561 Lý Phàm mời tới đại phu tên là Phương Diệc Thanh, một cái tên thật văn nhã, người cũng như tên, bộ dạng cao gầy, có vài phần khí tức nho gia, không giống đại phu lại có bộ dáng như thư sinh, trong tay cầm một hòm thuốc lớn, có chút không giống ai.
562 Điều khoản ước thúc Phật giáo bởi vì có được vị hoàng đế Lý Thế Dân xem trọng, vì vậy lập tức được ban hành xuống. Châu phủ khắp các nơi đều triển khai quản lý đối với Phật giáo.
563 Tuy thanh âm của Lý Thế Dân rất nhỏ, nhưng Đỗ Hà luyện tập nội công, tai thính mắt tinh, nghe được rõ ràng không lọt một chữ, dở khóc dở cười đem câu điển cố ngụ ngôn “Ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi” viết ra ba lần.
564 Giai nhân bước tới uyển chuyển trang nhã, mặc y phục lụa màu trắng, nhìn đã biết tiểu thư con nhà giàu có, lại không toát ra vẻ xa hoa mà ngược lại có khí tức trầm mặc của vùng sông nước Giang Nam, dung nhan tú lệ, hàng mày cong, đôi mắt thanh tú thông minh, răng trắng môi hồng, cổ cao ba ngấn, ngoại trừ từ “quốc sắc thiên hương” không tìm được từ nào để diễn tả.
565 Trường An? Đỗ Hà, Lý Thế Dân đều cảm thấy kinh ngạc. Đỗ Hà hoàn toàn không nhớ ra được trong lịch sử lại có chuyện như vậy, Lý Thế Dân càng không thể ngờ Trí Vĩnh vào lúc này sẽ tìm tới tận cửa.
566 Đỗ Hà, Lý Khác đang chờ ở trong sảnh. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên rồi một nữ tử tuyệt mỹ mặc áo dài bằng lụa trắng như tiên tử tiến vào. Nàng búi tóc hình chim én, trên đầu cài trâm, tư thái ưu nhã mỹ lệ.
567 Đỗ Hà đánh giá Trí Vĩnh hòa thượng trước mắt, lộ vẻ cổ quái. Trí Vĩnh cùng Ngu Thế Nam là đồng bối, luận niên kỷ chỉ trên Ngu Thế Nam nhưng trong khi bộ dạng Ngu Thế Nam chỉ nửa bước là đến quan tài thì Trí Vĩnh vẫn hết sức tráng kiện cả thân thể lẫn tinh thần, một thân tăng y như tùng bách, thậm chí có một số lão giả lục tuần vẫn không thể sánh kịp.
568 [Lan Đình tập tự] rất ngắn, không hề dài, chỉ ngắn ngủi một trang, hai mươi tám dòng, ba trăm hai mươi bốn chữ nhưng đạt tới đại thành của thư pháp. Phàm là nhà thư pháp, chỉ cần thấy qua phiên bản của [Lan Đình tập tự] đều nói là cổ kim đệ nhất.
569 - “Lan Đình Tập Tự” quả thực bất phàm! Lý Thế Dân nâng bức vẽ lên, ánh mắt rất chăm chú, như rất sợ bảo bối trong tay sẽ biến mất. Đỗ Hà, Lý Khác nhìn nhau cười khổ.
570 Hầu Quân Tập bị Lý Thừa Càn nắm tay, trên người không khỏi nổi da gà, tập tính hảo nam phong của Lý Thừa Càn, từ lâu mọi người đều biết, không đổi sắc mặt rút tay về, gật đầu nói: - Tạ ơn Thái tử điện hạ.
571 Lúc này trong Văn Học quán, Lý Thái đang chỉ huy hơn hai mươi vị học tử của Văn Học quan biên soạn “Quát Địa Chí”. “Quát Địa Chí” là một cuốn thư tịch chuyên môn ghi chép lại quá trình ra đời và phát triển, các địa danh, thành trì, cổ tích, thần thoại, sự kiện lịch sử của các châu huyện, tập hợp thành một cuốn thư tịch quý giá lưu truyền thiên cổ.
572 Hắn hoàn toàn không biết chính tâm cảnh như vậy, sau này chính là mấu chốt tiến lên con đường huy hoàng. Vạn vật thế gian, si mê cũng không phải chuyện tốt, phàm là chuyện gì cũng nên thoải mái mới là then chốt, Như Trí Vĩnh vậy, vì luyện chữ, hắn tự nhốt mình trong một tiểu lâu, ba mươi năm không bước chân ra bên ngoài, tuy rằng luyện thành thư pháp tuyệt đẹp, nhưng luyện chữ cho đến chết, mất đi linh tính.
573 Ngu Thế Nam, Trử Toại Lương đều là nhân vật thấy loạn bất loạn, vội vàng kêu hạ nhân mang dây thừng tới kéo Đỗ Hà và Trí Vĩnh lên boong tàu. Khi Đỗ Hà nghĩ cách cứu viện, Trí Vĩnh vẫn chưa uống nhiều nước, chỉ vì chịu đả kích không nhỏ, vẫn hôn mê bất tỉnh, sắc mặt tái nhợt.
574 Vương Hưng, Tôn Phàm lần lượt gật đầu, Vương Hưng nói: - Ngoại trừ hắn ra, ta không nghĩ ra bất cứ kẻ nào có thủ đoạn này. . . Ta làm bộ khoái gần hai mươi năm, còn không để ý bất cứ tên trộm nào.
575 Khương Vũ Húc không hiểu vì sao Vũ Mị Nương lại bỏ qua cơ hội kiếm tiền này, nhưng hắn đối với quyết định của Vũ Mị Nương có lòng tin phục mù quáng, cáo từ rời đi.
576 Chuyện “Lan Đình Tập Tự” bị mất trộm tạo thành một trận gió lốc khắp thành Trường An. Người thúc đẩy trận gió lốc này chính là Đại Đường hoàng đế Lý Thế Dân.
577 Trường An Duyên Khang Phường. Duyên Khang Phường là một khu nhà nổi tiếng của người giàu có trong thành Trường An, cũng tương đương như sơn trang của thời hiện đại, người ở lại nơi này không phú tức quý.
578 Lô Tử Thiên chui ra khỏi xe, lặng lẽ gõ cửa sau. Hắn đưa mắt nhìn quanh vẫn không phát hiện được có gì khác thường, nghĩ tới bản thân mình chẳng khác gì kẻ làm tặc, không khỏi thở dài: - Bây giờ gia tộc làm gì cũng phải lén lút, Lô gia tử tôn thật sự đáng buồn! Hắn cười tự giễu, có chút cảm khái lại có chút bất đắc dĩ.
579 Đỗ Hà vẫn nghe Lô Tử Kiến, Thôi Trung Bình, Trịnh Thiên Phàm thương nghị làm sao thuyết phục hai đại thế gia còn lại, vừa nghe hắn vừa cười nhẹ trong lòng.
580 Lô Tử Kiến, Lô Tử Thiên bị Hắc y nhân đột nhiên xông ra lại càng hoảng sợ, muốn lên tiếng nhưng đã thấy ngân quang như dải lụa lướt qua, trên cổ mát lạnh rồi máu tươi vọt ra, yết hầu đã lộ toang hoác.