Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Quyển 3 - Chương 14

Chương trước: Q.3 - Chương 13



Trên đường gặp nguy, mạng treo sợi chỉ.

Mặt sắt mắt máu, tương lai khó lường.

Nhìn nhóm người mặc đồ đen mặt đầy sát khí cùng trận thế quỷ dị phía trước, thực chẳng có ý tốt lành gì, đám người Triển Chiêu nhất thời không dám vọng động, chỉ đành lấy bất biến ứng vạn biến, lạnh lùng trầm tĩnh để ứng đối.

Trong một khoảng thời gian, hai bên đối đầu nhau, mắt gườm mắt trên con đường nơi sơn dã, gió mạnh rít gào, đường hoang cát bụi tung bay, bầu không khí căng thẳng cực độ.

Hồi lâu sau, tên cầm đầu đám người áo đen mới ngang ngạnh buông một câu khiêu chiến:

“Đánh cướp!”

Lời ít ý nhiều, thông dụng dễ hiểu, từ ngữ tề chỉnh giàu tính văn học, càng hiếm có hơn là nó lại có bối cảnh lịch sử lâu đời, lĩnh vực sử dụng rộng lớn, mức độ thông dụng cũng cực cao… Quả không hổ là câu nói kinh điển của đám sơn tặc chuyên nghiệp hành nghề vô số lần, thậm chí đến cả bọn thổ phỉ nghiệp dư lẫn những nhân sĩ thỉnh thoảng mới đi đánh cướp của khách nhân qua đường cũng phải “ghi lòng tạc dạ”.

Đánh cướp?!

Kim Kiền há hốc mồm, đôi con ngươi đảo tròn đánh giá thế trận hoa mỹ của ba người bên cạnh:

Đường đường là Tứ phẩm Ngự Miêu đại nhân, môn hạ chính tông của Khai Phong phủ, là khắc tinh của bọn tội phạm khiến cho đông đảo lũ đạo tặc cướp lớn trộm nhỏ nghe danh mà vỡ mật;

Đồng chí Cẩm mao thử của Hãm Không đảo, là tội phạm bị truy nã vừa mới trộm mất Thượng Phương bảo kiếm vật trấn phủ của Khai Phong phủ;

Đồng chí Nhất Chi Mai, thiên hạ đệ nhất thần trộm, là thần tượng trong giới trộm đạo;

Chớp mắt, Kim Kiền nhìn đám áo đen trước mặt với vẻ thương cảm sâu sắc.

Các đồng chí, thật đúng là có mắt chọn người!

Huynh đệ, hôm nay ra cửa không xem Hoàng lịch rồi!

Đánh cướp?! Chậc chậc, ai cướp ai còn chưa biết à nha!

Nhưng những diễn biến tiếp theo lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Kim Kiền.

Đầu tiên là đồng chí Nhất Chi Mai, vừa nghe đến đánh cướp, thì lập tức phát biểu cảm tưởng sâu sắc:

“Đánh cướp? Chỉ cần không phải tìm tại hạ gây phiền phức là tốt rồi…”, giang hồ đệ nhất thần trộm vẻ mặt rất thành thật không lừa già dối trẻ giũ giũ áo đen trên người nói, “Trên người tại hạ chẳng có gì đáng giá, mấy vị nếu muốn cướp, cảm phiền hỏi han vị nhân huynh bên cạnh tại hạ, có lẽ sẽ có thu hoạch, không cần phải phí công với tại hạ đâu”.

Hai mắt Kim Kiền mở trừng trừng: Này này, Môi huynh, làm người phải có lòng nhân hậu chứ!

Tiếp theo, lại là con chuột bạch thích uy hiếp nào đấy cảm thán:

“Đánh cướp? Haizzz… Bạch mỗ vốn là một bách tính thiện lương, sao lại gặp chuyện bi thảm nhất trần đời như thế này chứ… Triển đại nhân ngài phải làm chủ cho dân đó!’

Da mặt Kim Kiền bắt đầu co giật: Nhân phẩm của con chuột này có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề!

Lại đưa mắt chuyển sang bóng áo lam thẳng tắp kia.

Trầm tĩnh như biển, bất động như núi, cơ hồ đối với lời nói của hai vị bên cạnh chẳng chút mảy may để ý.

Kim Kiền không khỏi thấy khó hiểu:

Này này, Tiểu Miêu ơi Tiểu Miêu, ít nhiều cũng phải nói mấy câu gì đó đi chứ, thế mới không làm mất thể diện của Khai Phong phủ chúng ta!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền phủi phủi vạt áo, thẳng lưng ưỡn ngực, cung kính ôm quyền đưa ra kiến nghị:

“Ôi chao, thì ra là mấy vị huynh đệ ăn cướp, thất kính thất kính! Các vị đại ca đến đây cướp bóc, tiểu đệ vốn nên sửa soạn nghênh đón, chỉ là hầu bao của tiểu đệ khô queo, thực sự không có mặt mũi nào để chiêu đãi các vị đại ca. Các vị đại ca nếu muốn cướp tiền…”

Kim Kiền liếc Nhất Chi Mai một cái, “Thấy y phục trên người của vị nhân huynh kia không, lột hết ra đem đến hiệu cầm đồ cầm chết, ít nhất cũng phải cầm được mười lăm, mười sáu lượng đó! Mấy vị đại ca nếu muốn cướp sắc…”.

Kim Kiền lại dòm Bạch Ngọc Đường, “Tuy vị này thân là nam tử, nhưng chư vị hãy mở to mắt mà quan sát cho rõ, dung mạo như thế này, nói khuynh quốc khuynh thành cũng không quá… Mấy vị đại ca không cần phải nể mặt tiểu đệ đâu, cũng đừng khách khí, kính xin hãy thu lấy đi!”.

Hai bóng người một trắng một đen nhất thời lảo đảo.

Bóng lưng thẳng tắp của Triển Chiêu cơ hồ cũng run lên.

Đám áo đen hơi sửng sốt, lát sau, mới ngang ngạnh phun ra một câu: “Cướp mạng!”.

“Ồ, thì ra là mấy vị muốn cướp… hả?!”, Kim Kiền kinh ngạc hô lên một tiếng, còn chưa có cảm nhận gì thì trước mắt bỗng hoa lên, không biết tự lúc nào nàng đã bị ba người vây chặt ở giữa.

Đám áo đen hướng thẳng đến bốn người chém giết, lao nhanh như tên bay, vô thanh vô tức, tựa như ma quỷ.

Cự Khuyết, Họa Ảnh keng một cái rút ra khỏi vỏ, hàn quang vút qua, hai thân ảnh một lam một trắng xoay nhanh như gió.

Cự Khuyết thâm trầm như biển, Họa Ảnh vun vút như điện, hai thanh bảo kiếm một trẩm ổn vững vàng, một mạnh mẽ nhanh nhẹn lúc này lại trở nên ăn ý khó tả, công thủ tương hỗ, kiếm chiêu linh hoạt dứt khoát, kiếm quang quét ra, đám áo đen đều ngã xuống.

Tay Nhất Chi Mai lướt qua bên hông rút ra một cây nhuyễn tiên[1] màu xanh, chẳng qua trong lúc hai người Triển, Bạch công kích bận rộn thì Nhất Chi Mai cũng chỉ lờ đờ vung tay, ấy vậy mà nhuyễn tiên kia lại hệt như con rắn màu xanh say rượu, uốn éo uốn éo quấn lấy kẻ áo đen, rất nhẹ nhàng thoải mái, mềm đẹp mắt, nhưng vừa vặn quấn trên cổ kẻ áo đen, kéo hắn ngã ra đất.

[1] Nhuyễn tiên: Là tên một loại binh khí thời cổ gồm nhiều khúc ngắn nối lại với nhau.

Kim Kiền được ba người vây quanh ở chính giữa, cảm thấy hoa cả mắt, bóng sáng vun vút ra tứ phía, chỉ giây lát, đám áo đen đều bị đánh ngã nằm rạp xuống đất, không thể động cựa.

“Thật sự là… chẳng chút hồi hộp gì…”, nhìn đám áo đen nằm ngổn ngang trên đất, Kim Kiền không khỏi chậc lưỡi.

Lại nhìn ba người bên cạnh, Nhất Chi Mai đem nhuyễn tiên quấn lại bên hông, lười biếng ngáp một cái, Bạch Ngọc Đường thu lại Họa Ảnh, nhướng chân mày lên vẻ mặt nhàm chán, còn Triển Chiêu…

Kim Kiền không khỏi sửng sốt.

Chỉ thấy Triển Chiêu chẳng những không tra Cự Khuyết vào vỏ, ngược lại tư thế căng như cánh cung, nhìn chằm chằm váo đám áo đen ngã trên đất, vẻ mặt ngưng trọng.

Hả?

Chẳng lẽ trên mặt đám người này còn xuất hiện ngân phiếu?

Hai người còn lại cũng phát hiện Triển Chiêu có điểm bất ổn, không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Bạch Ngọc Đường nhìn Chiển Triêu, cười đùa: “Lẽ nào Miêu đại nhân ở trong phủ quan lâu rồi, đến cả mấy tình huống vặt vãnh cỡ này trên giang hồ cũng thấy sợ hãi?”.

Nhất Chi Mai nhìn đám người áo đen trên đất, đôi mắt phượng nheo lại, xoa cằm nói: “Chẳng lẽ trên người đám đó có giấu trân bảo tuyệt thế?”.

Đôi mày lưỡi mác của Triển Chiêu cau chặt, nhưng lại thốt ra một câu khiến mọi người kinh ngạc: “Chạy!”.

“Chạy?”, Kim Kiền không hiểu, “Triển đại nhân…”.

Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy cổ bị thít chặt, bản thân đã bị Triển Chiêu túm lại, chạy nhanh về phía ngược lại với đám áo đen ngã xuống kia.

“Bạch huynh, Mai huynh, chạy mau!”, Triển Chiêu gấp giọng hét lên.

“Xú miêu, ngươi chạy loạn cái gì đó?!”, Bạch Ngọc Đường đuổi theo.

“Chẳng lẽ đường đường là Nam hiệp Triển Chiêu cũng nợ tiền người ta”, Nhất Chi Mai theo sát phía sau lẩm bẩm.

Nhưng hai người còn chưa làu bàu được mấy câu, bỗng nghe được phía sau lưng vang lên một tràng âm thanh quỷ dị, bèn quay đầu lại nhìn, không khỏi kinh hoàng thất sắc.

Chỉ thấy đám áo đen vốn nằm ngắc ngoải không bò dậy nổi trên đất hệt như lò xo thình lình bật dậy, xông thăng về phía bốn người họ, thân pháp còn nhanh hơn trước gấp mấy lần.

Phải biết đám người Triển Chiêu khi đối phó mới bọn áo đen, mặc dù chưa đến mức lấy tính mạng, nhưng hạ thủ cũng tuyệt không lưu tình, những tên áo đen này coi như không chết, thì cũng nằm trên giường mười ngày nửa tháng mới có thể cử động được. Nhưng nay chỉ trong giây lát, đám người đó đã khôi phục tri giác, hơn nữa công lực hình như còn tăng thêm mấy lần, sao không khiến người ta kinh hãi cho được.

Hai người Bạch, Mai bước chân vào giang hồ đã nhiều năm, nhưng cũng chưa từng thấy sự việc quỷ dị như vậy, không dám khinh địch, chỉ có thể theo bản năng mà chạy điên cuồng cùng Triển Chiêu.

Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai khinh công đã thuộc hạng tuyệt đỉnh, dõi mắt khắp giang hồ e là khó có đối thủ, nhưng nay, mấy người họ đã dốc toàn lực, lại không có cách nào thoát khỏi sự truy đuổi của đám áo đen phía sau, chỉ có thể mở to mắt nhìn khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần.

Đột nhiên, có mấy tên áo đen tung người lên trước, vèo vèo vèo xẹt qua đầu bốn người họ, đáp trước mặt, cản đường.

Bốn người lập tức khựng lại.

Đám áo đen vây chặt bốn người họ so với lúc trước thì như biến thành người khác, sát khí kinh khủng hơn rất nhiều, hai con mắt lộ ra ngoài trên khuôn mặt bịt vải đen như nhuộm máu, đỏ rực ghê người, khiến cho ai thấy cũng phải rợn tóc gáy.

Nói thì chậm mà diễn biến lại nhanh, ba người Triển, Bạch, Mai xoay người một cái, lập tức bảo vệ chặt chẽ Kim Kiền ở giữa, Cự Khuyết, Họa Ảnh, nhuyễn tiên đồng thời công kích, hàn quang lướt qua mắt. Bóng người nhún xuống tạo đà rổi tung lên không, trong nháy mắt sát khí tăng vọt. Chiêu thức của ba người lúc này đã không còn nhẹ nhàng đẹp mắt như vừa rồi, chiêu chiêu tàn nhẫn, mũi kiếm vút qua, máu thịt tung tóe, nhuyễn tiên quấn lấy, xương thịt nhầy nhụa.

Nhưng đám áo đen này lại đến cả rên rỉ một tiếng cũng không có, hệt như chẳng biết sợ hãi, hoảng loạn là gì, vô tri vô giác, không đau không đớn, tên nào tên nấy mắt đỏ ngầu, giống như lũ dã thú bị mất đi lý trí, chỉ biết vung đao xông lên trước.

Cho dù Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường võ công tái thế, kiếm pháp siêu quần, Nhất Chi Mai khinh công tinh diệu, nhuyễn tiên sắc bén, nhưng vẫn không cách nào đẩy lùi được đám áo đen lấy nửa phần. Chỉ qua mười mấy hiệp, bốn người liền biến sắc, mồ hôi lạnh túa ra nhễ nhại.

Gió nổi lên, bụi cát tung bay, không gian ngập tràn vẻ tiêu điều xơ xác.

Kim Kiền kinh hoàng trừng mắt nhìn tình hình chiến đấu phía trước, chỉ thấy chân nhũn ra, hai mắt hoa lên.

Phía bên trái, Nhất Chi Mai liên tiếp lùi về phía sau, nhưng lại không cách nào thoát được chiêu thức của kẻ áo đen, chiếc áo đen bằng gấm đã bị chém rách bươm, máu đỏ mơ hồ thấm ra.

Phía bên phải, Bạch Ngọc Đường kiếm chiêu đã mất đi vẻ tiêu sái, lại tăng thêm phần tàn nhẫn, chiếc áo trắng xưa nay vốn không dính một hạt bụi cũng đã nhuốm màu máu.

Phía trước, Triển Chiêu đảo công thành thủ, vết thương cũ sau lưng đã rơm rớm chảy ra tia máu.

Đột nhiên, bên phải vang lên một tiếng rền rĩ, nửa cái đầu người máu chảy như suối bay thẳng ra ngoài, là Bạch Ngọc Đường tàn độc hạ sát thủ, chém đôi đầu một tên áo đen.

Sau đó, trước mắt mọi người xuất hiện một cảnh tượng kinh khủng ngay cả nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được.

Tên áo đen phút trước bị chém đôi đầu vốn phải tắt thở mà chết, nhưng lúc này lại vẫn có thể mang nửa cái đầu bị máu tươi nhuộm đỏ vung đao xông lên phía trước, động tác lẫn tốc độ so với trước chẳng mảy may khác lạ.

Bốn người cả kinh trợn trừng mắt, thần trí ngưng trệ, không khỏi lùi lại mấy bước.

Đột nhiên, bỗng nghe bịch một cái, Kim Kiền ngã ngồi ra đất, miệng phát ra một tiếng thét cao vút:

“Xác, xác, xác sống[2] á á!!!”

[2] Bản gốc là “Sinh hóa nguy cơ” hay tiếng Anh là Resident Evil. Đây là một series phim kinh dị khoa học viễn tưởng nổi tiếng của Mỹ, trong phim một loại virut T xuất hiện và lây lan, những ai bị nhiễm virut sẽ biến thành zombie (xác sống), đi lang thang và tấn công hòng biến những người khác cũng thành zombie.

Ba người kia đột ngột hoàn hồn, liền vội vàng giơ binh khí lên nghênh tiếp.

Triển Chiêu bị tiếng thét lớn của Kim Kiền thu hút sự chú ý, liền nhìn lại, khóe mắt thoáng thấy Kim Kiền, nhất thời biến sắc, vội vàng hô lớn: “Bạch huynh, Mai huynh, bế khí!”.

Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai cả kinh, cũng chẳng quản nhiều, vội ngưng thần bế khí theo lời Triển Chiêu.

Cái túi bay vọt qua đầu ba người, hướng thẳng vào đám áo đen.

Mọi người chỉ cảm thấy cái túi đó bay lướt một vòng cung đẹp mắt lại phiêu dật, thậm chí còn nhìn thấy rất rõ có mười mấy viên dược hoàn chầm chậm văng ra từ trong túi, từ từ rớt xuống đất.

Oành!!!

Một luồng khói đen ầm ầm cuộn lên, khói đặc ùn ùn bao trùm bốn phía, trước mắt một mảnh đen kịt, tối tăm mù mịt.

Ba người Triển, Bạch, Mai tuy rằng nín thở, không thể ngửi được mùi của luồng khói đen này, nhưng chỉ dựa vào cảm giác ngâm ngẩm đau rát của hai mắt cũng có thể đoán được mùi của đám khói bụi này ắt hẳn phải kinh hồn bạt vía.

Đợi đến khi khói đặc dần dần tan đi, tầm mắt mọi người mới từ từ trở nên rõ ràng, thì lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Đám người áo đen chỉ biết vung đao chém giết như dã thú vừa rồi tựa như trúng phép thuật định thân, cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ, hai mắt mở to trừng trừng, toàn thân co quắp, mà đôi mắt vốn đỏ ngầu giờ đây đã trở lại màu đen bình thường.

Ba người hít vào thở ra bình ổn lại hô hấp, mồ hôi mỏng đầy mặt, cứ ngẩn người đứng nguyên tại chỗ, các dây thần kinh toàn thân căng lên không dám lơi lỏng nửa phần, binh khí trong tay vẫn tán phát sát khí mãnh liệt như cũ.

Nhưng đợi một lúc lâu, đám người áo đen kia vẫn cứng ngắc thẳng đơ nguyên tại chỗ, chẳng mảy may nhúc nhích, không một tiếng động, âm thanh.

Ngược lại một âm thanh run rẩy mơ hồ truyền vào tai ba người.

“Phấn cương thi, Khói mê hồn, Đạn hơi độc, Động kinh tán… không được không được, xác sống phải dùng cây thập tự giá, nước thánh, tỏi, Chúa Jesus, không đúng không đúng, nên dùng súng ngắn, lựu đạn thì an toàn hơn… không ổn không ổn, phải dùng tên lửa đạn đạo, bom nguyên tử, Hằng Nga số Một, Thần Châu số Bảy…”

Quay đầu lại nhìn, thì thấy Kim Kiền cuộn tròn như con tằm thành một cục, nước mũi chảy ròng ròng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đang lôi từ trong túi ra nào chai nào lọ.

Bầu không khí căng thẳng tức thì bị đánh cho tan tác.

Bạch Ngọc Đường dụi dụi đôi mắt hoa đào, lại chớp chớp vài cái, cuối cùng thì nhướng mày liếc nhìn Triển Chiêu.

Nhất Chi Mai mở tròn đôi mắt phượng, hết nhìn đám áo đen trước mặt lại nhìn sang Kim Kiền, cuối cùng thì ngó Triển Chiêu, trầm mặc.

Triển Chiêu quét mắt nhìn đám áo đen một lượt, lại nhìn sang Bạch Ngọc Đường và Nhất Chi Mai, rồi liếc về phía Kim Kiền, vẻ mặt bốn phần như ngạc nhiên, ba phần như cười khổ, ba phần lại như bất đắc dĩ, cất bước đến bên cạnh Kim Kiền: “Kim hiệu úy…”

Chẳng ngờ Kim Kiền nghe thấy giọng Triển Chiêu lại đột ngột bật thẳng người lên, túm lấy Triển Chiêu thuận thế đẩy về phía trước một cái, còn bản thân mình thì vòng qua phía sau Triển Chiêu cong người lại, miệng hô lớn: “Lâm, binh, đấu, giả, giai, trận, liệt, tại, tiền, hãy xem Ngự Miêu của ta đây, ác linh mau lui lại tan biến đi!”.

Im lặng…

Vô cùng im ắng…

Triển Chiêu đờ người, Bạch, Mai thì kinh ngạc.

Kim Kiền thập thò ló đầu ra từ sau lưng Triển Chiêu, lúc này mới nhìn rõ đám người áo đen vốn dĩ đã sớm mất khả năng tấn công, liền thở phào một cái, lau mồ hôi lạnh trên trán lẩm bẩm: “Ngự Miêu không hổ là Ngự Miêu, đúng là vật thiết yếu để mang theo làm bùa hộ mệnh và trấn trạch trừ tà”.

Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai đầu tiên là ngẩn ra, sau đó bả vai hai người bắt đầu rung rung một cách khả nghi.

Trên trán Triển Chiêu nhảy ra một sợi gân xanh:

“Kim hiệu úy!”

“Có, có thuộc hạ!”, Kim Kiền hoảng hốt hoàn hồn, lúc này mới ý thức được bản thân trong lúc vô ý đã nói ra hết suy nghĩ trong lòng, nhất thời mồ hôi lạnh đầy đầu, người thì run như cầy sấy.

Đôi con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm bóng hình gầy yếu trước mắt đang run lên không ngừng, hồi lâu sau, một tiếng thở dài phát ra từ Triển Chiêu.

“May nhờ có bột thuốc của Kim hiệu úy giải vây, Triển mỗ xin đa tạ.”

“Triển, Triển đại nhân vì sao lại nói, nói những lời ấy, đó là bổn, bổn phận của thuộc hạ, không, không đáng nhắc đến… Lòng kính ngưỡng của thuộc hạ đối với đại nhân cuồn cuộn như nước sông…”, người nào đó hiển nhiên là nói năng có chút lộn xộn.

Bạch Ngọc Đường đỡ trán nói: “Các ngươi còn muốn tâng bốc nhau bao lâu nữa đây, nơi này không tiện ở lâu…”.

Đột nhiên, Bạch Ngọc Đường thình lình im bặt, mục quang sắc bén bắn lên ngọn cây bên đường.

Triển Chiêu, Nhất Chi Mai cũng cùng một động tác.

Kim Kiển thuận theo ánh mắt ba người, từ từ ngước lên, liền cả kinh.

Chỉ thấy trên ngọn cây có một người im lìm đứng đó, toàn thân vận đồ đen, đeo mặt nạ bằng sắt, thân thể lặng ngắt như đá tảng, chính là thiếu niên đeo mặt nạ sắt xuất hiện ở Hãm Không đảo lúc trước.

“Là ngươi!”, Bạch Ngọc Đường quát lên một tiếng.

Thân hình của Triển Chiêu cứng lại, đôi mắt phượng của Nhất Chi Mai cũng trở nên lạnh lùng.

Thiếu niên lạnh lùng quét mắt nhìn Kim Kiền một cái, hơi nghiêng đầu: “Có giải dược, ngươi?”.

Kim Kiền chỉ cảm thấy ánh mắt thiếu niên nọ như lưỡi dao băng quét qua tế bào toàn thân, nhất thời run lên một cái.

“Giải dược gì?”, Triển Chiêu bước lên một bước dài che trước mặt Kim Kiền, chắn ngang tầm mắt thiếu niên nọ, lạnh lùng hỏi.

Thiếu niên kia ngưng một chút, ánh mắt bắn về phía Triển Chiêu: “Lần thứ hai, không bị thương. Ngươi, vận may, thực lực?”.

Triển Chiêu sa sầm mặt: “Các hạ ba phen bốn lượt tìm Triển mỗ gây phiền phức, rốt cuộc là muốn thế nào?!”.

Thiếu niên không đáp, lặng ngắt quét mắt nhìn đám áo đen trên đất một vòng, lại rút từ bên hông ra một cây tiêu bằng ngọc màu xanh lục bích, đưa lên môi thổi.

Tiếng tiêu bén nhọn chói tai, tựa như tiếng quỷ khóc cõi u minh, khiến người ta phải thót tim.

Tiếng tiêu còn chưa dứt xung quanh đã vang lên vô số âm thanh quỷ dị, bọn Triển Chiêu vừa đảo mắt nhìn liền kinh sợ.

Đám áo đen xung quanh hai mắt lại biến thành sắc máu, cơ thịt trên người hệt như những con giun nhung nhúc giãy giụa.

Ba người lập tức lùi lại một bước, ngưng thần tĩnh khí, chuẩn bị đại chiến một trận.

Chẳng ngờ thiếu niên kia lại đột ngột buông ra một câu với âm điệu đều đều, “Đi”, mũi chân điểm một cái, thân hình từ ngọn cây đã bay cao mấy trượng, gấp rút bỏ đi.

Mà đám áo đen cũng đồng thời chạy nhanh như bay, ngay cả tên áo đen chỉ còn lại nửa cái cái đầu cũng rời đi, động tác nhanh nhẹn, tề chỉnh đều đặn, chỉ trong giây lát đã không còn bóng dáng, bỏ lại bốn người ngẩn ngơ tại chỗ, đưa mắt nhìn nhau.

Hồi lâu sau, Nhất Chi Mai mới thốt lên một câu: “Có đuổi theo không?”.

Triển Chiêu nhíu mày: “Những kẻ này hành tung quỷ dị…”.

Bạch Ngọc Đường nheo mắt: “Lai lịch bất minh…”.

Hai người dị khẩu đồng thanh: “Không thể vọng động”.

Nhất Chi Mai có chút kinh ngạc: “Trên giang hồ đều nói Miêu Thử xưa nay không hợp, nay thấy hai vị tựa hồ rất ăn ý…”.

Bạch Ngọc Đường lập tức nhảy dựng lên hệt như con chuột bị đốt đuôi: “Ai ăn ý với con mèo thối đó, ngươi đừng có ăn nói lung tung!”, nói được nửa câu, lại như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt sa sầm, nghiêm nghị nói, “Tiểu Miêu, lẽ nào vết thương trên người ngươi trước đó cũng là…”.

Đôi mắt sáng của Triển Chiêu thoáng tối lại, gật gật đầu: “Trên đường đi đến Hãm Không đảo Triển mỗ từng bị phục kích, những kẻ mai phục đó và đám người áo đen này có chút giống nhau…”.

Nhất Chi Mai kinh ngạc kêu lên: “Nam hiệp từng gặp bọn chúng?!”, đôi mắt phượng lại đảo trên người Triển Chiêu một phen, nói tiếp, “Nam hiệp có thể an toàn thoái lui? Giang hồ truyền rằng Nam hiệp Triển Chiêu võ công cái thế, tại hạ vốn vẫn cho rằng chẳng qua là lời đồn đãi phóng đại mà thôi, bây giờ thì tin thật rồi!”.

Bạch Ngọc Đường trừng mắt lườm Nhất Chi Mai một cái: “Hắn mà cũng gọi là an toàn thoái lui? Thiếu chút nữa thì bị bọn chúng chặt thành một đống xương hầm canh rồi”.

“Đống, đống xương?!”, Nhất Chi Mai hơi biến sắc.

Triển Chiêu lộ ra nét cười khổ: “Đám sát thủ Triển mỗ đã gặp không giống đám người hôm nay, bọn chúng không có hai mắt đỏ ngầu, công lực, tốc độ cũng kém hơn nhiều, cho dù vậy, từ khi Triển mỗ bước chân vào giang hồ tới nay cũng chưa từng gặp phải đối thủ khó đối phó như thế, Triển mỗ cơ hồ phải dốc toàn lực mới miễn cưỡng có thể chạy thoát”.

“Khó đối phó?”, sắc mặt Bạch Ngọc Đường sa sầm, “Đâu chỉ là khó đối phó? Những kẻ này căn bản không phải người!”.

Nét kinh hãi trên khuôn mặt vẫn còn, Nhất Chi Mai gật đầu nói, “Mất nửa cái đầu mà vẫn còn có thể chém người được, thực là… không phải người!”.

Dứt lời, ba người nhìn nhau một cái, rơi vào trầm mặc.

“Tiểu Miêu, lai lịch những kẻ này, ngươi có manh mối gì không?”

Triển Chiêu lắc đầu.

“Nam hiệp, ngươi có từng đắc tội với quái nhân nào không?”

Triển Chiêu tiếp tục lắc đầu.

Ba người lại chìm trong trầm mặc.

“Triển đại nhân!”, một cái đầu người nhô ra ghé sát lại.

Ba người giật mình, đồng thời rũ mi mắt nhìn xuống cái đầu đột ngột xuất hiện kia.

Chỉ thấy Kim Kiền sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhỏ vì lo lắng sợ hãi đã híp thành hai đường chỉ mỏng.

“Lẽ nào trước đó đại nhân lệnh thuộc hạ trở về Khai Phong, chính là để đề phòng lúc bị mấy tên người không ra người, quỷ không ra quỷ đó tấn công, cũng không làm vướng chân vướng tay đại nhân?”

Thân hình thoáng khựng lại, Triển Chiêu chầm chậm gật đầu.

“Thuộc hạ đã phụ sự lo lắng, nỗi khổ tâm của đại nhân, thuộc hạ, thuộc hạ… thật hổ thẹn với đại nhân…”, nhất thời hai mắt Kim Kiền rưng rưng những lệ, còn lòng nàng lại cảm khái ngàn vạn lần:

Hu hu, anh, cái đồ động vật họ mèo “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo” kia, nếu anh sớm nói sự thật ra, tôi cho dù trở về có bị cái lão Công Tôn Trúc Tử đuổi việc, cũng sẽ không ở lại mà tham gia vào phân cảnh phim kinh dị này đâu!!!

Bạch Ngọc Đường lại khẽ thở dài một cái, khóe miệng nhướng lên: “May mà Tiểu Kim không nghe lời xú miêu trở về Khai Phong phủ, bằng không hôm nay mấy người chúng ta đã lành ít dữ nhiều rồi”.

Nhất Chi Mai cũng vội gật đầu phụ họa: “Dược đạn của Kim huynh thật linh diệu thần kỳ!”.

“Kim hiệu úy”, Triển Chiêu cũng nhìn Kim Kiền, nghiêm mặt, “Vừa rồi ngươi ném ra những loại dược đạn nào?”.

Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai cũng đồng loạt đăm đăm nhìn Kim Kiền với vẻ mặt chờ đợi.

“Cái này…”, Kim Kiền cười khan hai tiếng, bắt đầu đếm ngón tay, “Phấn cương thi, Thanh độc hoàn, Phấn ngứa… hình như còn mấy viên Mỹ nhan hoàn… còn có mấy viên thuốc dược liệu trộm từ, khụ, là mượn từ chỗ của Công Tôn tiên sinh… mới rồi thuộc hạ lại hoảng sợ quá độ, cho nên… ờ thì…”.

“Cho nên?”, Nhất Chi Mai nheo mắt.

“Thì sao?”, Bạch Ngọc Đường nhướng mày.

“Kim Kiền!”, Triển Chiên nhíu mày.

Kim Kiền nặn ra vẻ mặt tươi cười nịnh bợ: “Thuộc, thuộc hạ không nhớ nữa…”.

Ba người cùng ngẩn ra, rồi trầm mặc không nói.

Hồi lâu sau, Nhất Chi Mai mới quay đầu hướng về phía Triển Chiêu ôm quyền, lại quay người đi lên trước, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Hoàng lịch có ghi, hôm nay không thích hợp đề xuất hành, quả nhiên, quả nhiên…”.

Bạch Ngọc Đường vỗ phạch một cái mở quạt ra, thong thả đi theo sau Nhất Chi Mai: “Người của Khai Phong phủ, quả nhiên thâm tàng bất lộ, không giống bình thường”.

Kim Kiền cười khan hai tiếng, vội vã cất bước đi theo Bạch Ngọc Đường: “Triển đại nhân, sắc trời không còn sớm nữa, không còn sớm nữa”.

Triển Chiêu nhìn bóng lưng Kim Kiền, khe khẽ thở dài, đôi mày lưỡi mác hơi chau lại rồi cũng nhấc chân đi về phía trước.

Mây nhẹ trời đêm bao dã cảnh, gió mát khí lành lướt cỏ cây, bốn bóng người nối tiếp nhau mà đi, bốn vạt áo bốn màu phất phơ múa lượn, toả sáng trong đêm đầu hạ chốn ngoại ô, thực hài hòa.

Cho đến khi một âm thanh không hài hòa vang lên.

“Triển đại nhân, vết thương trên lưng ngài toác ra rồi, chi bằng để thuộc hạ thay thuốc cho đại nhân, có được không?”.

“…”

“Ha ha, Tiểu Miêu, Tiểu Kim nói đúng đấy!”

“Kim huynh, đây là loại thuốc trị thương nào vậy, vì sao lại thơm nức mũi thế… Mà hương thơm này sao lại quen thuộc đến vậy?”

“…”

“Nam hiệp, ngươi rút kiếm ra làm gì?!”

“Xú miêu, cứ việc tới đi, Bạch ngũ gia sợ ngươi chắc?!”

“Triển, Triển đại nhân, vẫn nên thoa thuốc trước…”

“Kim Kiền, nếu ngươi còn tiến thêm một bước, Triển mỗ sẽ tước bổng lộc của ngươi!”

“Triển đại nhân vì sao lại nói ra những lời như vậy, lòng kính ngưỡng của thuộc hạ đối với đại nhân dạt dào như nước sông chảy mãi…”

“Tiểu miêu, trị thương không được để chậm trễ nửa phần đâu đó!”

“Bạch Ngọc Đường, ngươi bỏ ngay thuốc xuống cho ta!”

Giọng nói sang sảng mang theo nội lực thâm hậu vang lên, dọa cho lũ chim hai bên đường trong rừng bay nháo nhác hết lên.

Trên ngọn cây bách trong rừng, một thiếu niên đeo mặt nạ sắt đứng đó, y phục toàn thân một màu đen sì khẽ phất phơ lay động theo ngọn cây, con ngươi vô hỷ vô nộ, vô cảm vô tình đang nhìn chằm chằm vào bốn cái bóng trên đường.

Đột nhiên, một trận kình phong quét đến, cành cây lay động rì rào trong gió, đến khi trận gió thổi qua, trên ngọn cây đã sớm không còn ai, bóng hình thiếu niên nọ tựa hồ như bị gió thổi tan biến, chẳng còn dấu vết.

Loading...

Xem tiếp: Q.3 - Chương 15

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Thần Đao Sát Thủ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 27


Vạn Thiên

Thể loại: Tiên Hiệp, Khoa Huyễn

Số chương: 14


Đứa Con Gái Của Sói

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 58


Tuyển Vĩnh Đao

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 6