121 Trương Dương ngồi xổm người xuống, tiến đến giữ đầu hắn, kéo cái lỗ tai hắn, lại liên tiếp quạt hắn mấy bàn tay, mắng: - Nói cho mày biết, định chim Kiều Hi Nhi à, trừ phi lão tử chết, lần sau còn phát hiện mày tìm cô ấy, tao cũng không dám cam đoan chim mày còn đúng chỗ.
122 - Chạy sạch à, cậu làm như thế nào vậy hả, vậy. . . Kiều tiểu thư đâu, Kiều tiểu thư có thấy không?Điện thoại đầu kia nóng nảy. - Tìm được ạ. Vị cảnh quan nhìn nhìn Kiều nữ thần, bất đắc dĩ mà nói rằng.
123 Mà bên kia, Kiều Hi Nhi nghe được ngay cả họ tên mình Đỗ Ngọc Hằng cũng gọi ra, mặt liền lạnh xuống, cho nên vừa nhìn thấy Trương Dương trực tiếp tạt một bàn tay, trong lòng vô cùng thoải mái, mấy ngày nay nghẹn khuất cuối cùng trở thành hư không.
124 Hôm sau, vừa sáng sớm Trương Dương đã bị điện thoại đánh thức, vừa nhìn, thì ra là Kiều mỹ nữ trên lầu đánh tới, Trương Dương không nói gì mà nhìn nhìn trần nhà, cho dù nhà ngươi dậm hai chân ta cũng biết ngươi tìm ta mà.
125 Trương Dương nhìn nàng một cái, hỏi: - Vậy ý của cô là là?- Ý của tôi là, anh đi đường lớn của anh, tôi chỉ là cây cầu độc mộc. - Cô nói giỡn hả?- Không nói giỡn, nói thật với anh!Kiều Hi một phen đẩy ra hắn, cười khanh khách mà đứng lên, - Chờ đến khi anh có bản lĩnh có thể lấy ba vợ bốn nàng hầu, lại đến tìm tôi, có lẽ lúc đó tôi có thể chịu đựng người đàn ông của mình có thiệt nhiều nữ nhân, nhưng tôi không thể chờ anh quá lâu đâu!Nàng vươn ra hai đầu ngón tay, giơ ra: - Hai năm! Tôi cho anh thời gian hai năm, đến lúc đó anh không có cách nào khác thuyết phục người nhà của tôi, tôi cũng không cách nào thuyết phục mình, tấm thân của tôi cũng chỉ có thể phó thác cho kẻ khác!- Ngẫm lại đi.
126 Qua lúc lâu sau, Kiều Hi Nhi hồi đáp : - OK, mới vừa nãy nói chuyện cùng June, lần này coi như anh nói thật, nhưng nếu anh có động tĩnh gió thổi cỏ lay gì.
127 - Trương Dương, mẹ mày nha, hôm nay không băm chết ngươi ta liền không họ Bạch. . . Bạch Cương quơ một thanh khảm đao trong tay, là khảm đao thật, trong màn mưa khoa tay múa chân kêu gào, bộ dáng thật là có chút giống lão Đại xã hội đen.
128 Mưa càng lúc càng lớn, tựa hồ hận không thể làm cho Thành phố Mai Ninh khô hạn tích tụ mấy tháng trở thành hư không, mặt đường đã tích tụ nước bùn đất thật dày.
129 - Cũng không còn tác dụng gì cả, thả hắn ra, nhưng, tin tức của hắn chúng ta đã nắm đừng tiết lộ ra ngoài, lại cho người tiết lộ nơi ở của hắn cho người của Bạch gia.
130 - Bạch Lượng Phong … Hai mắt Cao Kỳ không khỏi lạnh xuống, hai tay trắng như phấn nắm đến là xương khớp rung động, - Quả nhiên lại là tên súc sinh đó.
131 Trương Dương chần chờ một chút, quơ quơ đầu, sau khi xác định chính mình không có nghe nhầm, hoặc là ảo giác, nhếch nhếch miệng: - Mẹ em muốn gặp anh à? Thiệt hay giả? Kiều Hi Nhi nhìn hắn một cái, khẳng định mà gật gật đầu: - Thật sự! Em nói mẹ của em cũng không phải ma quỷ, anh như vậy là biểu hiện gì? - Không được, anh … anh tìm một chỗ trốn đi.
132 Mẹ của Kiều Hi Nhi là chủ tịch một đại tập đoàn có giá trị hơn tám trăm tỷ, mặc dù không ăn mặc phục trang đẹp đẽ, tốt xấu cũng là toàn thân hàng đây, nhưng bà chủ Kiều gia trước mắt trên người ăn mặc lại rất bình thường, nhiều lắm cũng chỉ tựa như thành phần tri thức đô thị phổ thông mà thôi, thật sự nhìn không ra bà là chủ tịch Lam Thần – Diệp Tinh.
133 - Cậu muốn ta làm như thế nào, cậu mới có thể từ bỏ ý tưởng này? Đương nhiên, không phải tiền tài, bởi vì thứ này rất tục tằng! Diệp Tinh nghĩ nghĩ, trên đời này, những người có thể làm cho bà nói ra lời như thế, sẽ không vượt qua một bàn tay, mà tuổi trẻ như thế, không có người thứ hai, thế cho nên sau khi bà nói ra, cũng hoài nghi vừa rồi lời này có phải là mình nói hay không, đây là gần như là ngữ khí cầu xin, chính mình lại chịu thua, nàng thậm chí ngay cả ý tưởng muốn dùng tiền tài mua chuộc cũng chưa hiện lên.
134 Trương Dương lắc lắc đầu, hắn đương nhiên cũng cảm thấy hứng thú, nhưng đây hiển nhiên không phải chuyện hắn nên quan tâm: - Không nên có mưu toan ở đây, đây là chuyện của cô, cháu không có quyền hỏi đến.
135 Nữ trợ lý xinh đẹp còn chưa dứt lời, Diệp Tinh đã chặt đứt lời nàng: - Không tồi, cái cậu Trương Dương này để ta có cảm giác thực bất đắc dĩ, ta thậm chí có chút tin tưởng sau này Kiều Kiều sẽ ở cùng cậu ta.
136 Trương Dương nhìn chằm chằm hai thân hình tuyết trắng trước mắt, da thịt nõn nà, mịn như tơ lụa bóng loáng, yết hầu sớm đã khô cạn, càng mấu chốt chính là, tư thế hai người con gái này thật sự là rất cái gì nhỉ.
137 Dương Tĩnh là người rất kín đáo, 4 giờ chiều nàng mặc một bộ sắc váy màu tím nhạt, khoác áo khoác ngắn màu đen, vòng một cái khăn quàng cổ ô vuông màu hồng, đúng giờ xuất hiện ở của tiệm cà phê, nhìn thấy Trương Dương, khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra một tia thân thiết, một bên còn trêu ghẹo nói: - Ai da, tiểu đệ, hiện tại cậu rất có tiền đồ, còn phải tự mình làm Đại lão bản, xem ra về sau chị thật sự cần nhờ cậu nuôi rồi.
138 - Trương Dương, mới vừa rồi chị nhận được một cú điện thoại. . . Trong điện thoại, ngữ điệu Dương Tĩnh mang theo một tia phức tạp: - Em đoán ai gọi tới? Không đợi Trương Dương mở miệng hỏi, tự cô ta nói rằng: - Lại là Tạ Long gọi tới , à.
139 Động tác của Bạch Lượng Phong cực nhanh, ngay sau khi Trương Dương nghe được thanh âm của xe Land Rover, xe đã khởi động, khoảng cách đến chỗ hắn đã không hơn mười mét, cùng lúc đó, hệ thống vang lên tiếng kêu thê lương: - Hệ thống cảnh cáo, có nguy hiểm tính mạng, mười mét phía trước, có xe thể thao nhanh chóng tiếp cận, dự tính 1.
140 Cô giáo? Cô quen tên Tạ Long? Trương Dương cơ bản có thể phán định ra từ biểu hiện của Dương Phi, Dương Phi không phải là quen Tạ Long, thậm chí còn có khả năng rất quen.
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Võng Du, Đô Thị, Xuyên Không
Số chương: 79