Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đặc Thù Không Gian Chương 37: Phá Yêu Tà Tiểu Vũ Thụ Thương, Trong Đại Sảnh Cảnh Hoa Dụ Hoặc.

Chương trước: Chương 36: Hương Hương Muốn Luyện Vô Tình Thiên Đạo, Long Vũ Thiên Nhãn Nhìn Thấu Ác Cục (tt)



Đặc Thù Không Gian

Tác giả: Xích Tuyết

-- o --

Quyển 4

Chương 37: Phá yêu tà Tiểu Vũ thụ thương, trong đại sảnh cảnh hoa dụ hoặc.

Dịch Giả: Trảm Phong

Biên Tập: Cường Thuần Khiết

Nguồn: 4vn.eu

Long Vũ vội vàng nói:

- Hay là đối phương đêm nay động thủ?

- Trước mắt còn chưa có kiểm tra được khí tức kẻ đó.

La Lâm lại nhắc nhở:

- Chủ nhân, cậu nhất định phải đề cao cảnh giác, cẩn thận một chút.

- Ừ, tôi biết rồi, có chuyện gì thì cho tôi biết kịp thời.

Long Vũ dụng tâm đáp lại một tiếng, lập tức liền tĩnh tâm lại, chuẩn bị ăn nhiều thật nhiều. Cho dù nguy hiểm sắp tới, cũng muốn no cái bụng trước.

Trong bữa tiệc, Long Vũ không có bất kì cái gì băn khoăn, ngay cả mỹ nữ Hàn Duyệt ngồi bên cạnh, chỉ cắm đầu cắm cổ ăn thật nhiều.

Thế nhưng cách ăn hổ báo ấy, trong mắt Hàn Hùng lại thành không câu nệ tiểu tiết, không ngớt lời khen ngợi. Hàn Duyệt thầm cười khổ, cha thật sự đem Long Vũ trở thành phao cứu sinh rồi(DG: Nguyên văn cỏ cứu mạng, nhảm)

Kỳ thật, chính cô ta chẳng phải cũng như vậy sao?

Cơm nước no nê xong, Long Vũ nói:

- Hàn tổng, cháu muốn đêm nay ngủ tại biệt thự của ngài, có được hay không?

Nhận ủy thác của người ta, phải việc cho người. Nếu cầm tiền của người ta, ăn cơm của người ta, ngươi phải làm việc cho người ta. Long Vũ quyết định ở lại xem thử, đối phương rốt cục là ai? Bọn hắn rốt cuộc muốn cái gì?

- Tốt.

Hàn Hùng cười nói:

- Tiểu thiên sư muốn ở lại, tôi cầu còn không được nữa là. Vậy đi, tôi bây giờ sẽ đi giúp cậu bố trí phòng.

Hàn Hùng tính nóng vội, hơn nữa hắn rất coi trọng Long Vũ. Cho nên hắn liền lập tức đứng dậy đi ra ngoài bố trí.

Long Vũ đem ánh mắt đảo qua, nhìn thấy Hàn Duyệt nói:

- Hàn lão sư, cô không hoan nghênh tôi?

- Không có.

Hàn Duyệt nói:

- Tiểu Vũ. Nói thật, tôi hy vọng cậu có thể giúp cha ta, loại trừ tà khí trong cơ thể ông, đừng để cho ông gặp ác mộng. Đoạn thời gian này, ông không có một ngày được ngủ yên.

Từ trong mắt Hàn Duyệt, Long Vũ cảm thấy được mùi vị thân tình. Hắn nghiêm túc gật đầu nói:

- Hàn lão sư. Cô yên tâm đi. Tôi sẽ hết sức.

Thời gian đã là mười một giờ đêm. Trên núi đối diện không có động tĩnh. Long Vũ chỉ thị La Lâm một khắc cũng không được lới lỏng quan sát. Còn hắn thì nắm khoan khoái trên giường trong lòng tính toán. Nên hay không dùng thiên nhãn nhìn trộm Hàn Duyệt một lần.(DG: He he ta thích cái khoản này)

Lấy cảnh giới đạo lực hiện tại. Thiên nhãn cũng không thể sử dụng liên tục.

Cho nên hắn phải tính kế cho tốt. Không thể đem cơ hội lãng phí. Nếu không phải lúc bình thường thì thôi. Nhưng hôm nay, mưa gió nổi lên, không thể qua loa.

- Lão tử là dâm thuần khiết.(Biên: Râm lại còn thuần khiết )

Long Vũ cuối cùng bỏ qua việc nhìn trộm. Hàn gia đã ngủ cả, duy chỉ có Long Vũ tư tưởng tỉnh táo, không dám có chút thờ ơ.

Bóng đêm càng đậm. Tảng mây đen lớn chậm rãi ngưng tụ dưới ánh trăng. Che đi một tia sáng cuối cùng. Một cỗ hơi lạnh Địa Âm cường đại bao phủ biệt thự Hàn gia lại. Ruồi muỗi bay qua chết sạch.

Một bóng đen tứ sau núi chạy như bay mà đến, trong tay cầm một thanh huyết sắc trường kiếm. Bóng đen kia đi vào ban công đại sảnh biệt thự Hàn gia, đứng đó một lúc lâu. Xoay vặn trái phải cái cổ cứng ngắc. Cái mũi hít hít, lập tức liền mở cửa sổ bên cạnh ra, vọt vào trong.

- Tới rồi.

Long Vũ cùng La Lâm đồng thời cảm ứng được một cỗ hơi thở tà ác tới gần.

Cùng lúc đó, Long Vũ còn cảm ứng được một cỗ khí tức quen thuộc. Hình như là Mã Hiểu Mai đến đây.

- Aaa.

Đúng lúc này, trong đêm đen truyền đến một tiếng hét thảm thiết.

Long Vũ không dám chậm trễ. Tìm nơi tiếng động phi thân tới, đã thấy một cái tượng gỗ ngã xuống ở sàn nhà phòng khách, bên cạnh còn có một bãi máu đen.

Mà Mã Hiểu Mai chẳng biết lúc nào đã ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon. Nhìn bộ dáng, nàng dường như đang đợi Long Vũ đến.

- Sao cô lại tới đây?

Long Vũ hiển nhiên có chút không ngờ.

- Nơi này không sạch sẽ.

Sắc mặt Mã Hiểu Mai có chút âm lãnh:

- Chúng ta đi.

Nói xong, Mã Hiểu Mai liền đứng dậy từ ban công rời đi.

- Đi đi, không tiễn.

Long Vũ nói một câu, lập tức đặt mông ngồi trên ghế, cũng không để ý tới Mã Hiểu Mai.

Mã Hiểu Mai mắt trợn lên, lông mày nhíu lại, xoay người lại nói:

- Nơi này bị người bố trí Ác Long bát quái cục, bọn hắn hôm nay vét lưới. Sau nửa đêm nay, nơi này không còn một ngọn cỏ. Hiện tại đi còn kịp.

- Có nghiêm trọng như vậy không?

Long Vũ cau mày nói:

- Đáng tiếc tôi không thể đi. Nhận tiền người ta, thay người ta trừ họa. Tôi thu tiền rồi, ăn cơm rồi, Tôi không thể rời khỏi.

- Anh đã biết cách phá giải Ác Long bát quái cục như thế nào?

Mã Hiểu Mai nói:

- Đừng nói là em và anh, cho dù là cha em và chị Tuyết Cơ cũng chưa chắc có thể nguyên vẹn mà trở về.

Thân hình chấn động mạnh, phun ra một ngụm máu tươi nhỏ. Trên tế đàn ánh nến lay động, chiếu ra một thân hình mảnh mai uyển chuyển. Trên mặt của hắn đeo mặt nạ không thấy được rõ dung nhan.

Người nọ thấp giọng mắng, lại là tiếng một phụ nữ:

- Hừ, Mã gia người nào cũng chuyên giao du với kẻ xấu... Ta muốn các ngươi mất mặt.

Nói xong, ngón tay người nọ nhẹ nhàng bắn ra một tia huyền quang, cả bàn thờ “ Bồng” một tiếng bốc cháy. Lập tức nàng duỗi tay từ bên cạnh lấy ra một hình nhân gỗ màu đỏ, trong miệng niệm vài câu chú ngữ. Lập tức nàng liền đem người rối gỗ hướng bàn thờ đang cháy quăng ra, thời cơ trong khoảnh khắc, một bóng người từ trong lửa nhảy ra.

- Đi, giết bọn họ.

Hắc y nhân tức giận trách mắng:

- Nữ nhân Mã gia cũng không tha. Giết sạch bọn hắn...

Bóng người kia nghe được, miệng phát ra một tiếng ừng ực ừng ực, lập tức liền biến mất trong bóng đêm.

Hắc y nhân cũng lập tức biến mất trong bóng đêm.

Là tà ác khôi lỗi.

Mã Hiểu Mai một lúc đã cảm ứng được hơi thở của bóng người kia, nàng nhíu mày nói:

- Em xem trên điển tịch Mã gia đã từng thấy Đạo thuật liên quan. Nghe nói tà ác khôi lỗi thuật đã tuyệt tích cả trăm năm.

Long Vũ vội vàng hỏi:

- Nhưng có phương pháp nào phá giải không?

- Tà ác khôi lỗi, chỉ dùng gỗ đào ngàn năm cùng người có linh hồn tà ác lấy đạo thuật mạnh mẽ dung hợp mà ra. Căn cứ vào người thi pháp đạo pháp cao hay thấp, sinh hồn năng lượng cao hay thấp, phẩm chất gỗ đào... Mà phương pháp phá giải cũng không giống nhau.

Mã Hiểu Mai nói:

- Phía trước là tà ác khôi lỗi, dùng gỗ đào ngàn năm phẩm chất bình thường, linh hồn sinh ra cũng là thứ bình thường. Cho nên, tôi dễ dàng hủy diệt. Phỏng chừng người thi pháp cũng không dự đoán được sự xuất hiện của chúng ta. Cho nên, hắn rất có thể đã bị tổn thương một chút. Hơn nữa là thẹn quá hóa giận. Giờ phút này, hắn phái tà ác khôi lỗi tới cũng là loại cực khó đối phó.

- Tiểu Vũ, xảy ra chuyện gì?

Đúng lúc này, Hàn Duyệt, Hàn Hùng cùng với đám bảo tiêu bộ đội đặc chủng giải ngũ mời bằng giá cao nghe tin chạy tới. Nhìn thấy máu đen dưới đất. Hàn Duyệt vội vàng nháy mắt bảo những người hộ vệ kia ra ngoài.

Long Vũ đang muốn nói chuyện nhưng không ngờ Mã Hiều Mai giành trước:

- Hai vị, Hàn gia các người trêu chọc vào người không nên trêu chọc, các ngươi tự cầu phúc thật nhiều đi. Tôi hy vọng các người không nên liên lụy Tiểu Vũ. Đúng rồi, quên tự giới thiệu, tôi là Mã Hiểu Mai, là truyền nhân thông linh Mã gia, cũng là bạn gái duy nhất của Tiểu Vũ. Tôi chịu trách nhiệm về an toàn của hắn.Tôi hy vọng các người có thể hiểu được ý của tôi.

- Không được.

Hàn Duyệt nhướng mày nói:

- Tiểu Vũ đã nhận tiền của chúng ta... Cậu ta đương nhiên phải làm rồi.

- Tiền? Bao nhiêu tiền? Tôi có thể trả lại cho cô.

Trong mắt Mã Hiểu Mai có ý xem thường:

- Mã gia cho tới bây giờ không thiếu tiền, cô nói Tiểu Vũ cầm của cô bao nhiêu tiền?

- Chờ xíu.

Long Vũ đi đến trước mặt hai cô gái đang đối chọi gay gắt nói:

- Các cô đừng cãi nữa, chuyện của tôi, tôi làm chủ. Bạn học Hiểu Mai, tôi hỏi cô, Mã gia thực có tiền sao? Vì cái gì cô ăn của tôi, ở chỗ tôi lâu như vậy, không thấy một tí tiền? Bởi vậy có thể thấy được, người Mã gia các người nhất định rất keo kiệt.( Biên: Thằng này ở lâu với nó ko cho nó ăn nên nó giận đó )

Lời vừa nói ra, sắc mặt Mã Hiểu Mai lập tức lúng túng:

- Anh... Anh nói nhăng cuội gì thế? Người ta là bạn gái anh, em ăn của anh, uống của anh, ở chỗ anh, chẳng lẽ không được sao? Đàn ông đàn ang như anh, dù sao cũng không nên hẹp hòi như vậy chứ?

Mã Hiểu Mai cũng khó trả lời được. Không phải nàng không muốn trả, nhưng vấn đề mấu chốt là Mã Ngọc không trả tiền. Còn nói cái gì người tu đạo, phải xem tiền như cặn bã, phải cởi mở, phải lánh xa ra.(DG: Hic thằng cha đó tâm thần,cái thứ lão dùng cặn bã để mua mà ăn chắc cũng là cặn bã luôn)

- Khụ khụ.

Hàn Hùng cười khan một tiếng nói:

- Tôi nói hai vị thiên sư, bây giờ không phải là lúc tính toán chuyện nhỏ nhặt này... Nếu cường địch đã đi, vậy thì mời hai vị đi thôi. Hàn Hùng tôi có việc muốn làm.

- Ba ba... Hắn nhận tiền...

Hàn Duyệt than thở miệng lẩm bẩm, trong lòng thầm suy nghĩ:

- Chuyện này, cũng chỉ có Long Vũ có thể giúp bọn hắn. Nếu Long Vũ đi rồi, chỉ sợ Hàn gia lần nay liền khó có thể may mắn qua khỏi. Nàng đã muốn báo cục thánh phố (DG: bó tay chả hiểu được là cục gì,có lẽ là cảnh cục, Biên: Ờ đúng rồi đó ). Nhưng lại nghĩ, cho dù là cảnh sát thì chẳng qua cũng là người thường thôi, căn là là chẳng xử lí được chuyện hôm nay.

Lâm Phong siêu năng Đặc Cần tổ thực có năng lực đối phó với tình huống hôm nay. Đáng tiếc, nàng liên lạc không được.

Phó Binh ngược lại thì gọi được, chẳng qua chuyện tình siêu năng đặc cần tổ hắn không nhúng tay vào được. Chức trách Phó Binh chỉ là phụ trách khuyên giải bên ngoài.

- Hàn tổng, ngài là có ý gì, ngài cho rằng cháu là người như thế nào?

Long Vũ vỗ ngực một cái, giả bộ vẻ mặt chính nghĩa nói:

- Hàn lão sư nói đúng, cháu đã nhận tiền, chuyện này phải làm đến cùng. Nguyên tắc của cháu là nhận tiền người, thay người trừ họa.

Nói tới đây, Long Vũ đưa mắt nhìn sang Mã Hiểu Mai nói:

- Kưng à, nếu kưng sợ chết, sợ phiền, mời kưng đi trước đi. Nhớ kĩ, sáng ngày mai làm bữa sáng chờ anh, anh sẽ cố gắng chạy trở về ăn điểm tâm.

- Không cần phải vội vàng trở về, tôi giúp cậu làm.

Hàn Duyệt thấy Long Vũ chủ động ở lại, trong lòng mừng rỡ, vội vàng nói:

- Tiểu Vũ, tôi sẽ đích thân làm bữa sáng cho cậu, đảm bảo cậu sẽ thích. (DG: Híc ăn sáng hay ăn nàng luôn đây? )

- Hừ.

Mã Hiểu Mai hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

- Được rồi, bây giờ chúng ta bàn bạc hết lại, tiếp theo nên làm gì bây giờ?

Long Vũ không để ý Mã Hiểu Mai, quay đầu hỏi:

- Hàn tổng, ngài cẩn thận nhớ kĩ lại, rốt cuộc là ai muốn xuống tay với ngài. Còn phải nghĩ đến, ai tối nay không có khả năng xuống tay với ngài?

Hàn Hùng tinh tế suy nghĩ một chút:

- Hàn mỗ buôn bán, cho tới bây giờ đều là phụng mệnh tổ huấn nhân nghĩa Hàn gia, làm sao có thể gây thù kết oán? Chẳng qua tập đoàn Tinh Vũ của tôi mấy năm nay phát triển tương đối khá, khó trách có một số kẻ ghen ghét. Chỉ là tôi cảm thấy, dù ghen tị lớn cũng không thể làm ra chuyện như vậy. Tiểu Thiên sư, bàn thân tôi cảm thấy được lối suy nghĩ của cậu tương đối có ý tứ... Trong thực tế, nhiều khi, có thể là người rất thân có thể hại mình.

- Cha, ý cha nói là Hoàng Đạt Phát?

Hàn Duyệt hình như nhớ ra cái gì đó.

- Đúng vậy.

Hàn Hùng nói:

- Gần đây lão Hoàng có theo cha một số vụ làm ăn, có thể nói cùng tiến cùng thoái. Về lí mà nói, vào lúc này, chỉ có hắn không muốn cha gặp sự cố.

- Một triệu dự án, hẳn là không thể nào đâu?

Hà Duyệt ngã xuống hít một hơi nói.

- Hàn lão sư, trên đời này không có chuyện gì là không thể.

Long Vũ dường như cố ý giáo huần Hàn Duyệt, bù lại ủy khuất ở trường của mình:

- Cô làm cảnh sát, có lối suy nghĩ về hướng ngược lại rất quan trọng. Hơn nữa, cô phải lo lắng chu đáo, không thể bỏ qua bất kì manh mối nào.

Dừng một chút,Long Vũ lại nói:

- Lần trước tôi thấy Hoàng Đạt Phát kia, đã cảm thấy hắn có chút cổ quái, đặc biệt là nữ nhân Hồ Hồng bên cạnh hắn. Bây giờ xem ra, chuyện này có ba phần có thể có quan hệ với Hoàng Đạt Phát. Như vậy đi, giờ chúng ta chia ra hành động. Hàn tổng, ngài dẫn người đi liên hệ Hoàng Đạt Phát. Hàn lão sư, cô báo cho cảnh sát trợ giúp Hàn tổng. Tôi cùng Mã Hiểu Mai cố thủ tại Hàn gia, bản thân tôi muốn xem Hồ Hồng kia rốt cuộc có bao nhiêu bổn sự.

Lần trước Long Vũ đã hoài nghi thân phận Hồ Hồng, lần này thật ra hắn muốn mở mang kiến thức.

- Tiểu Vũ, một khi đã như vậy, đành nhờ cậu.

Hàn Hùng nghiêm mặt nói:

- Đại ân không biết cảm tạ sao cho hết.

- Lúc này không còn sớm, hai người đi nhanh đi.

Long Vũ thúc giục một tiếng.

Hàn Duyệt trước khi đi ra đột nhiên xoay người. Ôn nhu dặn dò một tiếng:

- Tiểu Vũ.Bảo trọng.

- Yên tâm đi, tôi không sao đâu.

Long Vũ ném cho Hàn Duyệt một ánh mắt tự tin.

- Nàng hình như rất quan tâm tới anh nhỉ?

Mã Hiểu Mai nghiêng đầu hỏi.

- Có lẽ.

Long Vũ cười hắc hắc nói:

- Không phải cô ăn dấm chua chứ? Đúng rồi, thiếu chút nữa thì quên. Tuy rằng cô là bạn gái tôi, nhưng không thích tôi. Tôi cũng không thích cô, cô không nên ghen.

- Ai nói không?

Mã Hiểu Mai hừ lạnh một tiếng:

- anh không phải em làm sao biết em không ăn dấm chua. Tiểu Vũ, anh đừng quên nhớ, Hàn Duyệt hơn anh bao nhiêu tuổi. Chẳng lẽ lời đồn trong trường là thật, hai người đã từng *** trên bãi cỏ trong trung tâm hoa viên?

- Cho tôi xin.

Long Vũ buồn bực một trận nói:

- Từ khi nào cô trở nên kì quái như vậy, chuyện này cũng tin được, thực vô vị.

- Không có lửa làm sao có khói.

Mã Hiểu Mai đang muốn phân tích vài câu lại nghe bên ngoài truyền đến một âm thanh kì lạ. Hai người lập tức tâm trạng chùng xuống, đề cao cảnh giác.

- Chít chít.

Mấy tiếng dế kêu làm cho màn đêm tĩnh lặng càng thêm tĩnh mịch, trên trời mây đen càng dày, chung quanh một chút ánh sáng cũng không có.

- Hiểu Mai, đi pha giúp tôi ly trà thơm.

Long Vũ nói:

- Cô ở trước mặt người ngoài tự giới thiệu là bạn gái tôi, vậy cô nên thực hiện chức trách bạn gái?

- Đã đến lúc này rồi, anh còn có tâm tư uống trà?

Mã Hiểu Mai mặt không còn chút máu liếc Long Vũ một cái, cũng không đứng dậy châm trà.

Long Vũ chép chép miệng, liếm liếm môi nói:

- Trà của Hàn Hùng không tồi. Nếu cô còn muốn trước mặt người khác xưng là bạn gái tôi, cô liền khôn ngoan một chút, dịu dàng một chút.

Mã Hiểu Mai có chút bất đắc dĩ đứng dậy đi pha trà. Long Vũ nói tuy rằng khó hiểu, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ. Tiến vào Huyền cảnh, còn phải dựa vào Long Vũ.

Đổi lại trước kia, Long Vũ tự nhiên không dám to mồm như thế, nhưng hôm nay đạo lực đại tiến, lại có thiên sư pháp kiếm, dị năng trong cơ thể cũng được luyện hóa. Hắn tất nhiên có thể điên cuồng.

Chỉ tiếc Thiên Dực Hổ ở chỗ Tuyết Cơ, nếu không thì có thể phát huy hơn nữa.

- Cho anh.

Mã Hiểu Mai hai tay bưng trà tới, Long Vũ nhân cơ hội ánh mắt đảo qua trước ngực nàng. Chà chà, nàng ta dường như sớm đã có chuẩn bị, cổ áo cũng không có hướng xuống.

- Quỷ hẹp hòi.

Long Vũ lẩm bẩm một câu.

Một trận gió lạnh thổi qua, đồ vật trên bàn không ngừng lay động, ngọn đèn trên trần nhà lúc sáng lúc tối, sau đó thì bừng sáng lên.

Sau đó, một cỗ khí tức âm lãnh chậm rãi lan vào trong phòng, bao phủ cả hai người. Nhiệt độ trong phòng hạ xuống nhanh lạnh lẽo giống như hầm băng. Long Vu lơ đễnh, tu một hơi cạn chén trà rồi liềm mép, nghênh ngang nói:

- cái gì thế, còn không lăn ra đây cho đại gia.

Mã Hiểu Mai đứng lên, cả giận nói:

- Nếu như đã tới,sao còn không hiện thân?

- Đối phó với các ngươi, tà ác khôi lỗi là đủ rồi.

Trong bóng đêm vang lên một giọng nữ u oán:

- Nữ nhân Mã gia, ngươi quá nhiều chuyện, vốn ta chỉ muốn đối phó tiểu tử Long Vũ đó. Ngươi xía vào thì đừng trách ta.

- Ngươi là Hồ Hồng?

Dracupi

Loading...

Xem tiếp: Chương 37: Phá Yêu Tà Tiểu Vũ Thụ Thương, Trong Đại Sảnh Cảnh Hoa Dụ Hoặc. (tt)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Khi Thiên Thần Khóc

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 5


Công Chúa Tha Mạng

Thể loại: Bách Hợp

Số chương: 50



Thiếu Chủ!! Xin Đừng Ngược Tôi!!

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 17


Vị Hôn Thê Bướng Bỉnh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 6