1021 Nhẹ nhàng thở phào một hơi, rất nhanh để trạng thái của chính mình đạt được đỉnh phong. Linh hồn chi lực lại bạo dũng ra lần nữa, bao vây lấy Huyền Tâm Bội đó là chuẩn bị luyện hóa.
1022 - Ngươi…!Thần Dạ không khỏi cười khổ một tiếng. Nếu trong lòng đối với nữ tử này không nổ lên được nửa điểm sát ý. Như vậy tự nhiên cũng không thể đối với nàng xuất thủ được.
1023 Phần Ảnh Tôn Trần Trọng Hòa sắc mặt đã sớm một mảnh tái xanh. Mấy thế lực lớn tranh đoạt Huyền Tâm Bội càng không ngờ tới mọi người đều bị một tiểu bối coi như hầu tử để đùa giỡn một phen.
1024 Bởi vậy ngoại trừ Trần Trọng Hòa và năm người nữa ra, những người còn lại đều nhanh chóng hướng về chỗ xa hơn, nhanh chóng chạy trốn. Bộ dáng tựa như thấy quỷ vậy, mà người nào hơi chút chậm chân một điểm còn ở dưới kiếm khí này bao phủ, đều không ngoại lệ.
1025 - Tiểu tử, mặc kệ ngươi là ai, đồng thời đắc tội với đông đảo thế lực chúng ta, ngươi tất nhiên sẽ không được chết tử tế!- Ồn ào!Thần Dạ mi tâm chợt lạnh lẽo, tâm hòa từ trong tháp bạo dũng ra, đột nhiên, từng đạo tiếng kêu thảm tru lên, nối liền không dứt vang vọng ở trong Thiên Địa Hồng Hoang Tháp.
1026 Huyền Tâm Bội nguyên bản chính là của nàng, cho dù không cần luyện hóa, vậy cũng là của U nhi. Điểm này không thể phủ nhận, hay nói cách khác, Huyền Tâm Bội vồn là thật.
1027 - Nguyên là như vậy sao !Thần Dạ cười một tiếng, ánh mắt nhìn quét qua tiền phương, nói :- Bốn cái Huyền Tâm Bội, sớm có ba cái bị Thính Nhất Lâu tam đại thế lực bắt được.
1028 Hắn không phục, lập tức cắn răng một cái, cả thân thể mang theo huyết thương, tựa như thiểm điện nhanh chong lao đi, bên ngoài huyết thương, vị đạo huyết tinh tràn ngập, sau đó, thẳng tắp bắn về phía Thần Dạ.
1029 - Nếu muốn báo thù, cứ mặc kệ lao lên đi!Trong tiếng ông ông, phía chân trời, một đạo thân ảnh khổng lồ, tựa như viễn cổ hồng hoang xuất hiện, nhật nguyệt trên đỉnh đầu, cướp đạp tinh thần, lực lượng vô cùng hung hãn, hóa thành một viên vẫn thạch, tự nhiên mà rơi xuống, đập về phía người dẫn đầu Đình Sơn cốc.
1030 Lâm Tu cười nói:- Tất cả mọi người đều là bằng hữu, lão phu sao lại nhìn ngươi gặp xui xẻo, ha hả, đi thôi!Lại lần nữa tiến nhập thành nhỏ, bầu không khí rõ ràng đã có khác biệt rất lớn.
1031 Sắc mặt Hồ lão lập tức phát lạnh, nhưng vẫn cúi đầu nói: - Thiếu môn chủ không nên hiểu lầm, lão phu không phải ý tứ này. Bàng Tông lạnh lùng nói: - Đã không phải, ta đây quyết định, ngươi nghe lệnh là được!Cảnh đêm ảm đạm!- Thần Dạ, ngươi thật phải đi một mình gặp Bàng Tông sao?Tử Huyên nhu hòa sửa sang qâần áo cho Thần Dạ giống như thê tử.
1032 - Nhưng mà chuyện này với ta mà nói lại không phải chuyện tốt, ta lúc này mới biết được, ta tồn tại cũng không phải Thái Hạo Môn muốn tài bồi ta, mà chỉ là đá mài dao cho đệ tử Thái Hạo Môn lúc ấy mà thôi.
1033 Nhưng biết rõ chuyện này không phải từ trong Huyền Tâm Bội biết rõ, mà là có người truyền âm cho bọn họ. Đây mới là điểm khiếp sợ!Trong ba thế lực đều có cao thủ Tôn Huyền, còn có các cao thủ cảnh giới khác thủ hộ, dưới tình huống như vậy có người vô thanh vô tức truyền âm tới, thực lực bực này cực kỳ đáng sợ.
1034 - Thằng này!Ánh mắt Thần Dạ lạnh lẽo, người của Đình Sơn Cốc quả nhiên là muốn tìm chết, nhưng mà không đợi hắn có hành động gì, nhưng lại nhìn thấy U Nhi lách mình lướt đi, thời điểm nàng tới gần kết giới thì xu thế khép lại đã dừng lại.
1035 Dù cho chém giết, đoạt đồ vật của người khác mang đi, nhưng mà sau khi đoạt thì nó lại biến mất. . . Trong lúc nhất thời người Đình Sơn Cốc lập tức có xúc động cắn lưỡi!Đối với chuyện này, đám người Thần Dạ làm như không thấy, trực tiếp một đường đi qua, giờ này khắc này trừ phi là Bàng Tông bị vây công, nếu không dù cho đám người Thính Nhất Lâu gặp nguy hiểm, Thần Dạ cũng không quan tâm tới.
1036 Tất cả cho thấy U Nhi và nơi này có quan hệ rất sâu, lại không nghĩ rằng công kích không đả thương người, vậy mà khiến U Nhi trọng thương. Tử Huyên nói khẽ: - Thần Dạ, đừng lo lắng, cũng đừng có gấp, có lẽ đặc biệt là mượn chuyện này nói cho ngươi biết, nơi đây không thể xông, chỉ có thể đợi!- Đợi?Trong mắt Thần Dạ có tinh quang không ngừng lập lòe, hắn chưa bao giờ là người đặt hy vọng vào thứ gì đó mà phải chờ đợi.
1037 Không có để ý tới mọi người nghi hoặc, U Nhi nhẹ giọng cười cười, vươn ngọc thủ đột nhiên nắm chặc không hư không, giống như bị dẫn dắt, bốn tấm Huyền Tâm Bội trong người Bàng Tông, Tần Đạo, Mộ Huyên, cùng với Thần Dạ lập tức bị U Nhi nắm chặt, lúc này bắn mạnh ra.
1038 U Nhi lạnh lùng cười cười: - Ngươi đúng là không biết cái gì gọi là khách khí! Tốt. . . Thần Dạ thỏ tay kéo U Nhi về, ánh mắt nhìn qua đám người Đình Sơn Cốc, cuối cùng nhìn lên người Từ Sơn, nói: - Ý của Tả Lực phải chăng là quyết định cuối cùng của các ngươi?Một câu nói lạnh nhạt, đám người Từ Sơn tâm thần rung động, có cảm giác như bị độc xà nhìn chằm chằm vào, nói:- Vị công tử này.
1039 Lâm Tu vội vàng nói: - Chuyện này do công tử an bài. - Đúng vậy a, công tử an bài đi, chúng ta đều nghe ngươi. Những người khác cũng phụ họa theo. Không đề cập tới đám người Thần Dạ đáng sợ, chỉ riêng quan hệ cuản hắn và U Nhi cũng khiến mọi người tín nhiệm, bọn họ có quan hệ bằng hữu, chẳng lẽ nàng kia lại hại Thần Dạ?Nghe vậy Thần Dạ cũng không chối từ.
1040 Trong đám người có một người nam tử trung niên, nhìn qua rất bình thường, ném trong đám người sẽ không ai chú ý tới. Hắn ở vị trí trung tâm đi theo mọi người, từ tu vị còn chưa đạt tới Hoàng Huyền.