Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đại Thợ Rèn Tiểu Mật Đào Chương 46

Chương trước: Chương 45



Edit: shitbaydaytroi

Cả buổi sáng ngày hôm nay, Tiểu Đào vội đến mồ hôi đầy đầu. Nàng không nghĩ sẽ có nhiều người đến đây ăn mì như vậy, càng không nghĩ tới sẽ khen tay nghề nấu ăn của nàng không dứt miệng như vậy.

Thời điểm quá đông người đến, Hoắc Trầmcũng không có thời gian đi làm việc. Theo đúng như kế hoach mà hắn nghĩ chính là lúc Tiểu Đào không vội sẽ tới giúp hắn thu tiền. Chính là không nghĩ tới, hiện tại biến thành hắn tới giúp Tiểu Đào thu tiền.

Hoắc Trầmkhông khỏi cười thầm trong lòng, sao hắn lại có cảm giác mình đang ăn cơm mềm đây?

Cũng may Tiểu Liễubán xong đường táo đi qua nhìn thấy tiệm mì của tỷ tỷ đang vội liền bỏ việc hỗ trợ cho Trần Mẫn Đạt, đổi thành giúp tỷ tỷ nhà mình bán mì. Như vậy, Hoắc Trầmmới có thể quay lại làm việc.

Tiễn xong đợt khách nhân cuối cùng, hai tỷ muội đem tiệm mì thu dọn sạch sẽ, đem cửa chính đóng lại ngồi ở bàn bát tiên đem tiền ra đếm. Một đống tiền đồng được đổ ra, từ hầu bao lớn đổ ra ước chừng cũng phủ kín nửa mặt bàn. Hai tỷ muội vui vẻ ra mặt, dựa theo quy củ cũ xếp mười văn tiền thành một chồng, mười chồng thành một loạt, ngay ngắn chỉnh tề thành hai hàng.

" trời ạ! Tỷ tỷ, hôm nay tỷ lại bán được 245 văn a. tỷ tính qua tiền vốn chưa, có thể kiếm được bao nhiêu.?" Tiểu Liễukinh hỉ nói.

Hoắc Trầmđem dao phay vừa mới đánh tốt đặt lên bàn, nhìn qua ô cửa sổ nhỏ. Thấy Tiểu Đào có thể kiếm nhiều tiền như vậy, hắn thấy nàng đang rất cao hứng.

Tiểu Đào hưng phấn đến mức đỏ bừng mặt, xoa xoa bả vai đang nhức mỏi, nói: " đại khái kiếm được một nửa đi, hẳn là có thể kiếm hơn 100 văn tiền."

" quá tuyệt vời!"

Tiểu Liễukích động vỗ tay một cái, đem hầu bao của mình cũng đổ ra, đếm đếm, được 55 văn tiền: " tỷ, hai ngày hôm nay muội bán tổng cộng được 300 văn. 300 văn đấy! Muội đnag cảm thấy giống như trên trời đang rơi xuống một cái bánh bao thịt vậy, rầm rầm rơi xuống thật nhiều tiền. Đi, chúng ta phải nhanh chóng mang tiền về nhà đưa cho cha nương nhìn xem."

Tiểu Đào cười cười, vừa muốn đứng dây, lại bỗng nhiên swoj hãi kêu lên một tiếng: " a..."

Tuy rằng âm thanh rất nhỏ cũng rất ngắn, nhưng Hoắc Trầmnghe thấy rõ ràng. Hắn vòng qua bàn để đồ thiết khí, đi từ cửa nhỏ phía sau tiệm mì. Liền thấy Tiểu Đào tay đang chống lấy eo, cau mày, miệng hơi há, thấy rõ là nàng đang khó chịu.

" Tiểu Đào, muội sao vậy?" Hoắc Trầmđi nhanh đến bên người nàng sốt sắng hỏi.

Tiểu Đào thở ra một hơi, run giọng nói: " không có việc gì, chỉ là vừa rồi không cẩn thận xoay người mạnh quá đau thắt lưng..."

"...!" Hoắc Trầmthở dài một hơi, mặt đầy ảo não: " vốn dĩ ta không muốn cho muội phải mệt mỏi như vậy. Ta nghĩ rằng một ngày muội chỉ cùng lắm bán được mười chén mì, kiếm mấy chục văn tiền tiêu vặt cũng được, ai ngờ mới ngày đầu lại bán được nhiều như vậy bán tận mấy chục chén, có thể không mệt hư người hay sao."

Tuy rằng thân thể rất mệt, nhưng Tiểu Đào trong lòng đặc biệt cao hứng: " không sao, muội chính là mấy ngày này ở nhà nhàn rỗi quá, về sau nếu mỗi ngày đều có thể bán như hôm nay thì thật tốt quá, bất quá ngày mai không phải hợp chợ chính, phỏng chừng cũng bán không được nhiều như hôm nay."

Hoắc Trầmnghĩ thầm trong lòng: bán không ra càng tôts, vừa vặn nghỉ một chút.

Tiểu Liễuxung phong nhận việc nói: " tỷ, nếu ngày mai còn bán tốt như vậy, vậy để muội tới cán bột giúp tỷ sức muội lớn muội làm tốt hơn. Nhìn người tỷ thật giống như không có sức lực gì cả, người như tỷ a, tốt nhất là tìm người cường tráng như tỷ phu. Thành thân xong không cần tỷ đi làm việc kiếm tiền nữa, ở nhà ăn chơi là được rồi, thật tốt quá a!"

Hoắc Trầmcười, Tiểu Đào lại rất ngượng ngùng. Thấy Tiểu Liễuđem tiền trên bàn thu vào rổ, vội vàng đến ngăn lại: " a, muội từ từ lại nào, tiền này của chúng ta không thể lấy hết đi như vậy. Dù sao cũng là Đại Trầm ca an bày tất cả, bột mì cùng thịt đều là huynh ấy mua tới a, dù không tính tiền phòng thì ít nhất thịt cùng bột mì cũng phải trả"

Nàng vừa nói như vậy xong, Hoắc Trầmliền muộn phiền đầy lòng, tiểu nương tử của hắn vẫn không chịu chiếm tiện nghi của hắn a,vẫn coi hắn là người ngoài. Đến khi nào nàng mới có thể coi hắn là nơi nàng nương tựa đây.

" Tiểu Đào, muội cùng ta phân rõ ràng như vậy thật làm người ta rất buồn."

Hoắc Trầmcúi mặt xuống buồn buồn không lên tiếng ngồi trên băng ghế trong tiệm cạnh Tiểu Đào, biểu tình bi thương đau đớn. Thấy hắn như vậy, Tiểu Đào có chút không biết làm sao. Duỗi tay muốn cầm lấy tay áo của hắn, nhưng muội muội còn đang ở trước mặt nhìn chằm chằm kia, nàng không dám chạm vào hắn, chỉ nhẹ giọng nói: " muội không phải có ý như vậy phân biệt rõ với huynh, là muội ngại a, huynh giúp nhà muội nhiều như vậy, muội cũng không thể luôn chiếm tiện nghi của huynh được!"

Trước mặt cô em vợ Hoắc Trầmcũng ngại làm trò nói mấy lời lừa gạt Tiểu Đào thật thà, chỉ có thể rộng lượng mà ngẩng đầu lên miễn cưỡng cười cười: " tiền kia muội lấy cả về đi, ta không cần. Dù sao ta cũng đánh xe ngựa đưa hai người về."

Tiểu Liễuở một bên nhìn hai người bọn họ, cảm thấy đặc biệt buồn cười: " không cần đâu, về sau mỗi ngày hai chúng ta đều tới, lại một lần đưa đón ngươi không thể đều làm như vậy được, rất mất thời gian. Dù sao cách nhà cũng không xa, tự chúng ta đi về được. tỷ tỷ, đi thôi, tiền này nha, tỷ phu khẳng định không muốn nha."

Tiểu nha đầu đem khăn che hầu bao trong rổ lại lôi kéo tỷ tỷ nhà mình đứng dậy. thời điểm vừa đứng dậy Tiểu Đào nhíu mày một cái. Hôm nay thật sự quá mệt mỏi, nhiều lần nhào bột cán mì, nấu mì lại rửa chén, vội đến mức xoay mòng mòng, mệt đến mức eo lưng đều đau xót.

Bất quá hiện tại nàng cũng sẽ không vì thân thể của mình mà rối rắm, mà là lo lắng tâm tình của hắn a. có lẽ Tiểu Liễukhông nhìn ra được nhưng nàng đã cùng hắn tiếp xúc lâu như vậy, nàng biết, Hoắc Trầmvừa rồi hắn cười thật miễn cưỡng.

Thôi, từ xưa thanh quan khó lo việc nhà, loại sự tình này thật sự khó nói. Ngày mai, khi không có người ngoài lại cùng hắn giải thích một chút đi. Hai tỷ muội trở về Điền gia thôn, cho cả nhà nhìn số tiền mà hai người kiếm ra được, cả nhà đều cao hứng cười nói náo nhiệt.

Tiểu Đào rửa mặt xong liền nằm xuống giường đất, cơm chiều cũng không có ăn, ngủ liền một mạch tới sáng hôm sau. Nàng quá mệt mỏi bả vai cùng eo đều nhức mỏi khó chịu.

Sáng sớm tỉnh lại nhìn xem bên cạnh phát hiện ra đệm chăn của Tiểu Liễuđã gập lại gọn gang, Tiểu Đào cũng vội vàng rời giường. diệp thị thấy Tiểu Đào dậy, liền đi vào phòng bếp thêm lửa đem cơm sáng hâm nóng lên: " Tiểu Đào, mau tới ăn cơm đi, ngày hôm qua mệt quá đúng không? Hôm nay trời thời tiết không tốt còn có cả mưa rét rồi. có đi cũng không bán được tốt, con đừng đi, ở nhà nghỉ một ngày đi. Tiểu Liễucũng không đi bán đường táo nó nói muốn ăn củ cải, liền đi tới vườn nhổ củ cải rồi."

Tiểu Đào ra trước cửa nhìn ra ngoài trời, mây đen phủ kín trời gió lạnh thổi tới rét run, thật sự lạnh rồi.

Nhìn trời như vậy, nếu không được ăn một bữa cơm nóng khẳng định rất khó chịu đi. Nếu nàng không đi lên trấn trên, Hoắc Trầmcũng chỉ có thể tạm bợ lấy cái gì đấy bỏ bụng ăn thôi. Tiểu Đào thấy thời tiết thật sự không tốt, nàng càng phải đến nấu cơm nóng cho hắn ăn mới được.

" nương, con vẫn là nên đi thôi, ngày hôm qua mới khai trương tiệm hôm nay đã đóng cửa, không tốt lắm a. nếu không có khách hàng con liền nghỉ ngơi không làm cũng giống nhau nha."

Tiểu Đào da mặt mỏng không nói được là chính mình muốn nhìn thấy Hoắc thợ rèn, chỉ viện cớ muốn đến ở tiệm mì.

Diệp thị tính tình hiền lành thấy Tiểu Đào muốn đi cũng không có ngăn cản, chỉ đem áo bông mới làm xong ra: " Tiểu Đào, hôm nay quá lạnh đừng để mình bị nhiễm phong hàn, đem áo bông này mặc vào đi, làm không dày quá hiện tại mặc là vừa thích hợp."

Áo bông này quá đẹp Tiểu Đào vừa nhìn thoáng qua liền đặc biệt thích. Vải làm là vải mà Hoắc thợ rèn đưa cho, màu hồng đào thêu hoa mai.

" nương, áo bông này không phải là đưa cho Tiểu Liễumặc trước không phải sao? Con mặc áo bông năm ngoái là được rồi." Tiểu Đào thành thật nói.

Con gái quá thành thật Diệp thị bị nàng chọc cười:" Tiểu Liễukhông phải nói rồi sao, áo này nó không cần đây là vải Hoắc thợ rèn cố ý tặng cho con nếu cho Tiểu Liễumặc không phải là rất vô lễ sao, vẫn là con mặc đi. Mấy ngày trước đồ Hoắc thợ rèn mang tới có tận 6 thất vải đấy. định ngày là tháng chạp thành thân vậy thì như thế nào cũng phải làm cho hai nha đầu kia hai kiện y phục mới chứ, dùng hai thất vải đi một không đủ dùng."

Tiểu Đào không tiếp tục nhún nhường nữa sau khi ăn sáng xong lại uống một chén cháo nóng, liền lấy áo bông mới mặc vào, đến trước gương đồng soi: " thật là đẹp..."

Có tiểu cô nương nào không thích đẹp? chẳng qua là vì điều kiện trong nhà có hạn không có biện pháp để mà làm thôi. Mặc vào áo bông xinh đẹp như vậy cả người tinh thần đều phấn chấn lên nhieuf, cũng có cảm giác cô nương xinh đẹp động lòng người rồi.

Diệp thị dựa theo cỡ người của Tiểu Đào rồi làm, mặc vào không lớn không nhỏ, không béo không gầy vừa vặn. tuy rằng bên trong có nhét bông, nhưng cắt may rất khéo léo. Đem vòng eo yểu điệu của Tiểu Đào phô ra. trên ngực vừa khéo có một đóa hồng mai kiềm diễm phá lệ hấp dẫn người chú mục. " nương, sao đồ án thêu này lại ở chỗ này a? không phải là ở vạt áo sao?" Tiểu Đào ngượng ngùng, vốn dĩ ngực đã không bé rồi thế này không phải sẽ làm người ta càng thêm chú ý vào đó sao?

Diệp thị nhẹ nhàng cười: " kích thước miếng vải này như vậy chỉ có thể cắt như thế này thôi. Hơn nữa đóa hoa ở đây cũng rất đẹp không có vấn đề."

Hôm nay Hoắc Trầmtừ rất sớm liền dậy, hắn sợ Tiểu Đào không vào được cửa phải đứng ở ngoài đợi, liền dậy sớm một chút ra mở cửa chờ nàng. Chính là, vừa đi ra ngoài phát hiện ra bầu trời mây đen cuồn cuộn, gió thổi từng cơn lạnh lẽo. Hắn duỗi tay sờ, giống như là nước mưa lẫn với nhưng bông tuyết be bé.

Còn chưa đến tháng 10 đâu, trời đã có mưa tuyết rồi sao, mùa đông năm nay chắc hẳn sẽ lạnh lắm đây. Bất quá không sao, tháng chạp hắn và Tiểu Đào sẽ thành thân, trời lạnh nằm trong giường ôm tiểu nương tử ngủ,không có vấn đề gì to lớn cả.

Vừa nghĩ đến Tiểu Đào, hắn lại ngẩng đầu lên nhìn trời thấp giọng mắng một câu.

Thời tiết lạnh như vậy, Tiểu Đào chắc chắn sẽ không tới đây. Vừa mới nhìn thấy nàng một ngày, Tiểu Đào lại vội bán mì không nói với hắn được một câu nào a. vốn dĩ nghĩ hôm nay không phải họp chính sẽ không đông như hôm qua nữa, Tiểu Đào và hắn sẽ ở cạnh nhau cả ngày. Chính là, mong ngóng cả một đêm hiện thực lại tàn khốc quá.

Nghĩ tới mấy ngày tới lien tục không nhìn thấy Tiểu Đào, Hoắc Trầmtâm tình ăn cơm cũng không có. Mở cửa tiệm rèn, không đi tới tiệm mì mở cửa. hắn chậm chậm mở lò bát quái nung sắt, bắt đầu làm việc.

" Đại Trầm ca, huynh ăn sáng chưa?"

Thanh âm ngọt ngào của Tiểu Đào vang lên bên tai, Hoắc Trầmcho là mình nghe nhầm rồi, liền không quay đầu lại, vẫn bình tĩnh giơ cao thiết chùy gõ xuống.

Tiểu Đào thấy hắn không có phản ứng, nghĩ hắn còn chưa nghe được liền đi đến bên cạnh, giơ tay kéo lấy áo của hắn: " Đại Trầm ca, muội hỏi huynh ăn cơm chưa?"

Hoắc Trầmlúc này mới dừng tay lại quay đầu nhìn qua, lập tức trở lên ngây ngốc.
Loading...

Xem tiếp: Chương 47

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Cờ Rồng Tay Máu

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 90


Nữ thần Nguyệt Quế

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31


lâu đài kinh hoàng

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 19


Nhặt Được Vợ Ngoan

Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ

Số chương: 23


Mối Tình Đầu - Đông Sư

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 6