Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 76

Chương trước: Chương 75



Đã nửa canh giờ

trôi qua, có lẽ thêm nửa canh giờ nữa, Khánh Vương cũng vẫn không thể moi được

điều gì từ miệng Lệnh Viên.

Gã ngục tốt đi

trước cẩn thận dẫn đường, tiếng bước chân của nam tử sau lưng không nhanh không

chậm vang lên. Gã ngục tốt dừng lại trước cửa một phòng giam khác. Khánh Vương

đột nhiên tỉnh táo trở lại, nhìn thấy Tô Tố đang ngồi một mình trong góc phòng

giam. Hắn nhíu chặt đôi mày, thúc giục ngục tốt mau mở cửa, sau đó hơi khom

người xuống, nhanh chóng bước vào: “Tô Tố!”

Tô Tố vội ngẩng

đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Khánh Vương. Nàng bất giác nở nụ cười, đưa bàn tay

tới, bàn tay ấm áp của hắn lập tức nắm chặt lấy bàn tay nàng. Trên khuôn mặt

nam tử lúc này hiện rõ vẻ âu lo, đây là vì nàng sao?

Tô Tố vẫn giữ

nguyên nét cười trên khuôn mặt, cất giọng yếu ớt hỏi: “Sao rồi? Sự việc thế nào

rồi?”

“Yên tâm, ta sẽ

không để nàng xảy ra chuyện đâu.” Hắn nói bằng giọng vô cùng kiên định. Khi hắn

lẻ loi nhất, chỉ có nàng là chưa từng rời bỏ hắn. Có được một vị phu nhân hiền

đức như vậy, kiếp này hắn còn mong gì hơn?

Có lẽ việc tới

nước này, sớm đã không còn liên quan gì tới tình ái nữa. Phải tới bây giờ hắn

mới dần hiểu được phần nào tình cảm giữa phụ hoàng và Tiêu Hậu.

Bàn tay nắm chặt

lấy bàn tay thon của nữ tử, đôi hàng lông mày Khánh Vương hơi cau lại: “Tay sao

lại lạnh thế này? Không được khỏe sao?” Nói đoạn, hắn chẳng để tâm tới nền đất

ẩm ướt mà quỳ hẳn xuống, đưa tay ôm chặt nàng vào lòng.

Lồng ngực hắn rất

ấm áp khiến Tô Tố rất yên tâm. Nàng ngoan ngoãn tựa người vào lòng hắn, một tay

vuốt ve ngực hắn, chậm rãi cười, nói: “Thiếp không sao. Điện hạ… sắp được làm

cha rồi.”

Nàng đã có thai

được hai tháng, chỉ là trước đó có quá nhiều việc, nàng muốn tìm một dịp thích

hợp để chính miệng nói với hắn, chẳng ngờ cuối cùng lại phải nói ra trong hoàn

cảnh thế này.

Cha? Hắn sắp được

làm cha rồi ư?

Khánh Vương

thoáng ngẩn người, ngay sau đó bèn cúi đầu nhìn nữ tử trong lòng. Thấy trên

khuôn mặt trắng bệch của nàng thấp thoáng nét cười thẹn thùng xấu hổ, hắn mới

vui vẻ cười theo: “Ta sắp được làm cha rồi ư? Thật vậy sao?”

Thấy nàng gật

đầu, hắn đột ngột ôm chặt nàng vào lòng, hôn lên vầng trán lạnh băng của nàng,

nói: “Nàng hãy đợi ta, ta nhất định sẽ mang nàng ra ngoài bình an.”

Hoàng đế Đại Việt

nằm bệnh, Khánh Vương hẳn nhiên là người đứng ra nắm giữ đại quyền.

Nhưng khi nói về

việc của nhà họ Tô, quần thần đều đồng lòng nhất trí cho rằng kẻ mưu loạn tất

không thể lưu lại.

Chuyện này là do

Hoàng đế Đại Việt chính miệng nói ra, tội danh của nhà họ Tô sớm đã không cách

nào rửa sạch.

Tiếng đồ sứ rơi

vỡ vọng ra từ trong phòng, đám người hầu kẻ hạ đưa mắt nhìn nhau nhưng không có

ai dám đi vào khuyên can. Sắc mặt Khánh Vương tái xanh, trước mắt là giang sơn

gấm vóc, hắn lại sắp trở thành quân chủ đời kế tiếp của Đại Việt, quả thực

không nên hành sự theo cảm tính. Phụ hoàng từng nói, ba ngàn giai nhân vốn

chẳng đáng để tâm nhưng hắn không cam tâm! Nếu như ngay đến nữ nhân của mình

cũng không bảo vệ được, hắn còn có là một nam nhân không? Ngày sau cũng khó mà

có được một nữ tử như vậy, suốt đời suốt kiếp đều không phụ hắn.

“Điện hạ, Điện

hạ!” Quản gia vội vã chạy tới, chẳng để tâm tới việc đám người dưới đều đang

đứng ở bên ngoài, đẩy cửa phòng đi vào nói: “Điện hạ, không hay rồi, trong cung

cho người tới mời Điện hạ vào cung, bệnh tình của Hoàng thượng sợ là…” Sắc

mặt quản gia tái mét, thấy người phía sau bức màn đã vươn người đứng dậy.

Xe ngựa vội vã

rời đi từ trước cửa Khánh Vương phủ, chạy thẳng về hướng hoàng cung.

Từ phía sau gốc

cây hòe lớn, Doãn Duật chậm rãi bước ra ngoài, nhíu chặt đôi hàng lông mày.

Quãng thời gian này, có rất nhiều tin đồn về Tô phủ truyền ra ngoài nhưng bên

trên chưa thật sự định tội. Doãn Duật thầm lo lắng nhưng không dám khinh suất,

chỉ có thể ngầm giám sát nhất cử nhất động của Khánh Vương. Nếu thật sự không

còn cách nào cứu vãn nữa… cho dù có phải cướp ngục, y cũng quyết không bỏ

cuộc.

Doãn Duật ngẩn

ngơ nhìn theo chiếc xe ngựa đang dần dần đi xa. Nếu y không nhìn nhầm, kẻ vừa

tới đây là người trong cung, nhìn thần sắc Khánh Vương thì chắc bệnh tình của

Hoàng thượng có biến. Xem ra, y thật sự phải chuẩn bị sẵn sàng rồi.

Đám ngự y đã ở

trong Đế cung được mấy canh giờ. Khi Khánh Vương tới nơi, chỉ thấy các cung nữ,

thái giám ra ra vào vào không ngớt. Hắn đi thẳng vào trong, thấy Hoàng đế Đại

Việt hai mắt nhắm chặt, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng, cả người chẳng còn tia sức

sống nào nữa.

“Phụ hoàng.” Hắn

đi tới, khẽ gọi lão một tiếng, vẫn chẳng thấy có chút động tĩnh nào. Khánh

Vương ngoảnh đầu lại nhìn về phía đám ngự y: “Thế nào rồi?”

Đám ngự y lúc này

sắc mặt còn khó coi hơn cả Hoàng đế Đại Việt. Một người run giọng nói: “Bọn

thần sẽ cố hết sức.”

Cố hết sức? Số đã

tận, có cố đến mấy chỉ e cũng đều vô ích.

Khánh Vương đứng

dậy đi ra ngoài, để lại đám ngự y bận rộn trước long sàng.

Dưới ánh trăng mờ

mịt, một bóng người đi ra từ phía sau lưng hắn. Hắn xoay người lại, thấy là một

cung nữ. Ả cung nữ thấy hắn đột ngột xoay người, hiển nhiên giật nẩy mình, ngay

sau đó bèn vội quỳ xuống: “Nô tì bái kiến Điện hạ!”

“Có chuyện gì?”

Giọng hắn hết sức lạnh lùng.

Ả cung nữ cúi

thấp đầu xuống, khẽ cất tiếng thưa: “Bẩm Điện hạ, nô tì muốn nói với Điện hạ,

trước đây dường như Hoàng thượng có viết di chiếu.”

Bàn tay bên dưới

tay áo rộng đột nhiên nắm chặt, đồng tử của Khánh Vương bất giác nở to, di

chiếu?

“Sao ngươi biết?”

“Đêm đó là nô tì

gác đêm, đã rất muộn rồi mà Tôn công công vẫn ra ngoài sai nô tì đi chuẩn bị

bút mực…” Giọng nói của ả cung nữ mang theo một chút run rẩy. Tuy thị không

tận mắt nhìn thấy nhưng đến tận bây giờ thì vẫn nhớ rõ ràng thần sắc của Tôn

Liên An đêm đó. Di chiếu, nhất định là di chiếu.

Khánh Vương hơi

nheo mắt, nhìn chằm chằm vào ả cung nữ đang quỳ trên mặt đất, trầm giọng hỏi:

“Tại sao ngươi lại nói với bản vương điều này?”

Thân thể ả cung

nữ đột nhiên co rúm lại: “Nô tì… Nô tì cho rằng Điện hạ muốn biết.”

Khánh Vương chắp

tay sau lưng, lạnh lùng nhìn thị. Tất nhiên hắn muốn biết nhưng không thể để

người khác biết được tâm tư của hắn. Từ trong mắt chiếu ra những tia lạnh lẽo,

hắn hờ hững nói: “Người đâu, lôi thị ra ngoài!”

Ả cung nữ thầm

kinh hãi, bất chấp lễ nghĩa ngẩng đầu nhìn lên. Đám thị vệ bên ngoài đã đi vào,

dùng sức kéo lê thị ra ngoài. Khi bị kéo đến cửa điện, dường như thị mới tỉnh

táo trở lại, vội vàng khóc lóc cầu xin: “Điện hạ thứ tội, Điện hạ thứ tội, là

nô tì nhiều chuyện! Sau này nô tì không dám nữa, xin Điện hạ tha mạng!”

Khánh Vương đứng

ở cửa, lạnh lùng đưa mắt nhìn. Ả cung nữ này nếu nói thông minh thì cũng không

thông minh, chỉ là đã thông minh quá rồi.

Hắn xoay người

lại, nhìn thấy gã thái giám Phúc Thành kề cận bên cạnh Hoàng đế Đại Việt đã

đứng sau lưng mình. Từ khi Tôn Liên An chết, người bên cạnh Hoàng đế Đại Việt

đều là do Khánh Vương sắp xếp. Hắn ra hiệu cho Phúc Thành đi lên phía trước,

ghé vào tai gã nói nhỏ một hồi. Sắc mặt Phúc Thành cẩn trọng, vội vâng lời rời

đi.

Khánh Vương lại

nhìn về phía phòng trong nhưng bị ngăn cản bởi bức màn che nên chỉ có thể nhìn

thấy mấy cái bóng mờ mờ. Mười ngón tay hắn nắm chặt lại, thật sự là có di chiếu

sao?

Vậy… rốt cuộc

sẽ là ai?

Hắn vốn cho rằng

sẽ là hắn nhưng phụ hoàng lại đi dò hỏi chuyện Lão tứ, há chẳng phải là đã hoài

nghi hắn sao?

Khánh Vương nhíu

chặt đôi mày, xoay người đi tới ngồi xuống cạnh bàn.

Hắn vẫn luôn tự

thấy trong số các huynh đệ thì hắn là người hiểu phụ hoàng nhất, có điều bây

giờ xem ra lại chưa chắc là vậy.

Trong căn phòng

tịch mịch, mùi thuốc đắng càng lúc càng nồng.

Khánh Vương ngồi

ở gian phòng bên ngoài rất lâu rồi mới nhìn thấy bóng dáng Phúc Thành đi từ

phòng trong ra, trong tay gã quả nhiên có ôm theo một chiếc hộp gấm.

“Điện hạ, thứ

ngài cần đây!”

Chiếc hộp gấm đã

được đặt xuống bàn, Phúc Thành lùi qua một bên. Khánh Vương nhìn đăm đăm vào

chiếc hộp gấm ấy hồi lâu rồi mới chậm rãi đưa tay tới.

Hộp gấm được mở

ra, bên trong là một cuộn di chiếu màu vàng tươi bắt mắt.

Tuy rất nhạt

nhưng dường như còn có mùi mực thơm tỏa ra từ bên trong.

Khánh Vương cầm

lấy cuộn di chiếu, mở ra.

Những nét chữ

quen thuộc lần lượt nhảy vào tầm mắt, Khánh Vương đọc kĩ không bỏ sót một chữ

nào…

… Truyền

ngôi cho nhị hoàng tử Châm…

Nhị hoàng tử,

Tuân Châm… Hóa ra là hắn sao?

Sự thấp thỏm

trước đó lúc này không sao kìm nén được nữa, Khánh Vương run rẩy cầm chặt di

chiếu, xoay người chạy thẳng vào phòng trong. Đám ngự y đều sợ đến giật nẩy

mình, chỉ thấy hắn thần sắc lạnh băng, giọng nói cất lên lại càng lạnh hơn: “Ra

ngoài hết cho ta!”

Bức rèm châu khẽ

đung đưa không ngớt, trong phòng lúc này chỉ còn lại Khánh Vương và Hoàng đế

Đại Việt.

Hoàng đế Đại Việt

vẫn hôn mê bất tỉnh. Khánh Vương cứ đứng ngẩn ngơ trước giường, đột nhiên lẩm

bẩm: “Vì sao? Phụ hoàng đã ngầm lựa chọn con rồi, tại sao còn phải đi hỏi

chuyện về Lão tứ? Chẳng lẽ phụ hoàng lại sợ mình hồ đồ đến mức thế sao?”

Căn phòng trở nên

vô cùng tịch mịch, tiếng “ting tang” vọng lại từ chỗ bức rèm châu đã dần tan

đi. Khánh Vương chậm rãi tiến lên phía trước, phủ phục người xuống nói: “Nếu

người đã muốn biết như vậy, con sẽ nói với người. Đúng, chuyện Lão tứ là do con

làm, thế thì sao? Nếu đổi lại là Lão tứ, y cũng chưa chắc đã không làm vậy với

con. Phụ hoàng sinh ra trong hoàng gia, chẳng lẽ còn không hiểu đạo lý này?”

Hắn cúi đầu

xuống. Dưới làn ánh sáng lờ mờ, cặp mắt của Hoàng đế Đại Việt đột nhiên mở

trừng ra.

Khánh Vương thầm

kinh hãi nhưng không né tránh, thản nhiên đón ánh mắt của lão.

Trong mắt Hoàng

đế Đại Việt tràn ngập sự giận dữ. Lão trừng mắt nhìn Khánh Vương nhưng không

thể động đậy, cũng chẳng thể nói năng. Đôi mắt già nua oán hận ấy cứ dần dần mở

to ra từng chút một, cho đến khi bên trong vằn lên những tia máu…

Giờ Tý kém một

khắc, từ trong hoàng cung vọng ra những tiếng gào khóc bi thương.

Hoàng đế Đại Việt

băng hà.

Hoàng đế Đại Việt

đã có di chiếu, truyền ngôi cho Khánh Vương.

Sáng sớm hôm sau,

quần thần được lệnh vào cung. Ký An Vương gia tuy đã không hỏi tới chính sự

nhiều năm nhưng vì chuyện lần này trọng đại, có liên quan tới việc Tân hoàng

đăng cơ, cho nên không thể thoái thác.

Đến chiều tối thì

có tin truyền ra, tội danh mưu loạn của Tô Thái phó đã được xác lập, cả nhà họ

Tô sẽ bị xử trảm.

Đêm đã về khuya,

Lệnh Viên đang chìm trong giấc ngủ. Đột nhiên có tiếng xích sắt bị chém đứt

vang lên, nàng giật mình mở bừng mắt, chỉ thấy có một bóng người đang lao nhanh

tới bên cạnh giường của mình,

“Kiều Nhi, là

ta!” Doãn Duật đưa tay bịt miệng nàng lại.

Lệnh Viên kinh

hãi nhìn y rồi gạt tay y ra, giận dữ nói: “Huynh tới đây làm gì?”

“Suỵt… Hoàng

thượng băng hà rồi, Tân hoàng rốt cuộc vẫn không buông tha cho nhà họ Tô.” Doãn

Duật đã chẳng còn cách nào khác, đợi suốt bao nhiêu lâu như vậy, không ngờ kết

quả lại thành thế này.

Lệnh Viên nhất

thời ngây người, chẳng trách hôm nay đám ngục tốt lại kỳ lạ như vậy, thì ra là

vì Hoàng đế Đại Việt băng hà sao?

Doãn Duật kéo

nàng đứng dậy: “Ta mang nàng đi!”

“Nhưng…”

“Không nhưng nhị

gì cả. Nàng yên tâm, ta đã an bài ổn thỏa mọi chuyện rồi, người nhà họ Tô ta

cũng sẽ mang đi hết!”

Lệnh Viên không

giãy giụa nữa, chỉ thấp giọng hỏi y: “Huynh thật sự muốn cùng muội lưu lạc tha

hương sao?”

Y phì cười một

tiếng: “Lưu lạc tha hương cũng còn hơn âm dương cách biệt!” Y đã trải qua quá

nhiều sự sinh ly tử biệt, không muốn phải chịu đựng thêm một lần nữa.

Bọn họ đi thẳng

một mạch ra ngoài, đám ngục tốt gác đêm đều đã hôn mê. Đã tới bên ngoài rồi mà

vẫn không thấy có ai chạy ra ngăn cản, Lệnh Viên không khỏi cảm thấy chuyện này

có vấn đề nhưng còn chưa kịp hỏi thì đã nhìn thấy một chiếc xe ngựa dừng lại

ngay dưới gốc cây trước mặt. Tô Tố, Tô Anh và cả Tô phu nhân đều đang chờ trên xe.

Nhìn thấy Lệnh

Viên đi tới, Tô Tố và Tô phu nhân đều thở phào một hơi, vội vã kéo nàng vào

trong xe. Chỉ có Tô Anh là mặt mày tái xanh, không nói một lời.

Vẫn còn có người

chưa kịp cứu ra, Tô Tố đang định hỏi về tình hình của Tô Thái phó, đột nhiên

phía đằng xa rực lên ánh lửa. Sắc mặt biến đổi hẳn, Doãn Duật thầm kêu khổ, đám

thị vệ đổi ca đã tới rồi!

Loading...

Xem tiếp: Chương 77

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Tình Yêu Của Tứ Đại Ma Nữ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 56


Quý Công Tử Ngang Ngược

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 20


Lãng Nhân Thiên Nhai

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50