Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đặc Thù Không Gian Chương 36: Hương Hương Muốn Luyện Vô Tình Thiên Đạo, Long Vũ Thiên Nhãn Nhìn Thấu Ác Cục (tt)

Chương trước: Chương 36: Hương Hương Muốn Luyện Vô Tình Thiên Đạo, Long Vũ Thiên Nhãn Nhìn Thấu Ác Cục



Đặc Thù Không Gian

Tác giả: Xích Tuyết

-- o --

Quyển 4

Chương 36: Hương Hương muốn luyện vô tình thiên đạo, Long Vũ thiên nhãn nhìn thấu ác cục (tt)

Dịch Giả: Trảm Phong

Biên Tập: Cường Thuần Khiết

Nguồn: 4vn.eu

Khẽ nhíu mày, Long Vũ hỏi:

- Hàn tổng, trước kia ngài có từng mời người tới xem qua?

- Không có.

Hàn Hùng gấp gáp hỏi:

- Xảy ra chuyện gì... Có phải hay không không ổn?

- Không có việc gì.

Nhìn thấy Hàn Hùng tỏ vẻ khẩn trương, khóe miệng Long Vũ mỉm cười:

- Hàn tổng, ngài không cần khẩn trương. Hôm nay cháu tới, không quản nơi này của ngài có tình huống nào, cháu đều có thể ứng phó. Toàn bộ sự tình đều giao cho cháu.

- Hừ.

Hàn Duyệt hừ lạnh một tiếng. Động tĩnh tuy nhỏ, nhưng không thoát khỏi thính lực Long Vũ.

Long Vũ hướng Hàn Duyệt liếc mắt một cái, khóe miệng nào tựa hồ có ý khinh thường.

Hàn Hùng mắt nhìn xung quanh, tai nghe tám hướng, rất nhanh liền cảm thấy được con gái đối với tiểu thiên sư không tôn kính. Hắn vội vàng hướng con gái đưa mắt ra hiệu, Hàn Duyệt hiểu ý, sắc mặt hơi đổi, rất nhanh liền đổi lại một khuôn mặt tươi cười, lễ phép đối với Long Vũ.

Long Vũ chuyển con mắt hướng về phía Hàn Duyệt, điểm mê người của nàng chính là hình dáng cùng nụ cười, đôi tuyết phong trước ngực cao thẳng đầy đặn, trơn nhẵn lại càng dụ người.

- Tiểu thiên sư.

Hàn Hùng kêu Long Vũ một tiếng.

Long Vũ như từ trong mộng tỉnh lại, khóe miệng nổi lên một nụ cười xin lỗi:

- Thật ngại quá, cháu đang trầm tư.

- Tiểu thiên sư, cậu có hay không nhìn ra cái gì?

Hàn hùng khẩn trương hỏi.

Long Vũ nhìn ánh mắt Hàn Hùng:

- Hàn tổng... cháu phải mở ra thiên nhãn, mới có thể xác định. Nhưng mà sự tình thật có chút không ổn, có người phá hư phong thủy của ngài.

- Có người phá hoại tôi?

Hàn Hùng chấn động.

- Không sai.

Long Vũ chỉ chỉ ngoài cửa sổ nói:

- Có người ở trên núi đối diện bày trận bát quái phản quang kính, đem vận khí của ngài mang đi, khiến vận khí của ngài không tốt, khó coi.

- Cái này như thế nào cho phải?

Hàn Hùng khẩn trương hỏi.

- Trước không vội, cháu có thể xử lí.

Long Vũ ném cho Hàn Hùng một ánh mắt tự tin, thản nhiên nói:

- Ngài yên tâm đi, lấy tiền của ngài, thay ngài trừ họa, cháu sẽ đem chuyện này làm ổn thỏa.

- Cám ơn.

Hàn Hùng nghiêm túc nói:

- Tiểu thiên sư, chuyện này nều cậu làm thỏa đáng, tôi nhất định tạ ơn cậu số tiền lớn.

- Không dám, không dám.

Long Vũ nghe được số tiền tạ ơn lớn, cười híp mắt lại.

Hàn Duyệt vẫn nhớ giáo huấn trước đó, chỉ hừ lạnh một tiếng ở trong lòng. Nhưng mà điểm tâm tư này của nàng, vẫn không thể qua được ánh mắt Hàn Hùng cha nàng(DG: Cáo già vật vã,trong lòng mà cũng moi ra mà biết được)

Hàn Hùng vội vàng trừng mắt nhìn nữ nhi liếc một cái, ý bảo nàng thành tâm(DG: Mê tín pá cố luôn, đúng là tàu khựa)

Vừa lúc đó, Long Vũ đã mở thiên nhãn, một đạo kim sắc rực rõ nhất thời bao phủ cả căn phòng. Bất kể là Hàn Duyệt hay Hàn Hùng đều trợn mắt há hốc mồm. Bởi vì rõ ràng bọn họ chứng kiến ấn đường Long Vũ có thêm một con mắt màu vàng. Hơn nữa, khi đạo kim sắc rực rõ phủ trên người bọn họ, giống như có một dòng nước ấm lướt qua.

Tuy rằng Long Vũ vừa rồi tính lấy thiên nhãn thăm dò Hàn Duyệt, nhưng mà bây giờ không phải lúc. Hắn hít sâu một hơi, thu liễm tâm thần, cẩn thận hướng ra ngoài cửa sổ nhìn lại.

Chỉ thấy trên núi đối diện một cỗ hắc khí lượn lờ, mơ hồ thành bộ dáng một con Hắc Long. Mà vòi Hắc Long rõ ràng hướng về cửa sổ sát đất nhà Hàn Hùng. Tại dưới kim quang thiên nhãn bao phủ, Long Vũ chứng kiến trán Hắc Long được khảm một mặt kính bát quái màu đen. Một đạo hắc sắc thẳng hướng cửa sổ sát đất tiến đến.

- Ác Long bát quái cục.

Long Vũ ngã xuống hít một hơi, âm thầm tim đập nhanh. Ác Long bát quái cục chính là ác cục trong ác cục. Chẳng những có thể phá hư phong thủy, số mệnh. Còn có thể hút lấy dương khí của con người, làm cơ thể nhanh chóng già đi.

Nếu như không có người đại cừu, tuyệt đối không có khả năng làm chuyện này.

Đột nhiên, Long Vũ cảm giác ấn đường có chút đau đớn. Hiên nhiên, hắn vận dụng thiên nhãn không thuần thục, thời gian không thể kéo dài. Vội vàng thu hồi thiên nhãn, Long Vũ nhăn mày lại:

- Hàn tổng, thực ra ngài có đắc tội với ai không?

Hàn Hùng thấy tình thế không tốt, trong lòng không khỏi lo lắng:

- Tiểu thiên sư, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Có phải có phiền toái lớn hay không?

- Thực có chút phiền phức.

Sử dụng thiên nhãn thấy được Ác Long bát quái cục, tâm tình Long Vũ trở nên trầm trọng. Ác Long bát quái cục bố trí cực kỳ khó khăn. Không phải cường giả, không có khả năng hoàn thành trận này.

Nói cách khác, Hàn Hùng rất có thể có khả năng đắc tội một nhân vật lợi hại.

Long Vũ thậm chí suy nghĩ, muốn hay không tiếp tục đấu với kẻ này.

- Cha...Tiểu Vũ có thể có chút mệt mỏi. Không bằng chúng ta ăn một chút gì, sau đó lại tiếp tục đi.

Hàn Duyệt tựa hồ cố ý giải vây cho cha:

- Cha đi ra ngoài an bài một chút đi. Con giúp cha chiếu cố Tiểu Vũ.

- Ừ.

Hàn Hùng không nghĩ nhiều, lúc trước Long Vũ mở thiên nhẫn. Lúc sau thật có chút mệt mỏi.

- Hàn tổng, lại phải làm phiền ngài.

Có thể nói, khi Long Vũ đến đích xác chưa ăn cơm, hiện giờ cũng đến giờ com tối.

- Ha ha.

Hàn Hùng tâm tình có chút khẩn trương, hắn cười to để che giấu tâm tình của mình:

- Tiểu Thiên sư, cậu thật khách khí... Là tôi sơ sót, hẳn là mời cậu ăn cơm trước mới đúng.

Nói xong, Hàn Hùng liền tự mình đi ra ngoài thu xếp, để tỏ rõ thành ý của mình.

Đợi cho Hàn Hùng rời đi, Hàn Duyệt lé mắt nhìn Long Vũ liếc một cái nói:

- Tiểu Vũ, lại đây ngồi, tôi có lời muốn hỏi cậu.

- Ừ.

Long Vũ đáp một tiếng liền lập tức ngồi đối diện Hàn Duyệt.

- Tiểu Vũ, nói thật cho tôi, cậu nói là thật hay giả?

Hàn Duyệt khẽ nhíu mày,ngữ khí có chút không vui:

- Nếu như cậu nói như vậy vì chút tiền, hiện tại tôi cho cậu tiền, hy vọng cậu không cần lại làm cha tôi sợ. Tim ông ấy không tốt, không chịu được đe dọa.

- Hừ.

Long Vũ nghe vậy, nhất thời liền nổi giận. Hắn nghĩ thầm, lão tử thành tâm thành ý đến xem phong thủy. Vì khai thiên nhãn, biến thành tinh thần mệt mỏi. Hiện tại lại bị chế giễu, con mẹ nó con mụ này còn nghi ngờ ta.

- Hàn lão sư... Cô đã không tin tôi, tôi đây liền cáo từ.

Long Vũ đứng lên nói:

- Nhờ cô giải thích với Hàn tổng, nói tôi đây là tên đại lừa gạt đã đi rồi.

Nói xong, Long Vũ xoay người rời khỏi.

Long Vũ đối với Ác Long bát quái cục vốn là có chút băn khoăn, giờ phút này thái độ của Hàn Duyệt cũng cho hắn có thể rời đi khỏi lấy cớ.

- Đợi một chút.

Mắt thấy Long Vũ tức giận như thế. Hàn Duyệt cảm giác mình tựa hồ có chút thái quá. Hơn nữa Long Vũ là khách quý của cha, cứ như vậy bỏ đi không rõ ràng, Hàn Hùng có thể bỏ qua cho nàng?

Hơn nữa, hôm này việc này, là thật là giả, nàng còn chưa có xác định.

Nếu như là giả, thì thôi.

Nếu như là thật, để Long Vũ đi, hậu quả quả thực nghiêm trọng.

Tâm nghĩ đến đây,vội vàng cười nói:

- Tiểu Vũ, cậu xem, người ta chính là thuận miệng hỏi một chút. Cậu tức giận làm gì... Cậu ngồi xuống trước, tôi đi pha cho cậu ly tra thơm.

Long Vũ dừng bước, nhưng đứng không nhúc nhích.

Hàn Duyệt có chút sốt ruột:

- Tiểu Vũ, cậu đường đường là nam tử hán đại trượng phu, không có hẹp hòi như vậy chứ? Cậu đừng quên, chúng ta là cùng hợp tác đó. Cậu không đến nỗi ngay cả chút mặt mũi cũng không cho tôi? Nếu không, tôi cho cậu mười vạn.

- Không cần.

Long Vũ hừ nói:

- Quân tử ái tài. Thủ chi có câu, xem phong thủy phải tiền. Không cần nhiều như vậy.Sáu vạn tám là đủ.

- Okie, sáu vạn tám, tuyệt đối không thiếu cậu một phân tiền.

Hàn Duyệt vội vàng nói:

- Cậu ngồi xuống trước, tôi đi châm trà.

Nói xong, Hàn Duyệt chớp mắt to, trơ mắt nhìn Long Vũ, trong hốc mắt mơ hồ có chút ươn ướt.

Long Vũ cùng tất cả đàn ông giống nhau, không muốn nhìn nữ nhân ủy khuất. Mắt thấy Hàn Duyệt giống như muốn khóc, hắn vội vàng nói:

- Được rồi.Tôi lưu lại.(DG: Hic thằng này dám tổng kết tất cả đàn ông dại gái giống thằng này thì thật bố láo. Nhưng mà mình cũng giống nó nhưng mà chỉ gái đẹp thôi. Biên: Hàn Duyệt là mỹ nữ ngực bự đó con hàng )

Mẹ nó, lão tử chính là mềm lòng.

Một lần nữa ngồi xuống, Long Vũ tâm thần liên lạc với La Lâm:

- Thế nào? Có biện pháp nào phá cục không?

- Đang tính toán.

La Lâm nói:

- Nếu cậu có thể đột phá tụ linh cảnh giới, năng lực tính toán của tôi sẽ nhanh hơn.

- Ừ.

Long Vũ tâm thần đáp lại một tiếng.

- Tiểu Vũ mời dùng trà.

Đúng lúc này Hàn Duyệt đã pha xong trà thơm, cúi người xuống. Hai tay đưa tới, Long Vũ khẽ ngẩng đầu, nhất thời liền thăm dò tới phong cảnh trong cổ áo Hàn Duyệt. Áo ngực viền hoa màu tím có thể dễ dàng thấy được. Ở giữa là một cái khe rãnh thật sâu lại càng cực kì mê người.( DG: Kiểu này sớm ngày cận thị)

Đồng thời một cỗ mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể thoảng qua mũi Long Vũ.

Thời khắc này. Tà niệm trong lòng hắn tác quái, hận không thể đem Hàn Duyệt ôm vào ngực, âu yếm(DG: Tinh trùng thượng não hay là Dục nhập tâm cuồng dâm nổi loạn)

Hàn Duyệt tựa hồ cũng đã nhận ra ánh mắt Long Vũ, nhưng mà sau đó nàng cũng không dám bất mãn. Tuy rằng trong lòng có chút tức giận, nhưng khóe miệng nàng vẫn mỉm cười.

- Thơm quá.

Cũng không biết Long Vũ là đang khen thưởng hương trà hay mùi thơm cơ thể nữ nhân(DG: 99.99% là đáp án B . Biên: ca đoán nó khen trà )

Sắc mặt Hàn Duyệt đỏ lên, con ngươi có chút né tránh.

Đợi cho Long Vũ tiếp nhận chén trà, Hàn Duyệt vội vàng bước tời ngồi đối diện, đem cổ áo sửa sang một chút. Sắc mặt vẫn còn chút hồng nhuận(DG: Híc mình tưởng con gái sau đêm tân hôn mới hồng nhuận chứ)

Tâm tình thoáng cái bình tĩnh, Hàn Duyệt giương mắt nhìn nói:

- Tiểu Vũ, nói cho tôi biết thật sự rất phiền toái sao? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Hàn lão sư, tôi phải nói cho cô biết, chuyện lần này thật sự rất phiền toái. Có cao nhân tại trên núi đối diện bố trí Ác Long bát quái cục.

Long Vũ trầm giọng nói:

- Ác Long bát quái cục, chẳng những có thể phá hư phong thủy, số mệnh, mà lại còn có thể hút dương khí của người, khiến người sinh bệnh, thân thể mau già.

- Nghiêm trọng như vậy.

Hàn Duyệt giật mình, lập tức nhớ ra cái gì đó:

- Tiểu Vũ, xem ra thật là cậu nói đúng. Nửa tháng nay, thân thể cha tôi quả thật xuất hiện một chút tình trạng, tinh thần luôn luôn không như trước kia. Hơn nữa buổi tối ngủ còn gặp ác mộng.

- Chúng ta bây giờ nên làm gi?

Hàn Duyệt khẩn trương hỏi han.

- Yên tâm đi, nếu tôi đã quyết định lưu lại, chuyện này nhất định sẽ có trách nhiệm tới cùn.

Long Vũ vỗ ngực một cái nói:

- Lấy tiền của cô, thay cô trừ họa, tôi sẽ phụ trách.

- Okie.

Hàn Duyệt lên tiếng, lập tức liền đứng dậy, trở lại trên bàn, từ trong ngăn kéo lấy ra một tờ chi phiếu, hai tay đưa tới:

- Tiểu Vũ, trong tài khoản này có tám vạn đồng, không có đặt mật mã,mời cậu nhận lấy.

Hàn Duyệt là lão sư, nhưng lại là cảnh sát. Cho nên đối với xem xét rất nhỏ phi thường đúng chỗ. Long Vũ nhiều lần nhắc tới câu nói kia, không hề nghĩ ngờ, hắn là muốn đòi tiền.(DG: Vừa ngắm gái vừa có tiền.Ta thích )

- Trộm cũng có câu... Sai lầm rồi, là quân tử ái tài.Hàn Lão sư, giá chúng ta đã nói qua, tôi sẽ không hề tăng giá.

Long Vũ giả bộ nghiêm trang nói:

- Như vậy đi, tôi hiện tại không có tiền lẻ trả cô... Đây còn lại một vạn hai, tôi cho cha ngươi một loại trừ tà khí.

Long Vũ yêu tiền không giả, ai kêu hiện tại phải gánh vác hết thảy chi tiêu trong nhà. Tiền tới tay, trong lòng kiên định, tin tưởng cũng đủ.

- Tốt,tốt.

Sự tình liên quan thân thể của cha, Hàn Duyệt tự nhiên không thờ ơ, vội vàng đáp ứng.

- Tiểu Vũ, hiện tại cậu nên nói cho tôi biết, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Trong lòng Hàn Duyệt lo lắng phương pháp phá giải. Nếu là mấy tháng trước, nàng quả quyết sẽ không tin tưởng, nói đến những cái phong thủy này. Nhưng hiện giờ, nàng chứng kiến trên người Long Vũ rất nhiều thần kì, đối với tồn tại Huyền Môn, nàng cũng có chút lí giải. Dưới tình huống như thế, nàng không thể nào không tin.

Hàn Duyệt bây giờ đã đem Long Vũ trở thành cây chuối cứu người sắp chết đuối.

- Chớ khẩn trương, hiện tại phương pháp hữu hiệu nhất là giết chết người cài bố cục.

Long Vũ mới được La Lâm ám chỉ.

Trên thực tế, bài trừ Ác Long bát quái cục, cũng không phải chiỉ có một cái phương pháp như vậy. Chính là La Lâm hiện tại khả năng tính toán không đủ, bộ phận công năng hệ thống không thể sử dụng, lúc này mới nghĩ ra một cái phương pháp xử lí không thực tốt.

- àn lão sư, cô cũng nghĩ đi, Hàn gia gần đây rốt cuộc đắc tội người nào?

Long Vũ nói:

-Chúng ta tất phải mau chóng tìm ra người làm phép thiết lập bố cục. Nếu không, tôi cũng vô sách thúc thủ. Chuyện này kéo dài càng lâu, đối với Hàn gia các người càng bất lợi.

Hàn Duyệt nghe vậy, cấp bách cúi đầu trầm tư.

Suy nghĩ kỹ, nàng mới một lần nữa ngẩng đầu lên nói:

- Tiểu Vũ, cha của tôi trên thương trường luôn luôn phúc hậu, người ngoài khiêm tốn nhã nhặn, ông ấy nhất quán tuân theo nguyên tắc có tiền mọi người có lời. Cho nên, mấy năm nay, ông ấy căn bản liền không có khả năng đắc tội người nào. Về phần tôi... Tôi nhận đội trọng án thời gian không lâu, trước mắt trong tay tuy rằng độc thúc mấy án lớn, nhưng đều không có bối cảnh quá lớn, hẳn là không thể nào đắc tội người thiết trí khốn cục?

- Suy nghĩ một chút.

Long Vũ nói:

- Mọi việc tất có nguyên do... Chuyện trên đời này, tuyệt đối không có loại khả năng vô duyên vô cớ.

- Thật không có.

Hàn Duyệt lắc đầu.

- Như vậy.

Long Vũ muốn hạ xuống nói:

- Hàn lão sư, không bằng như vậy đi... Cô nghĩ lại có nhà ai cùng với các người quan hệ tốt nhất.

- Ý cậu là sao?

Hàn Duyệt nhíu mày hỏi.

Long Vũ ảm đạm cười, nói:

- Hại người thường là thân thích hoặc là ghét mình nhất. Nếu không phải là người ghét mình nhất, chúng ta liền tuyển chọn một người thân nhất.

- Không cần hoài nghi lời nói của tôi, đừng nhìn lúc tôi bình thường thế này, nhưng kinh nghiệm của tôi không phải thường nhân có khả năng tưởng tượng.

Long Vũ trầm giọng nói:

- Hàn lão sư, chuyện này không thể đùa. Nghe theo tôi nói đi, nếu không tôi cũng không giúp được các người.

- Cốc cốc.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng đập cửa.

Hàn Duyệt đứng dậy đi mở cửa. Đã thây đứng trước cửa là cong gái đang cười ảm đạm:

- Tôi còn tưởng hai đứa đang làm cái gì.( Biên: Làm cái gì là làm cái gì )

Lời này vừa nói ra, Long Vũ đổ mồ hôi một trận, lời của Hàn Hùng này có ý gì? Cái gì gọi là nghĩ đến hai đứa đang làm cái gì?

- Cha, người nói nhăng gì đấy?

Hàn Duyệt trừng mắt nhìn cha một cái, tức giận nói:

- Người ta vì chuyện của cha mà lo lắng, cha lại còn có tâm tư cùng người ta nói giỡn. Đúng rồi,đồ ăn đều chuẩn bị xong chưa?

- Ha ha.

Hàn Hùng cười nói:

- Đều đã xong rồi. Chúng ta đi thôi. Tiểu thiên sư, đi thôi.

Đi vào nhà ăn, Long Vũ ngồi xuống, mắt thấy trên bàn cơm tất cả đều là đồ ăn hắn yêu thích nhất. Trong lòng ăn no thỏa mãn, chuẩn bị có một bữa cơm no đủ, lại nghe La Lâm báo hiệu:

- Chủ nhân, Ác Long bát quái cục có động tính tăng cường hấp lực.

Dracupi

Loading...

Xem tiếp: Chương 37: Phá Yêu Tà Tiểu Vũ Thụ Thương, Trong Đại Sảnh Cảnh Hoa Dụ Hoặc.

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Sỏa Tử

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 19


Anh Trai Xấu Xa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 42


Soul Eyes - Đôi Mắt Linh Hồn

Thể loại: Huyền Huyễn

Số chương: 22


Phượng Thiên Đế Thần

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 39


Quan Hệ Đẫm Máu

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Số chương: 65