1
Editor: Ka Ka Ngốc
Trong một căn siêu thị lớn,một cặp mẹ con có nhan sắc hấp dẫn ánh nhìn của
người khác đang thu hút sự chú ý của những người khách xung quanh.
2
Ban đêm, dỗ con trai ngủ xong, Lục Phỉ trở về phòng ngủ chính.
Nhìn thấy Nhan Hạ đang ngồi trước bàn đọc sách vẽ bản thiết kế, môi mỏng khẽ nhếch, thân hình thon dài chậm rãi đến gần, hơi hơi cúi xuống thân
mình, trực tiếp vòng tay ôm cô từ phía sau, trong âm thanh lạnh lẽo mang theo sự trầm thấp nói, “Không dễ gì mới được trở về, không phải nên ở
cùng anh nhiều hơn sao?”
Nghe Lục Phỉ nói, động tác trong tay
Nhan Hạ dừng lại, vỗ vỗ bàn tay đang đặt ở hông mình, “Đừng giỡn nữa,
mấy ngày nữa là em phải nộp bản thiết kế rồi.
3
Editor: Ka Ka Ngốc
Lời nói của Nhan Hạ khiến Lục Phỉ ngồi ở ghế điều khiển có chút ngạc nhiên, ánh mắt sáng rực nhìn Nhan Hạ, con ngươi màu đen sâu thẳm hơi co lại, “Thật sao?”
“Dù thế nào thì cũng phải học cách khắc phục, vì anh, cũng là vì con trai.
4
Editor: Ka Ka Ngốc
Nghiêm túc nghĩ lại, cô Lý đột nhiên phát hiện, ba Lục Hạo mang kính râm lúc nãy cũng có cảm giác của nam thần nhà cô.
Trong nháy mắt, trí tưởng tượng không khỏi bắt đầu bay xa.
5
Editor: Ka Ka Ngốc
Cơm tối xong, Hình Ảnh trực tiếp chào tạm biệt.
Cô cảm thấy, nếu mình còn ở lại, tuyệt đối sẽ muốn lập tức đi kết hôn sinh con.
6 Theo sự phát sóng của《Bố ơi mình đi đâu thế》, chương trình này nhanh chóng trở nên nổi tiếng, chỉ trong một đêm, các loại fan hâm mộ của các ông bố các bé dễ thương cứ như măng mọc sau mưa xuân mà mọc ra vậy.
7
Editor: Ka Ka Ngốc
Bên kia, trong công ty giải trí Chí Tôn.
Giải trí Chí Tôn, công ty giải trí lớn nhất showbiz, từ tên gọi đã nhìn ra được địa vị bá chủ trong giới công ty giải trí.
8
Có lẽ biểu cảm vui sướng khi người gặp họa của Nhan Hạ quá rõ ràng nên
chẳng bao lâu sau, Lục Phỉ đã phát hiện ra sự khác thường của vợ và con
trai, anh nhận ra sự không tin tưởng tràn đầy trong đôi mắt cô, ánh mắt
híp lại:” Em cảm thấy mình anh thì không thể chăm sóc tốt cho con trai
sao?”
Thấy bộ dạng Lục Phỉ lúc này có chút thẹn quá hóa giận,
Nhan Hạ giả vờ nghiêm trang lắc đầu:” Anh có thể chuyển lời hỏi thăm của em cho con, em chỉ lo anh bị con mình làm nũng mà không nhịn được tước
vũ khí đầu hàng, chứ không phải anh từng có tiền án sao? Anh còn nợ con
trai một túi khoai tây chiên đó!”
“Đã bị lừa gạt một lần, anh còn sẽ bị lừa lần thứ hai sao? Vợ à, em cứ yên tâm rằng anh sẽ chăm sóc con mình thật tốt.
9
Lúc này, một loạt ảnh đang được gắn ở đầu trang tin tức giải trí, chỉ cần dân mạng lướt web thì hầu hết đều có thể thấy chúng.
Sau khi nhận được tin, Úc Tử Phàm cũng nhanh chóng lên mạng và cũng rất nhanh sau đó là thấy được dòng title.
10
Đối với một người ham ăn mà nói thì cái gì cũng có thể nhịn được chứ tuyệt đối không thể nhịn được điều gì liên quan đến đồ ăn.
Khuôn mặt Lục Hạo nhìn qua giống như khóc không ra nước mắt, một khi mẹ không có nhà là ba lại như vậy đó!
Nhìn bộ dáng của cậu , mấy vị đạo diễn chung quanh đều cảm thấy thật đáng thương.
11
Sau khi từ siêu thị trở về nhà, Lục Phỉ lập tức đem đồ cất vào tủ lạnh.
Một bàn tay nhỏ vươn ra khi anh vừa cầm gói khoai tây chiên, giọng nói vui sướng:”Ba, khoai tây chiên, để con!”
Nói xong, đôi tay nhỏ ôm chằm gói snack vào lòng.
12
Editor: MarisMiu
Hồi tưởng lại những nội dung mà các đồng nghiệp bàn tán, Nhan Hạ cảm thấy được kết quả cô suy nghĩ không giống vậy.
Tiểu Ngô ở một bên nhìn Nhan Hạ nghe các đồng nghiệp bàn tán mà lâm vào bộ
dáng suy nghĩ, tò mò hỏi: “Nhan tổng, chị biết Lục Phỉ à?”
“Ừ.
13
Editor: MarisMiu
Chuyện bánh snack đi qua, kế tiếp tâm tình Lục Hạo đều là hoàn mỹ.
Thời điểm Lục Phỉ chuẩn bị bữa ăn tối, cậu bé lại càng thêm ân cần chạy
trước chạy sau, hiển nhiên đã trở thành một con ong cực khổ đi tìm mật.
14 Sáng sớm ngày hôm sau , ánh mặt trời lẳng lặng xuyên thấu qua cửa sổ, rải vào trong nhà , khiến cho căn phòng nhỏ chỗ tối chỗ sáng. Mà ngay chính giữa căn phòng ấy, trên chiếc giường lớn, một khối chăn phồng to và một khối chăn phồng nhỏ nằm chồng chất lên nhau trông có vẻ khá đặc biệt.
15
Chờ Lục Phỉ quay chụp xong và trở về căn phòng hậu trường thì Lục Hạo đã vẽ xong một bức tranh rồi.
Chỉ là……. .
“Hạo Hạo, đứa bé đứng bên cạnh con là ai đây?” Lục Phỉ nhìn nhóc con đứng cùng Lục Hạo ở giữa mình và vợ, lập tức chỉ vào hỏi.
16 “Hạo Hạo, con có nên nói với mẹ về cả quá trình của sựu việc không?” Chống lại ánh mắt củ Lục Hạo, con ngươi Lục Phỉ thâm thúy, cười như không cười nói.
17 Đêm đó, chương trình có sự tham gia của Lục Phỉ đã thay đổi ngôi vị quán quân về tỉ lệ người xem trước đó của <> đài Apple, từ những số liệu này, người ta cũng có thể thấy sức hút của cái tên Lục Phỉ.
18
Ngày thứ hai, chờ đến khi Nhan Hạ tỉnh dậy thì đã gần đến buổi trưa, xoa xoa cái eo đau nhức, cô vén chăn xuồng giường.
Đi vào phòng tắm, Nhan Hạ nhìn cổ mình trong gương có vài ấn ký, không
nhịn được đỏ mặt, hôm qua là cô chủ động mà không nghĩ rằng Lục Phỉ sẽ
điên cuồng như vậy.
19 Sau khi cả gia đình hạnh phúc ăn xong cơm trưa, Lục Hạo vô cùng thích ý nằm trên ghế sofa, mặc kệ mẹ mình ngồi xoa nắn cái bụng nhỏ, dáng vẻ hạnh phúc ấy cứ như một con mèo đáng yêu đang hưởng thụ sự vuốt ve từ phía chủ nhân vậy, đôi mắt đã trực tiếp nheo nheo lại.
20
Lúc này, Lục Phỉ dẫn Lục Hạo đi đến một khu vui chơi giải trí thiếu nhi nổi danh.
Có lẽ bởi hôm nay là chủ nhật, vậy nên trong công viên trò chơi vô cùng
tấp nập, có không ít gia đình cho con đi vào đây nhân dịp nghỉ lễ cuối
tuần.