Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 42

Chương trước: Chương 41



Đêm đã rất khuya, mọi thứ đều mờ mịt, nhưng lại có một đám

lửa lớn chiếu sáng một nửa bầu trời.

Những mũi tên bay đầy trời, bóng đao bóng kiếm ánh lên loá

mắt, tiếng kêu gào, rên rỉ vang lên khắp nơi, loáng thoáng còn có tiếng trẻ sơ

sinh khóc. Có tiếng vó ngựa vọng tới, một người một ngựa cầm kiếm xông thẳng

vào phủ Lương Vương ngợp trong bóng lửa. Khói lửa tựa như một con rắn lớn không

ngừng thè lưỡi, thoáng cái đã nuốt chửng người đó… Trong ký ức, khuôn mặt mà Ký

An Vương gia vô cùng quen thuộc ấy sau nháy mắt đã trở nên mơ hồ.

Trận lửa lớn kéo dài mãi, dường như muốn đốt sạch mọi thứ ở

Sùng Kinh trong vòng một đêm, đốt sạch mọi niềm hy vọng của Ký An Vương gia.

Chờ mong, sợ hãi… Ngày hôm sau, có thị vệ đến báo tin, đại công tử của Ký An

Vương phủ ra sức chiến đấu với phản quân, đã tử trận vào đêm qua…

Căn phòng tĩnh lặng đến rợn người, một làn hương trầm vương

vất bay lên, rồi lại tan đi trong không khí.

Ký An Vương gia cúi đầu, nói: “Thần già rồi, hồ đồ rồi!”

Hoàng đế Nam Việt hờ hững đưa mắt nhìn người trên mặt đất,

nét sắc bén trong đáy mắt khi nãy đã hoàn toàn biến mất. Lão khẽ cất tiếng thở

dài, nói: “Quỳ đó làm gì, đứng dậy đi. Ngươi già rồi, trẫm cũng già rồi, cũng

hồ đồ rồi.”

Bên ngoài cửa sổ, ánh vàng chiếu xuống, trước cửa sổ, bóng

dáng hai ông lão toát lên một vẻ thanh nhàn, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng

trò chuyện xen lẫn những tiếng cười sảng khoái. Cuộc đời chinh chiến đã chẳng

còn, máu tanh và giết chóc cũng bị hai bóng lưng đó che đi, chỉ còn lại một

mảnh giang sơn Nam Việt yên bình.

Cửa lớn của chính điện mãi vẫn không mở, toà điện kế bên vẫn

tĩnh lặng như thường, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy vài câu hỏi của người thị nữ.

Lệnh Viên chợt đứng dậy, tà váy dài tha thướt lướt đi trên nền đất sạch như

gương. Nàng đẩy cửa điện ra, từ bên ngoài tràn vào một cơn gió mang theo hơi

lạnh nhưng lại vô cùng sảng khoái.

Tôn Liên An cất bước đi tới, nhỏ giọng nói: “Công chúa cảm

thấy ngột ngạt sao? Chi bằng để nô tài phái người theo Công chúa ra ngoài đi

dạo một lát? Tuy bây giờ không phải mùa hoa nở rộ nhưng ngự hoa viên vẫn có

cảnh sắc rất đặc biệt.”

Lão thái giám nói rất thành khẩn. Lệnh Viên chỉ khẽ mỉm

cười: “Không cần, chắc hẳn Hoàng thượng và Vương gia đã lâu không gặp nhau, e

là còn phải trò chuyện thêm một lúc nữa, bản cung nên để hôm khác tới thì hơn.

Phiền công công thay bản cung nói với Hoàng thượng một tiếng, rằng bản cung xin

phép cáo lui.”

Tôn Liên An vội vàng đồng ý.

Cùng Anh Tịch rời khỏi đó, từ xa nhìn thấy mấy vị phi tần,

Lệnh Viên cũng chẳng nhận ra bọn họ là ai. Có điều, bây giờ nàng chưa được coi

là vương phi chính thức của Nam Việt, không cần phải tới hành lễ, cũng coi như

được an nhàn.

Anh Tịch vẫn nhớ đến một người, đưa mắt ngó nghiêng nhưng

không thấy đâu, thị liền hỏi Lệnh Viên: “Công chúa còn nhớ thị nữ Cầm Anh của

Công chúa Hân Huy không? Lần trước còn gặp ở trong cung mà sau đó lại không

thấy nữa.”

Lệnh Viên cầm chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng lau giọt nước dính ở

đầu ngón tay, thản nhiên cất tiếng: “Hân phi đã chết, thị tì trong cung của Hân

phi tất nhiên sẽ được đưa đến các cung khác làm việc, em không nhìn thấy cũng

là lẽ thường tình. Sao tự nhiên lại nhớ đến người đó thế? Chẳng lẽ em thật sự

muốn làm bạn với thị sao?”

Anh Tịch mím môi cười, nói: “Công chúa lại trêu nô tì rồi.”

Từ hoàng cung đi ra, hai người leo lên chiếc xe ngựa vẫn chờ

sẵn bên ngoài. Anh Tịch buông rèm xe xuống, hỏi nàng: “Về biệt uyển sao?”

Lệnh Viên mỉm cười gật đầu, bây giờ không về biệt uyển, nàng

còn có thể đi đâu được chứ!

Phía xa xa, một tràng tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên, ngay

sau đó, xe ngựa dừng gấp lại. Anh Tịch kinh hãi, vội đưa tay đỡ Lệnh Viên rồi

hỏi với ra bên ngoài: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Gã phu xe dường như rất sợ hãi, cất giọng run rẩy, đáp: “Là…

là Khánh Vương điện hạ!”

Khánh Vương?

Lệnh Viên thoáng ngạc nhiên, Anh Tịch thì sầm mặt, cho rằng

gã Vương gia rắc rối đó lại đến gây phiền phức cho Công chúa. Lệnh Viên đưa tay

vén rèm xe, gã nam tử ấy vẫn đang ngồi trên lưng ngựa, hai má ửng đỏ, ánh mắt

cũng đang nhìn về phía nàng. Hai người bốn mắt nhìn nhau, nhưng chỉ trong

khoảnh khắc, Lệnh Viên đã thấy hắn giật mạnh cương ngựa, thúc ngựa đi sát qua

chiếc xe ngựa của nàng.

Từ đầu chí cuối, không nói một lời nào.

Nhưng trong làn gió thoảng qua, Lệnh Viên lại ngửi thấy hơi

rượu rất nồng.

Hắn đã đi uống rượu một mình sao?

Nàng bất giác ngoảnh đầu về phía sau, bóng dáng đó đã đi

khuất.

Anh Tịch bảo gã phu xe đi tiếp, sau khi buông rèm xe xuống

bèn hậm hực nói: “Tên Khánh Vương này cũng thật là, đi lại trên đường lớn cẩu

thả như thế, không sợ làm người khác bị thương sao? Nô tỳ thấy rõ hắn cố ý doạ

Công chúa!”

Lệnh Viên đã tỉnh táo trở lại, đôi mắt hơi cụp xuống, vừa

rồi, khi nhìn thẳng vào mắt hắn, nàng rõ ràng đã thấy trong đáy mắt hắn tràn

ngập sự phẫn nộ và bi thương. Nàng bắt đầu có chút khó hiểu, con người này thực

sự khác quá xa kẻ mà nàng biết trước kia. Lệnh Viên đưa mắt nhìn những chiếc

móng tay sặc sỡ vừa được tô màu sáng nay, khoé miệng bất giác nở nụ cười.

Có khác biệt hay không, nàng làm sao biết được? Có lẽ chỉ vì

nàng chưa từng tìm hiểu về con người đó mà thôi.

Phò mã và Doãn Duật thuộc cùng một loại người, có cặp mắt

trong veo, là một hay là hai, nàng chỉ nhìn thoáng qua là biết rõ. Còn Khánh

Vương thì lại giống như Thế Huyền, Thế Huyền cũng luôn giấu tâm tư mình vào nơi

sâu kín, đằng sau nụ cười hiền hoà, chẳng ai biết còn ẩn chứa một cơn sóng ngầm

dữ dội đến nhường nào.

Một buổi chiều đẹp, ánh mặt trời ấm áp lặng lẽ chiếu vào qua

ô cửa sổ, kéo dài cái bóng của ngọn đèn lưu ly trên bàn.

Tiêu Hậu rốt cuộc cũng tìm được cơ hội nhắc đến chuyện hôn

nhân của Tĩnh Công chúa với Hoàng đế Nam Việt. Hoàng đế Nam Việt lại phái người

tới hỏi ý kiến của Lệnh Viên.

Hai vị chính thất phu nhân, Tiêu Hậu quả nhiên suy nghĩ chu

đáo, vừa không hạ thấp danh phận của Anh Tịch, cũng không đến mức khiến Tĩnh

Công chúa mất thể diện.

Tôn Liên An cẩn thận hỏi Lệnh Viên cảm thấy thế nào.

Lệnh Viên thầm cười nhạt, nàng thì có tư cách gì để cự

tuyệt? Trong Ký An Vương phủ không hề có lời dị nghị truyền ra, Doãn Duật cũng

không nói gì, nàng rõ ràng là người không có tư cách nhất.

Thế là Hoàng đế Nam Việt bèn đồng ý chuyện này, còn thời

gian thì được quyết định là mùa xuân năm sau, đợi sau khi Dận Vương và Lệnh

Viên thành thân rồi tính tiếp.

Vốn dĩ việc gả Anh Tịch cho Doãn Duật chỉ là cái cớ nhất

thời, còn phải nghĩ biện pháp giải quyết, nhưng bây giờ Tiêu Hậu lại muốn gả

con gái cho y, thực khiến Anh Tịch không muốn thành thân với y cũng không được

nữa. May mà vẫn còn mấy tháng, Anh Tịch cả ngày vò đầu bứt tai suy nghĩ biện

pháp để mình không phải thành thân.

Nghĩ không ra, thị trở nên phiền muộn, hậm hực nói: “Khánh

Vương nói với Tĩnh Công chúa sẽ nghĩ biện pháp gì gì đó, theo nô tì thấy, sự

thực đúng như Công chúa đã nói, hắn thì nghĩ biện pháp gì cơ chứ! Nô tì thấy

hắn thật sự chỉ mong gả luôn Tĩnh Công chúa vào Ký An Vương phủ thôi!”

Lệnh Viên im lặng, thầm nghĩ, cho dù như thế, người đáng

thương nhất vẫn là Tĩnh Công chúa. Nhìn bề ngoài thì có vẻ được sủng ái hết

mực, nhưng nghĩ kĩ lại thì chẳng có gì là thật. Nàng ta có phụ hoàng, có dưỡng

mẫu, còn có anh trai ruột, nhưng rốt cuộc vẫn không tránh được vận mệnh bi thảm

bị người ta an bài. Lệnh Viên nở nụ cười hờ hững, có biết bao nhiêu người mong

muốn được sinh ra trong gia đình đế vương, nhưng đâu biết rằng những người ở

bên trong lại muốn trốn tránh mà không được.

Sau đó, thỉnh thoảng khi vào cung, nàng vẫn nhìn thấy Tĩnh

Công chúa bên cạnh Tiêu Hậu, chỉ có điều trong mắt nàng ta đã không còn vẻ

trong veo, linh lợi như xưa mà trở nên đục ngầu như đã chết. Nghe nói, Tĩnh

Công chúa từng làm ầm lên trong tẩm cung mấy lần, nhưng rốt cuộc vẫn không thể

thay đổi được gì.

Về sau, có lần Lệnh Viên nhìn thấy cặp huynh muội Khánh

Vương và Tĩnh Công chúa ở trong cung. Nàng chỉ đứng từ xa, không nghe rõ nội

dung cuộc trò chuyện của họ, nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm giữa hai huynh

muội họ đã không còn như trước, rốt cuộc đã có hiềm khích. Lệnh Viên bất giác

nhớ đến huynh muội nhà họ Dương ở Bắc Hán, nàng chưa từng thấy bọn họ thân mật

mà chỉ thấy sự mâu thuẫn và xa cách, trong lòng bỗng dấy lên nỗi xót xa. May mà

nàng và Thế Huyền đã hoá giải hiềm khích, làm lành với nhau.

Giữa làn khói thơm vấn vít, Khánh Vương vừa vào thỉnh an

Tiêu Hậu, đang chuẩn bị bước ra ngoài, chợt nghe Tiêu Hậu gọi lại từ phía sau:

“Mẫu hậu thấy gần đây khí sắc con không được tốt. Đại sự tuy quan trọng nhưng

con cũng phải chú ý giữ gìn sức khoẻ.”

Khánh Vương đi chậm lại, sau đó ngoảnh đầu cười, nói: “Nhi

thần biết rồi ạ!”

Ra ngoài, hắn hỏi một ả cung nữ về tình hình của Tĩnh Công

chúa. Ả cung nữ nói Công chúa đang nghỉ ngơi trong tẩm cung, lại hỏi Khánh

Vương có muốn đi thăm hay không. Khánh Vương mím môi suy nghĩ một lát, cuối

cùng khẽ lắc đầu. Ả cung nữ còn muốn nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt ảm đạm của

hắn, thị mấp máy môi mấy lần, rốt cuộc không nói thêm gì nữa.

Rời khỏi Phượng cung, hắn chuẩn bị quay về phủ.

Đi đến tận cuối hành lang, hắn nhìn thấy Lệnh Viên dắt tay

thị nữ chậm rãi đi tới. Hai người nhìn thấy nhau, không khỏi hơi ngẩn người,

cùng dừng bước. Hôm nay nàng vận một chiếc váy dài màu tím nhạt, khoác thêm áo

choàng màu xanh nước biển có thêu hoa văn trắng bạc bên ngoài, toát lên dáng vẻ

thuần khiết, thoát tục.

Lệnh Viên và hắn đứng nhìn nhau từ xa. Hắn vẫn mặc chiếc

mãng bào màu tím như lúc lên triều, đầu đội mũ vàng có mấy dải tua ngọc đung

đưa, toát lên phong thái hoàng gia. Có điều, cặp mắt kia không còn sáng rực như

thường ngày mà trở nên xám xịt, tựa như bị thứ gì đó che mất ánh hào quang.

Anh Tịch cảm thấy rất đỗi kinh ngạc. Trước kia, mỗi lần

Khánh Vương nhìn thấy Công chúa, kiểu gì hắn chẳng bước tới, bỡn cợt một phen,

làm gì có chuyện lặng lẽ như lúc này? Mới có mấy hôm không gặp, chẳng lẽ tính

cách của hắn thay đổi nhanh đến thế sao?

Trong hoàng cung Nam Việt, người Lệnh Viên không muốn gặp

nhất có lẽ chính là Khánh Vương. Chỉ là lúc này đã đụng mặt nhau như thế, quay

đầu bỏ đi thực không phù hợp với tính cách của nàng, may mà bây giờ Khánh Vương

trông như đã mất hết “ý chí chiến đấu”. Lệnh Viên thở phào một hơi, hành lễ với

hắn từ xa, sau đó chậm rãi cất bước đi tới.

Khánh Vương đứng lặng im, không động đậy cũng chẳng tươi

cười, chỉ chăm chú nhìn nữ tử đang càng lúc càng tiến lại gần.

Chiếc váy dài tha thướt như kéo theo những làn hơi thở lạnh

băng, quanh quẩn, vương vít xung quanh nữ tử. Mùi hương khinh la độc nhất vô

nhị trên người nàng giống như một sợi dây mỏng manh, không ngừng đung đưa qua

lại.

Lệnh Viên đi sát qua người hắn, đúng lúc ấy, bàn tay hắn đột

nhiên giơ ra, chộp trúng cổ tay nhỏ bé, mềm mại của nàng, tựa như rắn quấn, dữ

dằn như sói vồ. Lệnh Viên khẽ kêu lên một tiếng, một bên má va vào người Khánh

Vương. Ở khoảng cách gần như thế, nàng mới nhìn rõ sắc mặt mỏi mệt của hắn.

Lệnh Viên đã hiểu rõ tính cách hắn, cố đè nén sự kinh ngạc, không giãy giụa

nữa, chỉ lạnh lùng nói: “Ngài điên rồi chăng?”

Giữa chốn thâm cung, có biết bao cặp mắt rình mò, hắn không

sợ bị người khác nhìn thấy hay sao?

Anh Tịch cũng kinh hãi không kém, sau khi đưa mắt nhìn Lệnh

Viên, thị không dám tuỳ tiện nói gì.

Cặp mắt sâu thẳm nhìn đăm đăm vào Lệnh Viên, Khánh Vương

trầm giọng hỏi: “Y muốn nàng đến Nam Việt hoà thân, nàng có từng hận y không?”

Y? Thế Huyền sao?

Lệnh Viên đột nhiên hiểu ra hắn tức giận như thế là vì cái

gì, bèn khẽ cười, nói: “Ngài làm sao mà so với y được? Y tất nhiên khác hẳn

ngài, đi Nam Việt hoà thân là ta cam tâm tình nguyện.” Nàng ngẩng lên, tấm dung

nhan tuyệt mỹ ấy cứ thản nhiên nhìn hắn, tựa như chê cười, tựa như khinh miệt:

nhưng Tĩnh Công chúa thì không cam tâm tình nguyện.

Trái tim Khánh Vương như bị ai đó cấu mạnh một cái, bàn tay

đang nắm tay nữ tử trước mặt không nỡ buông ra, cánh tay còn đột nhiên vận sức.

Lệnh Viên chỉ cảm thấy trời đất bỗng quay cuồng, cả người bị hắn kéo đi, trong

nháy mắt, lưng nàng đã áp sát vào một cây cột, đôi môi hắn phủ lên đôi môi nàng

một cách ngạo ngược, dữ dằn.

Nụ hôn của hắn chẳng chút dịu dàng, tựa như cắn xé, tựa như

cướp đoạt, trong nháy mắt đã nuốt trọn mọi nỗi sợ hãi, do dự và vùng vẫy của

Lệnh Viên.

Anh Tịch kinh hãi đến ngây người, muốn bước tới kéo hắn

nhưng hắn đã rời môi ra, đang nhìn Lệnh Viên từ khoảng cách gần trong gang tấc.

Lệnh Viên căm phẫn tột cùng, giơ tay lên định đánh, nhưng lại bị bàn tay còn

lại của Khánh Vương túm chặt, nàng chỉ còn biết tức giận, nghiến răng mắng: “Đồ

điên!”

Hắn không né tránh, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Trong mắt

nàng, ta vốn chẳng phải kẻ điên hay sao?”

Lệnh Viên giãy giụa không thoát, cũng khó đẩy được hắn ra,

Anh Tịch lại không dám gọi người tới. Đang lúc tiến thoái lưỡng nan, tiếng bước

chân nặng nề đột nhiên vang lên, rồi một bàn tay chộp lấy bờ vai của Khánh

Vương, kéo mạnh hắn ra, kế đó là một nắm đấm mạnh mẽ giáng thẳng vào mặt hắn.

Mọi người đều kinh hãi, là Dận Vương!

“Công chúa!” Anh Tịch vội vàng chạy tới đỡ Lệnh Viên.

Khánh Vương giơ tay chạm nhẹ vào khoé môi vừa bị đấm rách,

liếc mắt nhìn người vừa tới, chẳng hề tỏ ra sợ hãi, cười nói: “Thế nào? Muốn tỉ

thí võ công với ta sao? Được thôi, ra ngoài cung đi, chúng ta đánh nhau một

trận!” Hắn đang không có chỗ phát tiết, vừa hay lại có cơ hội.

Sắc mặt Dận Vương tái xanh, không nói một lời, lập tức định

đi theo hắn. Lệnh Viên vội lén kéo ống tay áo Dận Vương, khẽ nói: “Điện hạ!”

Chuyện này nếu làm lớn lên, thực không tốt cho thể diện của

bất cứ ai.

Khánh Vương đã đi xa, Dận Vương rốt cuộc cũng không đi theo,

có điều sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, cho Lệnh Viên thấy cơn giận của hắn còn

chưa tan hết. Hắn đưa Lệnh Viên về biệt uyển, trên đường đi, nàng không dám nói

gì, hành động của Khánh Vương hôm nay quả thực khiến nàng vô cùng kinh hãi.

Xe ngựa đã đi đến bên ngoài Cẩm Tú biệt uyển, Lệnh Viên

xuống xe và cất tiếng cảm ơn, đột nhiên lại nghe Dận Vương lạnh lùng cười, nói:

“Chẳng lẽ Bắc Đế đã muốn đổi đồng minh? Bản vương còn chưa biết đấy!”

Lệnh Viên hơi ngẩn người, biết hắn vẫn còn tức giận vì chuyện

vừa rồi. Có điều hôm nay nàng cũng rất bị động, nàng bèn cau mày, nói: “Chẳng

lẽ Điện hạ lại nghĩ về Lệnh Viên như vậy sao?”

Chỉ một câu nói đã khiến Dận Vương cứng họng, hắn đột nhiên

xoay người, căm phẫn rời đi.

Suốt hai ngày liền, Hoàng đế Nam Việt không cho người đến

đón Lệnh Viên vào cung đánh cờ. Đến ngày thứ ba nàng mới vào cung, tình cờ nghe

thấy đám cung nữ tán gẫu, nói là đã hai ngày Khánh Vương không lên triều, nghe

nói bị người ta đánh trọng thương. Anh Tịch không kìm được, lén nói: “Liệu có

phải bị Dận Vương điện hạ đánh không nhỉ?”

Lệnh Viên nháy mắt ngăn thị lại: “Đừng nói linh tinh!”

Nghe ý tứ của đám cung nữ, xem ra người ra tay không phải

Dận Vương. Có điều, cho dù thật sự là như thế thì hắn cũng không thể để người

ngoài biết được, chắc chắn sẽ giấu nhẹm. Còn Lệnh Viên tất nhiên cũng sẽ không

nhắc lại, cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện ngày hôm đó.

Đầu tháng Mười một, từ biên cương truyền về tin tức, quân

man di đột nhiên tập kích biên giới vùng Tây Bắc của Nam Việt.

Hai mươi năm trước, khắp vùng Tây Bắc là những bộ lạc man di

nhỏ bé, mãi đến mười năm trước mới thống nhất, về sau tự xưng là Dạ Lang. Vì

khí hậu vùng Tây Bắc khắc nghiệt, tài nguyên thiếu thốn nên hơn mười năm nay,

quân đội của bọn chúng thường xuyên quấy nhiễu biên giới hai nước Hán, Việt,

không việc ác gì là không làm.

Năm ngày sau, mười vạn đại quân man di áp sát biên giới,

lòng người Nam Việt vô cùng hoang mang. Hoàng đế Nam Việt cả giận, hạ lệnh cho

Trấn Quốc tướng quân dẫn hai mươi vạn đại quân đến biên cương tham chiến.

Dận Vương chủ động xin làm thống soái.

“Em nói cái gì?” Lệnh Viên kinh hãi đứng bật dậy từ chiếc

ghế rộng, ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt cũng đang ngây ngốc của Anh Tịch, chỉ thấy

người thị nữ gật đầu, khẽ nói: “Là thật đấy, nô tì vừa nghe vị công công từ trong

cung đi ra nói vậy!”

Loading...

Xem tiếp: Chương 43

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ván Cược Tình Yêu

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 42



Chiếm Hữu Lấy Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 17



Tình Cũ Tự Cháy

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 57