241 “Sao em lại một mình chạy tới đây?” Đậu Chiêu ngạc nhiên nói. Vì tiện chăm sóc nàng, nàng dẫn theo mấy nha hoàn bên phủ là Tố Tâm, Tố Lan, Cam Lộ và Tố Quyên ở ngay phòng cách vách.
242 Có nhà vui mà cũng có nhà buồn. Nhưng Đậu Chiêu và Tống Mặc lại rất bình thản mà chìm vào giấc ngủ, Tống Nghi Xuân bận rộn một ngày trời giờ lại mặt lạnh như sương ngồi ở ghế thái sư trong thư phòng, nghe tin tức Đào Khí Trọng thăm dò được trong hai ngày nay.
243 Uông Thanh Hoài có thể có được ngày hôm nay cũng là vì hắn giỏi nắm bắt cơ hội. Thử nghĩ xem một người còn trẻ như vậy đã có lá gan và mưu kế để làm ra một việc thế này, chờ thêm mấy năm, làm việc càng thêm lão luyện, tâm trí càng kiên định thì sẽ là cảnh tượng gì đây?Uông Thanh Hoài suy nghĩ cẩn thận những điểm mấu chốt, sau đó quyết định lợi dụng việc thê tử từng đảm nhiệm thân phận người tiếp tân trong hôn lễ của Tống Mặc để đi tham dự lễ nhận thức người thân của Tống gia.
244 Bất luận đúng sai, tình cảm của Cố Ngọc đối với Tống Mặc đều đáng để Đậu Chiêu tôn trọng. Nàng cung kính uốn gối hành lễ với Cố Ngọc, ý bảo Tố Tâm đem bộ văn phòng tứ bảo kia đưa cho Cố Ngọc làm lễ gặp mặt.
245 Thực ra tớ làm xong chương này từ lâu rồi nhưng vì hơi bực mình một bạn nên hôm nay mới đăng. Lạ thật í, dặn mãi là đừng cộc lốc một từ “tks” và đọc kĩ nội quy rồi.
246 Tố Tâm bưng chậu nước trà ấm đặt ở ghế đôn bên cạnh tường, nhẹ nhàng lui xuống, khép tấm bình phong trong phòng lại. Căn phòng lập tức trở nên yên ắng, có thể nghe thấy rõ tiếng trống cầm canh xa xa vọng tới.
247 Đậu Chiêu và Tống Mặc đang vấn an Tống Nghi Xuân thì Đậu Tể Xương đến đón Đậu Chiêu lại mặt tới. Những lời chất chứa trong lòng muốn nói nhưng Tống Nghi Xuân vẫn phải nuốt vào bụng, vội vàng dặn dò Đậu Chiêu và Tống Mặc mấy câu rồi cho bọn họ đi.
248 Ngụy Đình Du cười khổ, gọi Tống Mặc một tiếng “Tỷ phu”. Ca ca, hắn thật đúng là gọi không ra miệng!Tống Mặc hơi hơi cười, trông thật khiêm tốn. Đậu Thế Anh rất hài lòng.
249 Đậu Minh không để ý đến sự khác lạ của Hàn thị, đám người Đậu Thế Xu đang hỏi han Tống Mặc ở ngoài bình phong kia, từng lời từng chữ nàng đều lắng nghe hết sức chăm chú.
250 Đậu Chiêu và Tống Mặc đang trên đường về nhà. Nàng nhìn Tống Mặc, khóe mắt đuôi mày mang theo ý cười có mấy phần bỡn cợt. Tống Mặc bị nàng nhìn ất tự nhiên, nói: “Làm sao vậy?”Đậu Chiêu trợn mắt nhìn, cười hỏi hắn: “Trong tứ thư ngũ kinh, ngươi thực sự chọn “Xuân Thu” mà đọc?”Tống Mặc hắng giọng, nghiêm túc nói: “Đương nhiên là thật! “Xuân Thu” tinh tế, ý nghĩa sâu xa, chữ chữ như kim châm, đọc rất có ích, nhất là “Tả Truyền”, đối đáp thẳng thắn, ý nghị sâu xa, cho dù là xung đột vũ trang cũng vẫn còn đó thái độ tao nhã, có tình có lý…”“Vậy là tốt rồi!” Không biết là ai từng nói, càng lớn giọng là càng chột da, Đậu Chiêu cười vuốt cằm, cắt ngang lời ca tụng của Tống Mặc, nói: “Phụ thân ta đọc nhiều sách vở, tuy phụng mệnh Hoàng thượng giảng “Kinh Dịch” cho Hoàng thượng nhưng lại giống lục bá phụ của ta, thích nhất là “Xuân Thu”, Lục bá phụ tinh thông “Tả Truyền”, phụ thân ta tinh thông “Cốc Lương truyền”.
251 Tống Hàn không nghĩ mình được đi theo ca ca dâng hương ẫu thân, khuôn mặt tái nhợt của hắn có chút hồng nhuận, hoảng sợ gọi một tiếng “Ca ca”, trong ánh mắt có chút mừng rỡ khó nén.
252 Đậu Chiêu nhìn thấy Tống Hàn. Hắn đang chen chúc trong đám người mua đồ. Có người đụng vào hắn, đẩy hắn qua một bên, hắn hung hăng đẩy lại người nọ khiến người đó ngã xuống đất, người nọ đứng lên định động thủ.
253 Đậu Chiêu tự mình làm việc ngốc nghếch nên tâm tình uể oải. Nhưng tâm tình Đào Khí Trọng còn uể oải hơn nàng. Hắn rời kinh vào ngày hai lăm tháng tám, ra roi thúc ngựa, khoảng bốn ngày là tới Chân Định.
254 Có bạc lót tay, bà già kia đương nhiên biết gì nói nấy, không biết cũng sẽ đem những phán đoán của mình ra mà sắp xếp mọi chuyện cho viên mãn. Hoặc là vì nam nữ khác biệt, cánh nhìn của mọi người cũng khác.
255 Tình hình đúng như Đào Khí Trọng dự đoán, hai tráng hán một trước một sau đi tới. Tùy tùng ra tay đánh úp, một đòn đánh cho tráng hán phía sau choáng váng.
256 Đậu Chiêu dặn dò Tố Tâm: “Nếu Đào tiên sinh quay về, em nói cho ta biết nhé. ”Người bình thường gặp phải chuyện như vậy sẽ có hai cách phản ứng. Một là giận dữ điên lên, đòi ngươi sống ta chết để rửa sạch nỗi nhục.
257 Nội cung không thể can dự triều chính. Đây là tổ huấn mà Thái Tông hoàng đế đã đặt ra. Có bản khắc lên bia đá bản tổ huấn do Thái Tông hoàng đế tự tay viết, nghe nói đặt ở ngoài cửa Khôn Ninh cung.
258 Nói là tiểu hoa viên nhưng tiểu hoa viên trong Di Chí đường cũng phải rộng đến năm, sáu mẫu, bốn phía là hành lang, lâu dần thành nếp. ở giữa là hai hồ nước một lớn một nhỏ, lớn như trăng rằm, nhỏ tựa trăng khuyết, trong hồ lớn có đình bát giác lưu ly, giữa hồ nhỏ có một nhà thủy tạ, hai bên nhà thủy tạ là hai cây , toàn bộ là cảnh trí nhà vườn Giang Nam, vô cùng u nhã.
259 Vốn biết tỏng là Tống Mặc đang đùa nàng nhưng Đậu Chiêu vẫn không nhịn được mà bật cười, bảo Tố Tâm: “Em nhớ cho kĩ lời của thế tử gia đó, về sau Ninh Đức trưởng công chúa và thế tử gia nói gì cũng phải đếm cho rành, xem xem rốt cuộc Ninh Đức trưởng công chúa nói mấy câu với thế tử gia, đừng để thế tử gia ở đây gạt người!”Trong lòng lại cảm thán, khó trách kiếp trước, Tuyên Ninh hầu phu nhân là tỷ muội kết nghĩa với nàng từng nói rằng nàng làm con dâu chẳng có bí quyết gì, chỉ là đi sớm về muộn đều phải bẩm báo mà thôi.
260 Lúc Tống Mặc quay về Di Chí đường, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng đủ khiến người khác nhìn thấy hắn từ xa cũng phải câm như hến, nhưng hắn lại như cam đoan mà nói với Đậu Chiêu: “Nàng yên tâm, chuyện này ta sẽ xử lý ổn thỏa.