81 Tối hôm đó ở nhà, Viêm Khải và Vivian ngồi xếp bằng trong phòng khách. Vivian cầm một cốc nước chậm rãi uống, Viêm Khải thì mở máy tính, hai người muốn liên lạc với Matthew về chỗ đồ của Thomas mà họ đang giữ.
82 Matthew liên lạc đến cũng không nói rõ khi nào người hợp tác với họ sẽ đến. Vài ngày sau lại đến cuối tuần, Viêm Khải và Vivian đến siêu thị mua thêm thực phẩm.
83 Hai người vội nhìn ra cửa, liền thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai xách ba lô của họ đi ra ngoài. Hai người vội đứng dậy đuổi theo. Cũng may hồi nãy đã thanh toán tiền nước trước, vì ví của họ đều để trong ba lô bị lấy đi.
84 Về đến cửa nhà, Vivian trở lại trạng thái vô cùng hào hứng, định bụng sẽ nghiên cứu các trang thiết bị ngay. Vừa nãy có xem qua, trang thiết bị mới dành cho William E.
85 Sáng hôm sau, Viêm Khải ra ngoài chạy bộ. Vivian ngồi đờ đẫn trên sô pha, đến khi Viêm Khải trở về mới bỏ vào bếp làm bữa sáng. Éric thì đang chống đẩy gần cửa sổ.
86 Buổi chiều, Éric có vẻ lại muốn vọc máy tính, Viêm Khải nghĩ giờ không bắt chuyện được rồi, liền lôi việc riêng ra làm. Vivian thì muốn nằm ườn ra sô pha vì cảm thấy hơi khó ở.
87 Sáng sớm thức dậy đã nhận được tin nhắn của ngài Athur, địa điểm hẹn gặp cách nhà khá xa, Viêm Khải phải đi luôn mới kịp. Ở nhà chỉ còn Vivian và Éric, hai người đó có vẻ vẫn chưa hòa hoãn với nhau.
88 Vivian ngồi xếp bằng trên sô pha, ôm chân nhìn chằm chằm Éric ở đối diện. Vivian rất muốn bắt chuyện về vụ án nhưng cậu ta chỉ miệt mài gõ phím.
“Éric?” Vivian khẽ gọi, “Tốt xấu gì tôi cũng được phân công hỗ trợ cậu, có thể nói với tôi về vụ án này được không? Cậu đã điều tra đến đâu rồi?”
Éric vẫn gõ phím đều đều, hỏi lại, “Tại sao?”
“Matthew đã giao cho tôi làm cộng sự của cậu.
89 Có Viêm Khải ở nhà, không khí miễn cưỡng hòa hoãn được chút đỉnh. Nhưng chưa đến nửa buổi, Viêm Khải lại định rời đi.
Vivian tiếc nuối Viêm Khải, cũng có cả ngạc nhiên, “Cậu lại đi sao?”
Viêm Khải kiểm tra tiền trong ví, lấy thêm vài chai nước nhét vào ba lô, “Tớ chỉ tạt về một lúc thôi, hai người sẽ ổn đấy chứ?”
Vivian chán nản đổ người xuống sô pha, trừng mắt nhìn ra ban công như muốn xuyên thủng tấm lưng của người ngồi ngoài kia, “Ổn.
90 Mê man một lúc rất lâu, khi tỉnh dậy không biết là mấy giờ, Éric xem đồng hồ, đã quá nửa đêm. Cậu tự sờ trán, cảm thấy cơ thể không còn khó chịu nữa. Cũng nhờ Vivian phát hiện ra sớm, dập tắt ngay cơn bệnh, sức khỏe của Éric cũng rất tốt, nên cơn ốm cũng lui chỉ sau một giấc ngủ.
91 Hai ngày tiếp theo, Viêm Khải cũng chỉ tạt qua nhà một lần. Thấy quan hệ của Vivian và Éric có chuyển biến bất ngờ, cậu cũng yên tâm mà đi càng năng hơn.
92 Lúc Vivian đun nước, Éric đứng bên cạnh nhìn chăm chú.
Vivian chợt hỏi, “Theo cậu thì phương tiện thể hiện tình cảm tốt nhất là gì?”
Éric được hỏi cũng nghiêm túc suy nghĩ.
93 “Chịu khó một chút. ” Éric nói nhỏ, tay chỉnh lại băng mắt cho Vivian. Nghe thấy hai tiếng ho khan, cậu quay lại thì thấy ngài Athur vừa khởi động xe vừa cười đầy ẩn ý, cậu xấu hổ quay về chỗ ngồi.
94 Éric dẫn Vivian đến phòng lưu trữ các thiết bị công nghệ. Vừa nãy đi trên hành lang, lúc nhìn xuống tường kính, Vivian còn thấy rất nhiều người đang làm việc trong phòng này.
95 Lại đi một quãng đường dài về lại thành phố, cả Viêm Khải và Vivian đều không muốn về nhà ngay. Hai người hào hứng bước nhanh trên đường, từ lúc bắt đầu đi vẫn chưa hề dừng chân nhưng không ai mệt cả.
96 “Á!”
Vivian choàng dậy, tay run rẩy giật ra thiết bị đang gắn hai bên thái dương. Éric vội vàng chạy lại đỡ, Vivian nửa nằm nửa ngồi trên cỗ máy, loạng choạng ôm chặt lấy cánh tay Éric, dựa hẳn vào người cậu, thở hổn hển.
97 Nhiệm vụ của ngài Athur và Viêm Khải có biến mới, hai người đã rời đi, chỉ có Vivian và Éric trở về căn hộ.
Cả hai tự vào nhà tắm làm vệ sinh. Éric đứng dưới dòng nước, mấy ngày ở đây, bây giờ cậu đã quen với mùi xà phòng mới.