng đối với hắn không có một chút yêu cầu, hắn ngay từ đầu còn tưởng rằng đây chẳng qua là nàng già mồm cãi láo, vì vậy, dùng mọi phương thức bức bách nàng tiếp nhận, hôm nay, hắn mới thấy rõ, đó mới là con người chân thật của nàng, nhưng là, làm cho hắn không hiểu, đồng dạng là phụ nữ, nàng vì cái gì không có lòng tham lam ? Phải biết rằng, chỉ cần nàng mở miệng, hắn có thể cho nàng hơn thế đến trăm ngàn lần?Hạ Cảnh Điềm cẩn thận đem bát đũa cất kỹ, cởi xuống trên người tạp dề, ngước mắt nhìn, chỉ thấy Đỗ Thiên Trạch vẻ mặt khác thường nhìn mình chằm chằm, có chút tò mò nói: “Này , anh không sao chứ!”“Chiều hôm nay tính ở lại nhà sao?” Đỗ Thiên Trạch phác thảo môi dò hỏi, nói thật ra, hắn rất muốn đem nàng kéo vào cuộc sống của hắn, làm cho nàng cùng hắn cùng một chỗ hưởng thụ cuộc sống.
120 Từ trên núi xuống, Hạ Cảnh Điềm cảm giác vừa mệt vừa đói, ngồi vào trên xe sẽ không muốn đi đâu nữa, Đỗ Thiên Trạch sức lực thì còn, nhưng là, nhìn ra được cũng có chút mệt mỏi, Hạ Cảnh Điềm nhìn qua phong cảnh ngoài cửa xe, tùy ý để Đỗ Thiên Trạch mang mình đi đâu.
Thể loại: Ngôn Tình
Số chương: 195