Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đặc Thù Không Gian Chương 37: Phá Yêu Tà Tiểu Vũ Thụ Thương, Trong Đại Sảnh Cảnh Hoa Dụ Hoặc. (tt)

Chương trước: Chương 37: Phá Yêu Tà Tiểu Vũ Thụ Thương, Trong Đại Sảnh Cảnh Hoa Dụ Hoặc.



Đặc Thù Không Gian

Tác giả: Xích Tuyết

-- o --

Quyển 4

Chương 37: Phá yêu tà Tiểu Vũ thụ thương, trong đại sảnh cảnh hoa dụ hoặc. (tt)

Dịch Giả: Trảm Phong

Biên Tập: Cường Thuần Khiết

Nguồn: 4vn.eu

Long Vũ nói:

- Hồ Hồng, ta biết ngươi, ngươi chính là yêu hồ. Hoàng Đạt Phát muốn đối phó Hàn Hùng, mà ngươi lại muốn hại ta, cho nên các ngươi cấu kết với nhau hại người. Chủ tử của ngươi là ai? Hắn vì sao lại biết Huyền Môn thiên sư kiếm quyết?

- Ha ha.

Giọng nữ giữa không trung càng trở nên thêm mơ hồ, hư ảo:

- Chờ lúc ngươi chết đã, ta sẽ nói cho ngươi biết.

Vừa dứt lời, một đạo gió tanh lập tức vọt vào. Ngay sao đó, một đạo hắc ảnh nhe nanh múa vuốt liền xông tới đánh. Mã Hiểu Mai vội vàng lấy ra một tờ phù chú, trong miệng lẩm bẩm, trong khoảng khắc liền hướng tới bóng đen kia ném ra, chỉ nghe một tiếng hét thảm,bóng người kia liền hóa thành một bãi máu đen. Một cái con rối tượng gỗ đào.

- Lợi hại như vậy?

Long Vũ hơi kinh ngạc:

- Là cô lợi hại? Hay là con rối gỗ này vô dụng?

- Bó tay.

Giữa không trung truyền đến một tiếng chế giễu:

- Long Vũ,ngươi thật sự đáng thương, ngay cả Trấn Ma phù của Mã gia cũng không biết. Nữ nhân Mã gia này, Trấn Ma phù này cực kì trân quý, truyền thuyết tổ tiên Mã gia cũng chỉ có sáu cái mà thôi. Ngươi dễ dàng liền lãng phí một cái như vậy, chẳng lẽ ngươi không thấy đáng tiếc sao?

- Ít nói nhảm đi, có nhiều bổn sự hơn, ngươi cứ việc thi triển đi.

Mã Hiểu Mai bị người ta nói đúng nội tình, trong lòng có chút hơi hơi khẩn trương.

- Hồ Hồng, chớ cùng ông ngươi giả bộ. Ngươi hiện thân mai không?

Long Vũ cắn răng nói:

- Coi như ngươi không tới tìm ta, ta cũng sẽ tìm ngươi. Ngươi còn thiếu ta một khoản nợ lớn mà?

- Muốn gặp ta. Không khó.

Khi nói chuyện, một người áo đen xuất hiện trước cửa, người đi vào từ trong bóng đêm dáng người nổi bật không thể nghi ngờ. Uyển chuyển gợi cảm. Chỉ là không biết gương mặt kia tròn méo ra sao.

- Ngươi là Hồ Hồng?

Long Vũ thốt ra truy vấn.

- Muốn biết thì giật khăn che mặt của ta. Chẳng qua ta tin rằng ngươi không có bổn sự kia.

Hắc y nhân cười lạnh nói:

- Hôm nay, các ngươi đều phải chết.

- Yêu nghiệt.

Hai tay Long Vũ cắm xuống, khoác loác hét lên:

- Thiên nhãn của lão tử đã mở ra, liền biết ngươi là yêu nghiệt Hồ Hồng kia.

- Xú tiểu tử. Ta vừa lúc luyện hồn phiên thiếu một cái chủ hồn, hôm nay thuận tiện là ngươi.

Hắc y nhân âm hiểm cười nói:

- Ta hiện tại sẽ thu ngươi làm chủ hồn...

Nói xong, trong tay hắc y nhân có thêm một cái cờ một mặt thêu khô lâu màu đen. Ngay lúc lá cờ này xuất hiện, hơi thờ âm lãnh bốn phía đột nhiên tăng mạnh.

Toàn thân Long Vũ nổi lên một lam sắc đạo lực, gắt gao đem thân thể bao quanh, không để hơi thở âm lãnh kia một chút cơ hội. Mã Hiểu Mai thì trên người nổi lên một tầng thanh quang.

Thân hình hai người khẽ nhúc nhích, trong nháy mắt đã đến biệt thự sau núi, chỉ thấy sau đỉnh núi có một cái bóng đen lơ lửng ở giữa không trung, tay cầm một cây u lục bạch cốt phiên, âm phong từng trận trên lá cờ bạch cốt, hàng trăm đạo hắc khí lượn lờ, không biết hấp thu bao nhiêu hồn phách người.

Mã Hiểu Mãi khẽ đọc chú ngữ, hồng tụ pháp kiếm kích khởi một đạo kiếm quang, lao đến hắc y nhân.

Ngay khi kiếm quang của Mã Hiểu Mai muốn đánh trúng hắc y nhân. Trong nháy mắt, thân hình hắc y nhân kỳ dị lắc lư hai cái, quỷ dị biến mất.

Bóng đêm lại âm u như trước.

Một tiếng cười quái dị chói tai vang lên bên tai hai người:

- Hai tiểu bối các ngươi, thật sự không biết trời cao đất dày, ai chà chịu chết đi.

Lời vừa dứt, cảnh tượng bên cạnh hai người đại biến. Long Vũ cảm thấy được cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại, tiếp theo một đám oan hồn lệ quỷ, bộ mặt dữ tợn, khóc thét hướng hai người đánh tới. Long Vũ khẽ quát một tiếng, đem thiên sư kiếm pháp phóng ra tịnh hóa thần long, hóa thành một đạo kim quang hướng tới quỷ quái đánh qua. Ác quỷ kêu thảm thiết không ngừng, chỉ trong nháy mắt công phu, đã có bảy tám ác quỷ tan thành một đám khói đen, chậm rãi biết mất.

Hồng Tụ pháp kiếm của Mã Hiểu Mai cũng lần thứ hai đánh ra, thanh quang bùng lên, ác quỷ đều rú thảm mất mạng. Một thời gian, hai người đều bất chấp pháp bảo, không ngừng đánh chết lệ quỷ bốn phương tám hướng, cũng không bận tâm hắc y nhân kia.

- Ha ha, xem ra các ngươi còn có chút thủ đoạn nhỏ, đáng tiếc đạo lực các ngươi không nhiều, ta xem các ngươi có thể kiên trì bao lâu?

Hắc y nhân cười châm chọc.

Mắt thấy oan hồn lệ quỷ không ngừng đánh tới, dường dư vô tận. Long Vũ suy nghĩ, giờ phải làm thế nào cho đúng? Hắc y nhân thân phận chưa rõ, riêng những ác quỷ này đều không thể đánh chết hết.

Quay đầu lại nhìn thoáng qua Mã Hiểu Mai, sắc mặt nàng cũng đã trở nên tái nhợt.

Hiền nhiên lúc trước sử dụng Trấn Ma Phù cũng đã hao phí rất nhiều đạo lực của nàng.

Hai hàng lông mày Mã Hiểu Mai nhíu thật chặt:

- Tiểu Vũ,không bằng ngươi gửi thư khẩn cho đệ tử Huyền Môn đi, hai người chúng ta sợ không thể đối phó.

Vừa dứt lời,thanh âm u oán của hắc y vang lên:

- Đã muộn. Ta đã phong tỏa biệt thự Hàn gia, các ngươi không thể phát ra tín hiệu đâu.

Quả nhiên, La Lâm liên tục thử vài lần, đều không thể vượt qua được vật ngăn cản của hắc y kia để đem tín hiệu cầu cứu gửi ra ngoài.

- Không nên tiếp tục phản kháng vô dụng.

Hắc y nhân âm hiểm cười không ngớt:

- Hãy ngoan ngoãn giúp ta tế luyện Bạch Cốt phiến đi.

Nói xong,hắc y nhân ở giữa không trung múa may Bạch Cốt phiến. Bốn phía từng trận hắc khí, mây đen quay cuồng. Một cỗ hơi thở tà ác cơ hồ khiến hai người bọn họ ngạt thở. Hai người chợt cảm thấy áp lực đại tăng.

Lúc này Long Vũ đã thu hồi hoàn toàn cuồng ngạo lúc trước. Không ngừng cũng La Lâm suy nghĩ đối sách.

Mã Hiểu Mai dường như có chút đuối sức, chỉ có thể vất vả chống lại quỷ vật quấy nhiễu. Đã mất đi năng lực phản kích.

Long Vũ tâm thần khẽ động, thiên sư pháp kiếm kẹp lấy một đạo kiếm quang giết mở đường máu, bằng tốc độ nhanh nhất tiếp cận Mã Hiểu Mai:

- Hiểu Mai, coo có việc gì không?

- Em không sao.

Mã Hiểu Mai cắn răng nói:

- Em không sao. Anh không nên vì em mà phân tâm.

- Tốt.

Long Vũ quát một tiếng, lập tức tâm thần tương thông với La Lâm:

- Mở ra đạo lực lớn nhất, khuếch đại đạo lực, tôi muốn đánh một phen.

- Okie.

La Lâm đáp ứng xong, lập tức nói:

- Cậu có năm mươi mốt phần trăm nắm chắc chiến thắng.

- Vậy là đủ rồi, bắt đầu đi.

Long Vũ nói.(DG: Hehe % là ta lại nhớ kiếm thế,toàn đập 20-30 mà lên suốt, Biên: Ta toàn 99% mới đám đập )

Mà lúc này, hắc y nhân ở trên không trung lại đem Bạch Cốt Phiên lay động vài cái, hắc khí bốn phía càng đậm, cuồn cuộn mà đến.

Long Vũ tâm thần trầm xuống, quát một tiếng, dùng toàn bộ đạo lực cùng dị năng, phóng xuất ra một con Tịnh Hóa Thần Long dài đến mấy chục thước, hướng tới hắc y nhân cầm bạch cốt phiên gào thét mà đánh tới.

- Ầm ầm.

Theo một tiếng nổ lớn, Tịnh Hóa Thần Long chuẩn xác đánh trúng Bạch Cốt Phiên. Hai loại lực lượng này va chạm nhau. Âm thanh nổ tung không ngừng. Chỉ trong chốc lát, Tịnh Hóa Thần Long liền tan thành mây khói.

Đồng thời, giữa không trung truyền đến một tiếng kêu rên trầm trọng.

- Xú tiểu tử. Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi...

Chửi một câu, hắc y nhân kia liền hóa thành một đạo huyền quang, biến mất ở cuối chân trời.

- Nó đi rồi?

Mã Hiểu Mai sắc mặt tái nhợt. Vẻ mặt khó tin:

- Anh lại có thể làm hỏng được Bạch Cốt Phiến của nàng? Tiểu Vũ, hỏa diễm vừa này là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ tiềm lực dị năng trong cơ thể anh đã được khai mở?

- Phốc.

Long Vũ đang muốn nói chuyện, lại không ngờ lồng ngực một trận khó chịu, lập tức liền phun ra một ngụm máu tươi.

Trong một cái biệt thự ở nơi nào đó trong thành phố, một trung niên hơn bốn mươi tuổi sắc mặt u uất đang ở trong phòng khách không ngừng đi qua đi lại. Đang lo âu, một thanh niên hơn hai mươi tuổi, thở hồng hộc chạy vào, mang vẻ hoảng sợ nói:

- Lão bản... Đã xảy ra chuyện?

- Xảy ra chuyện gì, cậu gấp cái gì?

Người trung niên trách cứ người trẻ tuổi căng thẳng, nhưng chính hắn cũng có một chút hoang mang, vừa vội vàng nhanh chóng đi qua đi lại vài bước hỏi:

- Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Trong ánh mắt thanh niên hiện lên một tia sợ hãi:

- Hàn Duyệt cô nương kia mang theo cảnh sát tới nơi này tìm chúng ta.

- Hàn Hùng ư?

Trung niên nhân hỏi.

- Hàn Hùng cũng ở đó.

Thanh niên nói:

- Cha con họ Hàn đều đến.

- Tiêu đời rồi. Đại sự này không xong rồi.

Người trung niên đặt mông ngã trên ghế, thì thào nói:

- Nhìn bộ dạng Hàn Hùng thì hắn đã biết là ta”

Thanh niên nhỏ giọng lẩm bẩm nói:

- Lão bản bây giờ nên làm gì? Không bằng chúng ta trốn đi?

- Trốn như thế nào?

Người rung niên hỏi.

- Lão bản, tôi đa sớm tiến hành mua vé máy bay đi Mĩ. Không bằng bây giờ chúng ta bỏ trốn đi.

Thanh niên nói.

- Bốp.

Một tiếng, một bóng đen xuất hiện ở phòng khách, giơ tay vả vào miệng thanh niên một cái:

- Đồ ngu ngốc này, chỉ có chủ ý phá hoại.

- Hồ Hồng, cô đến rồi. Cô không có việc gì là tốt rồi.

Trung niên nhân nhìn kĩ, nhận ra bóng người kia đúng là tiểu mật Hồ Hồng:

- Tiểu Điềm Tâm thế nào? Cao nhân ngươi mời có đắc thủ hay không?

- Không thành.

Hồ Hồng trước đó cũng không có nói chính mình xuất thủ, mà là nói dối lấy mười vạn để mời cao nhân.

- Cái này như thế nào cho phải?

Thanh niên nói:

- Lão bản, có câu là vợ chồng vốn như chim cùng rừng, ngài cùng nữ nhân này chẳng qua là vợ chồng hờ. Đã đến lúc mấu chốt, chúng ta việc gì phải lo sống chết của nàng. (DG: Lại có thằng ngu sắp chết )

Người trung niên tức giận cả người run rẩy, chỉ vào thanh niên mắng:

- Thằng ngu này. Câm cái mồm lại. Mày chán sống rồi sao.

Quả nhiên, vừa dứt lời, Hồ Hồng nhìn thanh niên như kẻ đã chết. Khóe miệng nở một nụ cười lạnh, trong đôi mắt lóe lên sát ý:

- Thằng đần này thật liều lĩnh. Nếu không phải mày có chút tác dụng, tao sẽ lập tức giết mày.

Thanh niên thấy ánh mắt Hồ Hồng, toàn thân cứng ngắc. Sâu trong lòng một cỗ hàn khí không ngừng dâng lên.

- Tôi.. Cô... Cô muốn làm gì đó?

Thanh niên cả gan quát một tiếng.

- Bốp.

Một tiếng, thanh niên lại bị đánh. Chẳng qua lúc này người trung niên động thủ. Hắn lớn tiếng trách mắng:

- Thằng ngu này, câm mỏ cho tao. Từ giờ trở đi, không có lệnh của tao, cấm mày mở mồm.

Thanh niên ôm nửa bên mặt nói:

- Lão bản, tôi biết sai rồi.

- Mày nhanh chóng đi tìm một xử nữ.

Hồ Hồng nói:

- Nhất định phải còn nguyên zin, hàng vá là không được. Nhớ kĩ, nhất định phải trước hừng đông phải đưa tới, nếu không ngươi chết.(DG: He he ta dùng vài từ chuyên môn nhưng chắc các bác cũng hiểu, ai không hiểu lên luận đàm tìm bác Cường Thuần Khiết ấy, thuần khiết nhưng mà cái đấy thì biết rõ từng micro mét, Biên: Anh Trảm Phong tha cho em )

Lời vừa nói ra, thanh niên lập tức liền bị hù cho nơm nớp lo sợ, sắc mặt tái xanh.

- Mày sợ cái gì?

Người trung niên quát lớn:

- Làm theo lời Hồ Hồng đi... Nhớ kỹ, cái này liên quan đến mạng của mày và lợi ích tập đoàn Đại Phát.

- Vâng, ta biết rồi.

Thanh niên không dám nhiều lời, nhanh chân bỏ chạy.

- Hoàng Đạt Phát. Nếu anh muốn đánh bại Tinh Vũ tập đoàn. Thì phải hợp tác cùng tôi.

Hồ Hồng bước tới ngồi trên ghế sa lon. Sắc mặt có chút tái nhợt, giống như là người chết.

- Cô yên tâm. Tôi với cô một lòng.

Người trung niên liếm liếm môi nói:

- Hồng Hồng. Cô là trái tim của tôi. Vì cô, tôi có thể làm tất cả.

- Ha ha.

Hồ Hồng cười đắc ý nói:

- Coi như anh biết nói chuyện. Hoàng Đạt Phát, đi theo tôi, đời anh nhất định sẽ phát đạt. Mà Hàn Hùng sẽ bị ngươi dẫm nát dưới chân.

- Tôi biết.

Người trung niên cười hắc hắc, đi tới vén váy ả lên, đầu chui vào, không ngừng liếm láp.(DG: Ôi không biết ả này có bị Long Vũ đánh cho chạy té đái ra quần không nhỉ, không thì cha này ăn đủ )

- Aaa.

Hồ Hồng sướng quá rên một tiếng, lập tức liền nhắm mắt lại, người dựa vào trên ghế sa lon, bộ dáng hưởng thụ.

Sau đó, một chút mùi hôi thối từ trên người Hồ Hồng tản ra. Mà Hoàng Đạt Phát thì hoàn toàn không biết, vẫn liếm láp không ngừng.

Khi ý loạn tình mê, phía sau Hồ Hồng rõ ràng có mấy cái đuôi xù. Mà Hoàng Đạt Phát vẫn không có chút phản ứng nào.

Bởi vì mở ra mức độ đạo lực lớn nhất, khuếch đại dị năng, cho nên tâm thần Long Vũ bị thương, lăn ra bất tỉnh. Mã Hiểu Mai không dám tùy ý di chuyển Long Vũ, liền đem hắn đặt tại ghế sa lon phòng khách Hàn gia.

Liên tục bảo hộ tới hừng đông, nhìn thấy hơi thở Long Vũ vững vàng một lần nàng mới rời khỏi. Dạo một lượt tại biệt thự Hàn gia, nàng lập tức đi tới nhà ăn.

Nhìn bộ dáng là biết được nàng muốn tự làm bữa sáng cho Long Vũ ăn.( Biên: Thằng này tỉnh một tí ăn xong là ngất tiếp )

Chỉ là nữ nhân Mã gia ngoài trừ yêu bắt ma, thật không biết còn có thể làm cái gì?

- Hââây.

Ngáp dài một cái, Long Vũ chậm rãi mở to mắt. Ngủ một đêm, tinh thần hắn tốt hơn nhiều. Kinh mạch bị thương trong cơ thể cũng không có gì đáng ngại, chỉ cần điều tức tốt vài ngày là khỏi hẳn.

- Lách cách.

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, Hàn Duyệt mặc bộ đồ màu trắng chân đi giày cao gót bước vào. Phong mãn làm căng lưng áo, đùi thon dài mang tất chân gợi cảm, gương mặt quyến rũ, nhìn nàng vô cùng dễ thương.

- Tiểu Vũ, cậu không sao chứ?

Tối qua Hàn Duyệt, Hàn Hùng cùng đồng chí thị cục thành phố đi tìm Hoàng Phát Đạt. Cuối cùng không công mà về. Nửa đêm trở về thấy nguy cơ giải trừ, trong lòng mừng rõ. Vốn dựa theo ý tứ của Hàn Duyệt, phải mang Long Vũ về phòng khách, hoặc là khuê phòng của nàng nghỉ ngơi. Nhưng bị Mã Hiểu Mai ngăn lại.

Lần này mắt thấy Mã Hiểu Mai rời đi, nàng mới đi vào.

Long Vũ có chút ngẩn người, không rõ Hàn Duyệt lão sư vì cái gì mà tự nhiên không làm việc cũng ăn mặc khuê gợi như vậy.

- Tiểu Vũ,ta xinh đẹp không?(DG: He he, thiếu câu ăn ta đi nữa) Hàn Duyệt nhìn thấy vẻ mặt Long Vũ sững sờ, mùi thơm phả vào hắn, thân thể mềm mại đầy đặn tiến sát tới cánh tay hắn.

- Yes, đẹp quá.

Long Vũ thành thật nói.

- Thơm quá, nước hoa gì vậy?

Long Vũ hướng mũi hít một hơi thật sâu. Cánh tay cùng ngực Hàn Duyệt ma sát, tinh thần hắn nhộn nhạo một trận, sắc mặt nhất thời cũng đỏ lên. Tà niệm trong lòng bắt đầu ngo ngoe.

- Chủ nhân, hóc môn kích thích của cậu tăng nhiều.

La Lâm lập tức nhắc nhở.(DG: He he có mà tinh trùng lên não nhiều thì có . Biên: Phải gọi là nòng nọc chứ )

Hàn Duyệt nhìn thấy Long Vũ đỏ mặt, nắm chặt nói:

- Đỏ mặt cái gì…

- Hàn lão sư, cô còn chưa ăn điểm tâm sao?

Long Vũ nuốt nước miếng ừng ực, cố gắng hỏi một câu, dường như muốn nói sang chuyện khác. Đồng thời đem thân mình lùi về sau, để tránh bị Hàn Duyệt làm cho nòng nọc lên não mà làm chuyện nguy hiểm.

Tay Hàn Duyệt lại càng ôm chặt cánh tay Long Vũ hơn, nàng kiều mỵ nói:

- Tiểu Vũ, cậu cũng chưa ăn mà. Đợi lát nữa Hàn lão sư làm cho cậu. Tay nghề của tôi, cậu cũng đã biết.

- Đúng rồi, tối hôm qua nghe nói cậu vì đánh lui cường địch mà bị thương. Cẩn thận một chút, tôi tới đỡ câu đi lên giường nghỉ ngơi nhá?

Hàn Duyệt nói.

- Không cần đâu, để tôi tự đi.

Long Vũ thấy nói chuyện cũng có chút mệt mỏi, ngửi mùi hương từ nàng. Dưới phần bụng nóng rực, thần côn của hắn dựng thẳng lên trời.

Đừng xem Long Vũ đã có kinh nghiệm hoan ái, nhưng mặt hắn mỏng lắm.(DG: Hic cha này mặt mỏng thì mình chắc không có da)

Hàn Duyệt thấy bộ dáng Long Vũ xấu hổ, lại càng trêu chọc hắn, mắt lúng liếng nhìn hắn, nũng nịu nói:

- Tiểu Vũ, cậu là vì Hàn gia chúng ta mà bị thương. Làm trưởng nữ Hàn gia, tôi tự nhiên phải có trách nhiệm. Như vậy đi, không bằng cậu đến khuê phòng tôi nghỉ ngơi, tôi sẽ toàn lực chiếu cố cậu. ( Biên: Câu này có ý nghĩa nè )

Long Vũ trán đẫm mồ hôi lạnh, mệnh căn đã bắt đầu không muốn bị gông xiềng nữa mà ngoi lên.

Hắn cảm thấy Hàn Duyệt hôm nay có chút kì quái. Nếu là bình thường, nàng tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy. Nhưng hôm nay, nàng cố ý cùng hắn nảy sinh ái muội.

“Tự dưng ân cần, không phải kẻ gian cũng là trộm cắp.” Long Vũ vội vàng niệm phổ thiện thanh tâm chú, nỗ lực hóa giải tà niệm trong lòng, không nói gì lui về phía sau.

Trong mắt Hàn Duyệt hiện lên một tia gian xảo, đôi môi đỏ mọng kiều diễm thơm tho, thanh âm ngọt ngào:

- Tiểu Vũ, cậu rất nóng sao?

- Không có.

Long Vũ vội vàng nói:

- Hàn lão sư, cô buông tôi ra trước. Ta mót lắm rồi, muốn đi WC.

- Không sao đâu, trên người cậu mang thương tích, tôi đỡ cậu đi...

Hàn Duyệt cũng không buông tay, ngược lại ôm chặt cứng. Chính là giờ phút này trên mặt nàng xuất hiện một tia ửng đỏ.

- A... Đây là cái gì?

Đột nhiên, Hàn Duyệt cảm thấy dưới bụng chạm phải một vật cứng rắn nóng như lửa. Trong lòng hoảng hốt, bụng Hàn Duyệt dâng lên một cỗ cảm giác tê tê như điện giật. Hơn nữa nhanh chóng lan khắp thân thể.

Sau đó, khuôn mặt Hàn Duyệt trở nên đỏ bừng.

Một lúc, không khí trong phòng trở nên mập mờ.

Loading...

Xem tiếp: Chương 38: Huyền Cảnh Dục Giới Hoan Lạc Các, Tiểu Vũ Nộ Khí Tát Cái Mông

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Người Hầu Của 4 Hoàng Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 29


Kị sĩ thứ chín

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 76


Tổng Tài Bớt Giỡn Chút!

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 27


Kiêu Phong

Thể loại: Khoa Huyễn, Tiên Hiệp

Số chương: 650


Gia Sư Băng Giá

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 21