Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 77

Chương trước: Chương 76



“Điện hạ, thiên

lao có người cướp ngục!” Một gã thị vệ trầm giọng bẩm báo.

Khánh Vương chắp

tay sau lưng đứng cạnh cửa sổ, quay lưng về phía gã thị vệ, giây lát sau mới

xoay người hỏi ngược lại: “Ai nói là có người cướp ngục? Tô Thái phó đã bị mang

đi chưa?”

Câu hỏi ấy khiến

gã thị vệ ngẩn người, một lúc lâu sau mới khẽ lắc đầu.

Khánh Vương cười

lạnh lùng: “Chưa bị mang đi, vậy sao lại gọi là cướp ngục! Còn không mau lui

xuống!”

Gã thị vệ hoang

mang rời khỏi đó, không kìm được đưa tay lên lau mồ hôi lạnh. Tô Thái phó vẫn

còn ở trong ngục, mà người phạm tội cũng là Tô Thái phó, những người khác của

Tô phủ quả thực không quá quan trọng. Bây giờ Đại Việt đã là thiên hạ của Khánh

Vương, hắn nói không có cướp ngục tức là không có, đám người dưới tất nhiên

không dám nói nhiều.

Khánh Vương xoay

người lại, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua chén trà, hai mắt nhẹ nhàng khép lại.

Hạ Hầu Quân.

Ngoài y ra, không

còn ai khác có khả năng làm chuyện này. Nếu lần này sự việc bị làm lớn lên, Ký

An Vương phủ ắt sẽ không thoát khỏi can hệ, và toàn bộ nhà họ Tô cũng khó tránh

được cái chết. Hắn… liệu có làm như thế không?

Mười ngón tay nắm

chặt, Khánh Vương đứng lặng lẽ ở đó hồi lâu rồi chậm rãi thở ra một hơi.

Xe ngựa đã rời

khỏi thiên lao rất xa, Tô Thái phó vẫn chưa được cứu ra ngoài. Doãn Duật quyết

định tìm một nơi cho mấy người Lệnh Viên tạm thời lẩn tránh, bởi y sợ là chẳng

bao lâu nữa Khánh Vương sẽ hạ lệnh cho lũ thuộc hạ lục soát khắp thành.

Sắc mặt Tô Tố

trắng bệch, ngẩn ngơ ngồi bên cạnh bàn. Tô phu nhân co rúm vào lòng Lệnh Viên,

run giọng hỏi: “Huyên Nhi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lão gia… Lão gia sao

lại không đi cùng với chúng ta?”

Lệnh Viên nắm

chặt lấy bàn tay bà, nhất thời cũng không biết trả lời ra sao cả.

Tô Anh đưa mắt

nhìn bọn họ, rồi lại nhìn qua phía Doãn Duật, không kìm được bật khóc nức nở.

Tất cả mọi người

đều không ngủ, mà lặng lẽ lắng nghe những động tĩnh bên ngoài.

Một canh giờ đã

trôi qua, hai canh giờ đã trôi qua, bên ngoài vẫn tĩnh lặng như thường.

Lệnh Viên và Doãn

Duật đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy rất kinh ngạc.

Mãi tới khi trời

sáng, bên ngoài mới có người tới gõ cửa. Mọi người đều rất căng thẳng, may mà

người tới là người của Doãn Duật. Doãn Duật đi theo hắn ra ngoài, chỉ thấy sắc

mặt hắn tái xanh, thấp giọng nói: “Thế tử gia, Vương gia bảo cậu về phủ, nói là

kế hoạch đưa người của Tô gia ra ngoài thành phải tạm thời hoãn lại.”

“Tại sao?” Sắc

mặt Doãn Duật biến đổi hẳn.

Người tới cúi đầu

xuống: “Khánh Vương điện hạ đang ở vương phủ, nói là muốn gặp cậu.”

Doãn Duật thầm

chấn động. Khánh Vương tới Ký An Vương phủ tức là đã biết được kế hoạch của bọn

họ nhưng tại sao hắn không vạch trần?

“Sao rồi?” Lệnh

Viên không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng Doãn Duật, cất tiếng hỏi. Doãn Duật

giật nẩy mình, đành đáp: “Ta phải về phủ một chuyến trước đã, bọn nàng cứ ở lại

đây chờ ta.”

“Doãn Duật…”

“Yên tâm, không

sao đâu.” Y không ngoảnh đầu lại, đi theo người vừa tới vội vã rời khỏi nơi

này.

Cho đến khi cánh

cổng được đóng lại, Lệnh Viên mới xoay người, bỗng nhìn thấy Tô Tố đang đứng

bám tay vào khung cửa. Lệnh Viên bước tới khẽ gọi một tiếng, Tô Tố mới miễn

cưỡng mỉm cười, nói: “Y sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu, nhất định sẽ không có

việc gì đâu.” Khánh Vương từng đồng ý với nàng rằng sẽ mang nàng an toàn rời

đi, nàng tin hắn.

Sắc mặc Lệnh Viên

thoáng qua một tia gượng gạo, lời của Khánh Vương nàng không thể nào tin. Có

điều Tô Tố đã tin tưởng hắn ta như thế, Lệnh Viên cũng không nhẫn tâm cất lời

đả kích.

Doãn Duật vội vã

chạy vào vương phủ, thấy Ký An Vương phi đang đứng cô độc bên dưới mái hiên.

Doãn Duật lòng thầm chua xót, vội đi nhanh về phía trước.

“Mẹ.”

Ký An Vương phi

nhíu chặt đôi mày: “Quân Nhi, con về rồi à?”

Doãn Duật khẽ gật

đầu: “Phụ thân con đâu?”

“Ở bên trong.”

Vương phi nắm chặt lấy bàn tay y, rồi lại nói: “Đi đi, mẹ không sợ đâu.” Bà đã

sống quá nửa đời người, hai đứa con trai cũng đã chết được hơn hai mươi năm,

bây giờ cả gia đình đều ở bên nhau, bà sớm đã nhìn thấu mọi sự rồi.

Không khí trong

phòng có chút ngột ngạt, khi Khánh Vương ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Doãn

Duật rảo bước đi vào. Y vẫn mặc bộ đồ dạ hành đêm qua lúc đi cướp ngục, do vội

vã nên còn chưa kịp thay. Khánh Vương bỗng mỉm cười, ánh mắt lại nhìn qua phía

Ký An Vương gia: “Ta muốn nói với Doãn Duật mấy câu.”

Ký An Vương gia

khẽ gật đầu, đoạn đứng dậy rời đi.

Cửa được đóng

lại, Doãn Duật vừa bước lên phía trước một bước, Khánh Vương đã nói: “Ngày mai

hãy đưa Vương phi của ta về phủ của ta.”

Doãn Duật bất

giác nhíu chặt đôi mày. Khánh Vương đặt chén trà trong tay qua một bên, ngước

mắt lên nhìn đăm đăm vào cặp mắt sâu thẳm của Doãn Duật: “Những người mà người

đã mang đi đó ta sẽ không truy cứu nhưng ngươi không thể mang Tô Thái phó đi

được.”

Trái tim như thắt

lại, Doãn Duật buột miệng thốt lên: “Không được! Sư phụ ta không hề mưu phản!”

Khánh Vương hơi

cau mày, giọng nói cũng trầm hẳn xuống: “Có hay không, không phải do người hay

ta nói là được.” Bởi đó là lời của Tiên hoàng, huống chi còn có bao nhiêu ngươi

nghe thấy, Khánh Vương sớm đã chẳng còn cách nào. Hắn đột nhiên phất tay áo

đứng dậy, cất giọng lạnh lùng: “Làm theo lời của ta, rất nhiều người sẽ có thể

sống sót. Nếu không, ta sẽ khiến cho toàn bộ Ký An Vương phủ, bao gồm cả nữ

nhân mà ngươi yêu, phải bồi táng theo cùng!”

Trong làn gió hiu

hiu thổi, ánh mặt trời bỗng bị che kín sau nháy mắt. Lệnh Viên ngồi một mình

bên lan can, ngẩn ngơ nhìn về phía cánh cổng đóng chặt.

Hôm nay, Tân

hoàng đăng cơ.

Hắn rốt cuộc đã

có được thứ mà hắn vẫn hằng mong muốn.

Một canh giờ

trước, Doãn Duật đã tới đây, đưa Tô Tố về Khánh Vương phủ. Về việc đi hay ở của

Tô Thái phó, y không hề nhắc đến một lời. Lệnh Viên đoán ra được, việc cướp

ngục đêm đó có thể tiến hành một cách thuận lợi như thế quả nhiên là nhờ Khánh

Vương mắt nhắm mắt mở. Nhưng còn Tô Thái phó, không một ai có thể cứu được ông

nữa rồi.

Ba ngày sau, linh

cữu của Tiên đế nhập liệm, cả nước đều đau buồn.

Những đồng tiền

giấy bay khắp trời, phủ kín cả quan tài, Tân hoàng Đại Việt mình mặc hiếu phục

đứng ở phía xa đằng sau linh cữu. Mọi người đều tỏ vẻ hết sức đau đớn, duy có

hắn là vẫn bình thản như thường.

Từ hoàng lăng trở

về thì đã gần tới hoàng hôn, sắc mặt Hoàng đế có vẻ mỏi mệt. Một ả cung nữ khẽ

hỏi hắn có cần nghỉ ngơi không, hắn lại lắc đầu.

Một trận gió lạnh

thổi tới làm bụi đất bay mù mịt, trong sự thê lương như mang theo mấy nỗi hận

thù.

Tiêu Hậu ngẩn ngơ

ngồi bên dưới ô cửa sổ trổ hoa, mắt nhìn đăm đăm về phía chân trời. Ráng chiều

đã trở nên ảm đạm, thỉnh thoảng lại có mấy con chim bay qua nhưng chẳng để lại

một chút dấu tích nào. Nghe nói hôm nay là ngày Tiên đế nhập liệm nhưng bà ta

là vợ của lão, vậy mà thậm chí còn chẳng thể nhìn mặt lão lần cuối. Cảm thấy

tiếc nuối sao?

Tiêu Hậu tự hỏi

mình.

Sau đó, bà ta

bỗng cất tiếng cười vang.

Giữa bà ta và

lão, thật sự đã từng có tình cảm vợ chồng sao?

Cửa điện bị người

ta đẩy ra, mấy phiến lá rụng theo đó bay lất phất. Đôi ủng ngự màu đen chậm rãi

bước vào, một cái bóng nhỏ nhắn chạy qua dãy hành lang hỗn loạn tới quỳ xuống

trước mặt Hoàng đế: “Nô tì Mục Đán tham kiến Hoàng thượng! Hoàng thượng vạn

tuế!” Thị cung kính khấu đầu với hắn, toàn thân run rẩy nhưng trên khuôn mặt

lại là nụ cười sung sướng.

Hôm đó gặp thị

trên hành lang, thị từng hỏi hắn khi nào thì tới lãnh cung, hắn nói thời cơ còn

chưa đến. Đợi suốt bao nhiêu lâu như vậy, rốt cuộc hắn đã tới đây! Hắn giờ đã

không còn là Vương gia nữa, mà là Hoàng thượng, người tôn quý nhất ở Đại Việt!

Mục Đán phủ phục người xuống nhưng vẫn không sao kìm nén được nụ cười.

Hoàng đế hơi cau

mày, khom người xuống đỡ thị dậy, hờ hững hỏi: “Mẫu hậu đâu?”

Mục Đán vội thưa:

“Ở bên trong! Để nô tì đi bẩm báo!”

“Không cần. Hắn

lại khẽ kéo tay áo thị lại, đoạn phất tay nói với đám người xung quanh: “Các

ngươi lui xuống cả đi, để trẫm tự mình vào đó.”

Tiêu Hậu dường

như cảm giác được điều gì, đột nhiên ngoảnh đầu lại. Cửa phòng đã được mở ra,

bóng dáng cao lớn đó chiếu vào phòng cùng với những tia sáng dìu dịu. Sau đó,

hắn đi vào, xoay người qua bên cạnh nhìn chằm chằm vào bà ta.

Không còn lại áo

quần gấm vóc như xưa, hắn mặc một bộ đồ tang màu trắng, trên khuôn mặt nghiêm

túc dường như thấp thoáng nét cười. Hắn bước về phía bà ta, thấp giọng nói:

“Mẫu hậu, con tới rồi.”

Tiêu Hậu chậm rãi

đứng dậy, ánh mắt nhìn đăm đăm vào người tới. Rồi bà ta đột nhiên đưa tay nắm

chặt lấy ống tay áo hắn, cắn răng nói: “Tốt, tốt, tốt! Con rốt cuộc đã không

phụ sự kỳ vọng của mẫu hậu, đã ngồi được lên ngôi báu rồi!”

“Nhi thần tạ ơn

dạy dỗ của mẫu hậu.” Hắn cúi đầu nhìn bà ta, giọng nói vẫn rất khiêm tốn, nhã

nhặn.

Trên khuôn mặt

Tiêu Hậu cuối cùng đã lại xuất hiện nụ cười ngạo nghễ nhưng như đột nhiên nhớ

ra điều gì, bà ta buột miệng hỏi: “Chuyện Lão tứ con đã điều tra rõ ràng chưa?”

Hoàng đế gật đầu

đáp: “Đã rõ ràng rồi.”

“Là ai?” Rốt cuộc

là ai đã hãm hại bọn họ, hãm hại nhà họ Tiêu?

“Là con.” Giọng

nói của nam tử nhẹ nhàng như làn gió, cứ thế hờ hững rời khỏi miệng.

Tiêu Hậu ngẩn

người, ngay sau đó lập tức mở trừng cặp mắt nhìn hắn, thấy hắn vẫn đang cười

bình thản. Bà ta kinh hãi buông tay nhưng hắn lại đưa tay nắm lấy bàn tay bà

ta, thấp giọng nói: “Con đã mượn tay quân man di giết chết Lão tứ, không phí

một binh một tốt nào, chẳng lẽ mẫu hậu cảm thấy không tốt sao?”

“Con…” Sắc mặt

Tiêu Hậu trở nên trắng bệch, trong đáy mắt rốt cuộc đã xuất hiện vẻ sợ hãi. Bà

ta lùi lại một bước về phía sau, hắn vẫn nắm tay bà ta rất chặt. Bà ta cắn răng

nói: “Không phí một binh một tốt nào… Không ngờ con lại hy sinh cả nhà họ Tiêu!

Con… Trong người con cũng chảy dòng máu của nhà họ Tiêu đấy!”

Hắn cất tiếng

cười vang giễu cợt, đoạn cúi đầu ghé sát bà ta, dùng giọng khinh miệt nói: “Vậy

thì đã sao? Nhà họ Tiêu đối xử với mẫu phi ta thế nào, mẫu hậu đối xử với mẫu

phi ta thế nào? Dao Dao hồi đó còn chưa hiểu chuyện nên không biết nhưng các

người cho rằng ta cũng thế, cũng không biết chút gì hay sao?”

Tiêu Hậu cả kinh,

cặp mắt trợn trừng lên to hết cỡ. Hoàng đế vẫn lạnh lùng nói tiếp: “Mẫu phi ta

xuất thân dòng thứ, mọi điều đều thua kém bà, vậy mà ngay đến tính mạng của bà

ấy bà cũng không buông tha, còn muốn tước đoạt hai đứa con của bà ấy! Nếu nói

đến tàn độc, mẫu hẫu, thử hỏi còn ai so được với bà?” Bàn tay hắn dùng sức bóp

chặt làm cổ tay Tiêu Hậu hằn lên một vết bầm tím, vậy nhưng dường như bà ta vẫn

chẳng cảm thấy đau đớn, đôi mắt mở to nhìn hắn chằm chằm.

Sao có thể, sao

có thể… Việc năm đó bà ta đã làm hết sức cẩn thận, không ngờ vẫn bị hắn biết

được.

Tiêu Hậu đột

nhiên ngẩng đầu, run giọng nói: “Nói bừa! Rốt cuộc là ai đã nói bừa trước mặt

con?”

“Nói bừa ư?” Nhìn

bộ dạng này của Tiêu Hậu, hắn không kìm được cất tiếng cười vang, cặp mắt trở

nên đỏ ngầu: “Cái ngày bà và cữu cữu hại chết mẹ ta, ta đã trốn sau bức rèm tận

mắt nhìn thấy tất cả. Bây giờ bà còn muốn chối cãi nữa không?”

Hắn lùi về phía

sau một bước, chăm chú nhìn khuôn mặt dữ dằn của bà ta: “Ta kéo bà và nhà họ

Tiêu vào chuyện này chính là vì tính trước được rằng trong thời khắc mấu chốt

bà sẽ bảo vệ ta, bởi ta là con bài cuối cùng của bà. Đáng tiếc, bà thông minh

một đời, mưu kế tính hết nhưng đến cuối cùng vẫn chẳng có được thứ mà bà vẫn

luôn mong cầu.”

Ánh mắt sắc bén

của hắn dường như có thể nhìn thấu tất cả, lại giống như một cây búa nện xuống

người Tiêu Hậu không ngừng. Bà ta đột nhiên kêu ré lên, bất chấp tất cả điên

cuồng nói: “Ngươi cho rằng người tàn độc chỉ có mình ta sao? Ngươi cho rằng mẫu

phi của người thuần khiết lắm sao? Ả tự biết xuất thân không bằng ta, địa vị

không bằng ta, liền bỏ thuốc vào trong thức ăn của ta khiến ta không thể sinh

nở! Là ả muốn dựa vào ngươi và Dao Dao để thăng tiến, ngồi vào ngôi Hoàng hậu!”

Trong cặp mắt

Tiêu Hậu bùng lên ngọn lửa thù hận. Hoàng đế thoáng ngẩn người, có điều chỉ sau

khoảng khắc đã lại cất tiếng cười sang sảng, buông tay bà ta ra nói: “Mẫu hậu

xưa nay vẫn luôn giỏi nói năng, có điều chỉ như thế thì chưa gạt ta được.”

“Ngươi…” Tiêu Hậu

chỉ tay về phía hắn, ngón tay run lẩy bẩy không ngừng.

Hắn chắp tay sau

lưng, xoay người lại, hờ hững nói: “Bà yên tâm, ta sẽ không giết bà đâu. Có

điều, ta cũng sẽ không tôn bà lên làm Hoàng thái hậu.”

Đây chính là sự

trừng phạt lớn nhất đối với Tiêu Hậu rồi.

Loading...

Xem tiếp: Chương 78

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Phòng 401, Khu Chung Cư Số 35

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 48


Ảo Thế - Vũ Diệu

Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 5


Độc Sủng Thiên Kim Nô

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9