Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc Chương 88: Sóng Gió

Chương trước: Chương 87: Kiểm Tra Sức Khoẻ



Không lâu sau, y tá đem kết quả xét nghiệm tới, nói: “Ngôn tiên sinh Ngôn phu nhân, đã có kết quả rồi, sức khỏe của bé rất tốt !”

“Em thấy chưa, cái gì cũng bình thường, sức khỏe của Hinh Hinh rất tốt!” Ngôn Lạc Quân cầm lấy tờ đơn, nói.

Bạch Ngưng đến cạnh hắn nhìn bệnh án xong cũng thả lỏng nói: “Không sao rồi thì về thôi, Hinh Hinh đói bụng rồi!”

“Bây giờ vừa khéo bệnh viện đã qua giờ cao điểm, chưa đông người, đi xuống sẽ không quá ồn ào.”Y tá nói.

“Cám ơn.”Bạch Ngưng cười nói.

“Ngôn phu nhân khách khí rồi, đây là việc chúng tôi nên làm.”

“Được rồi, về thôi.” Ngôn Lạc Quân đang định gấp tờ bệnh án lại nhưng khi thấy kết quả xét nghiệm người hắn cứng đờ.

Bạch Ngưng đã ôm Hinh Hinh đứng lên định đi, Ngôn Lạc Quân vẫn còn cầm tờ kết quả xét nghiệm nhìn, sắc mặt dần chuyển sang xanh mét.

“Đi thôi, anh làm sao vậy?” Bạch Ngưng thúc giục.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô một cái rồi cầm tờ kết quả xét nghiệm đứng lên đi vào thang máy.

“Đi nhanh như vậy làm gì?” Bạch Ngưng ôm Hinh Hinh vội vàng đuổi theo.

Suốt đường đi, Ngôn Lạc Quân chỉ nhìn đường phía trước, không nói câu nào.

“Sao vậy? Không phải tất cả đều ổn sao?” Bạch Ngưng phát hiện sắc mặt hắn không ổn, lo lắng hỏi.

Ngôn Lạc Quân như không nghe thấy, mím chặt môi không thèm trả lời.

“Rốt cuộc là làm sao thế, có cái gì khiến anh không vui sao?” Bạch Ngưng lại hỏi.

“Lạc Quân. . . . . .”

“Câm miệng.” Ngôn Lạc Quân hình như là cực kỳ khó khăn mới nói ra được hai chữ này, giọng điệu lạnh lẽo làm cho người ta phát run.

Bạch Ngưng buồn bực quay đầu sang chỗ khác, không vui nói: “Hừ, chẳng hiểu ra làm sao!” Nói xong không thèm để ý đến hắn nữa, xốc Hinh Hinh trong ngực.

“Lại mút ngón tay rồi, không cho con mút nữa!”

“Còn mút à!”

“Đang muốn đối nghịch với mẹ phải không?”

Ngôn Lạc Quân lạnh lẽo cố gắng áp chế tức giận, Bạch Ngưng đùa với Hinh Hinh không để ý đến hắn.

Vừa đến nhà, Bác Thẩm tới hỏi: “Tiên sinh phu nhân, hôm nay kiểm tra có thuận lợi không?”

“Thuận lợi…, Hinh Hinh rất khỏe mạnh.” Bạch Ngưng cười nói.

Ngôn Lạc Quân đột nhiên kéo cô lại, nhanh chóng đi lên tầng.

“Này!” Bạch Ngưng bị lôi kéo vấp một cái trên bậc thang, suýt chút nữa ngã xuống, sợ đến nỗi đổ mồ hôi lạnh, không khỏi tức giận nói: “Anh làm gì thế, em còn đang ôm con!”

Ngôn Lạc Quân không thèm quay đầu lại, lôi cô đến trước phòng mở cửa ra, sau đó “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

“Làm gì vậy, cánh tay cũng bị anh làm đau rồi.” Bạch Ngưng ngồi lên trên giường, cau mày nhìn dấu đỏ trên cổ tay trái nói.

“Nói cho tôi biết, tại sao Hinh Hinh lại là nhóm máu O?” Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm hỏi, toàn thân cũng tản ra cảm xúc phẫn nộ.

Bạch Ngưng không hiểu nhưng cũng nhận ra là có chuện, cô khẩn trương hỏi: “Nhóm O thì sao?”

“Nhưng tôi là nhóm AB.” Ngôn Lạc Quân gằn từng chữ từng chữ.

Bạch Ngưng sững sờ nhìn hắn, lặp lại: “Nhóm AB. . . . . .”

“Đúng, nhóm AB! Tôi hỏi cô tôi nhóm máu AB sao lại sinh ra đứa bé mang nhóm máu O?” Ngôn Lạc Quân cũng không khống chế nổi tâm tình nữa lớn tiếng quát.

Nhóm AB. . . . . . Nhóm O. . . . . . thật lâu sau, Bạch Ngưng mới phản ứng được, Hinh Hinh là nhóm máu O, nhưng cha nó – Ngôn Lạc Quân lại là nhóm máu AB. Tại sao. . . . . . Một ý nghĩ hệt như trên phim truyền hình bỗng chốc hiện lên trong đầu cô khiến sắc mặt cô trắng bệch, không dám nhìn Ngôn Lạc Quân đang nhìn cô từ trên cao.

“Nói cho tôi biết, tại sao?” Ngôn Lạc Quân nắm chặt tay đến nỗi vang lên tiếng “răng rắc”, sắc mặt đã từ xanh chuyển sang đỏ như đang cố gắng kìm nén ý muốn giết người!

Bạch Ngưng ôm Hinh Hinh run rẩy, muốn lùi ra sau nhưng lại phát hiện mình như bị đóng đinh nhúc nhích được.

“Nói đi! Tại sao? Nó không phải con tôi đúng không, có đúng không!” Ngôn Lạc Quân hét lớn một tiếng, lập tức giữ chặt cằm cô.

“Em không biết. . . . . .” Bạch Ngưng hoảng sợ run rẩy nói.

“Cô không biết? Cô nói cô không biết? Là không biết nó là của thằng nào sao? Hả?” Ánh mắt của Ngôn Lạc Quân như đỏ lên, trên trán nổi gân xanh, đẩy Hinh Hinh sang một bên, ấn cô lên trên giường hung ác bóp cổ cô.

“Không phải vậy, Lạc Quân, em không có. . . . . .” Bạch Ngưng giãy dụa giữ tay hắn, muốn hắn tỉnh táo chút lại nhưng cô cảm thấy sức trên cổ càng lúc càng lớn. Khác với lần trước hắn chỉ tức giận, lần này. . . . . . hình như là thật sự muốn bóp chết cô .

“Tiện nhân, nói, nó là con của ai, nói!” Ngôn Lạc Quân thít chặt cổ cô, gầm lên giống như điên rồi.

Dần dần ngay cả tiếng khóc của Hinh Hinh bên cạnh cũng trở nên mơ hồ, trước mắt là hắc ám vô tận, đôi tay cũng không còn một chút sức lực nào nữa. Ác mộng đáng sợ đó lại xuất hiện, tựa như lúc cô rơi từ trên cao xuống. Đó là cảm giác đáng sợ khi đến gần với tử vong, thân thể và linh hồn tách rời.

. . . . . .

Sau khi tỉnh táo lại, áp lực trên cổ đã không ccòn, Bạch Ngưng thoát chết một lần nữa từ từ mở mắt ra. Cô vẫn nằm ở trên giường, Ngôn Lạc Quân đang đứng ở trên giường nhìn cô. Mặc dù vẫn là dáng vẻ lạnh lùng phẫn nộ, nhưng không còn cảm giác như muốn giết người đáng sợ kia nữa.

Hinh Hinh vẫn đang khóc thê thảm. Bạch Ngưng vội xoay người ôm lấy con bé. Chỉ thấy trên trán bé bị đập vào đầu giường sưng lên một cục.

“Nói cho tôi biết, đứa bé là của ai.” Hắn hình như đã bình tĩnh lại, nhìn cô chằm chằm nói.

Bạch Ngưng như ngừng thở, không thể nào tưởng tượng nổi mới vừa rồi cô suýt chút nữa đã bị Ngôn Lạc Quân bóp chết.

Lúc đó, hắn thật đáng sợ. . . . . . Thật khủng khiếp.

Một lúc lâu sau, cô mới nghe được giọng nói của mình: “Em. . . . . . Thật sự không biết. Có lẽ. . . . . . Có lẽ là bệnh viện nhầm rồi, có lẽ cha mẹ nhóm máu AB thật sự có thể sinh ra đứa bé nhóm máu O. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân đột nhiên phát ra một hồi cười lạnh.

“Tôi nhớ lúc đó đột nhiên có lời đồn nói cô chuẩn bị bán khu nhà cao cấp để lấy tiền. Sau đó không lâu cô liền nói cho tôi biết, cô mang thai con của tôi.” Ngôn Lạc Quân như gằn từng chữ từng câu.

Bạch Ngưng trơ mắt nhìn hắn, không thể nào tin nổi sự thực này.

Hứa Tĩnh Hàm. . . . . . Hứa Tĩnh Hàm tại sao lại kết hôn với Ngôn Lạc Quân? Vì tiền. . . . . . Thật sự là vì tiền. . . . . . Hinh Hinh. . . . . . Thế nhưng không phải con của hắn, sao có thể. . . . . . Tại sao có thể như vậy. . . . . .

Ngôn Lạc Quân lạnh lùng, hỏi lại lần nữa: “Đứa bé không phải của tôi, đúng không?” Đáy lòng đau đớn tê tâm liệt phế dường như muốn khiến cho hắn không thể tiếp tục chịu đựng được nữa.

Bạch Ngưng không thể nào tin nổi ý nghĩ đáng sợ này, chỉ có thể ép buộc mình nghĩ theo chiều hướng tốt, chậm rãi nói: “Nếu không đi xét nghiệm máu lại một lần, đi hỏi một bác sĩ khác được không? Có lẽ. . . . . . Có lẽ thật sự là. . . . . .”

“Không cần!” Ngôn Lạc Quân trực tiếp đoạt lấy Hinh Hinh đi ra ngoài cửa.

“Anh làm cái gì vậy, anh định làm gì Hinh Hinh?” Bạch Ngưng lập tức đuổi theo kéo hắn lại.

“Xét nghiệm ADN.”Ngôn Lạc Quân hất cô ra, ôm Hinh Hinh đi xuống tầng.

P/s: Chúng ta bắt đầu ngược nhau từ đây =)) Tính ra là gần 90 chương sủng, 70 chương vừa ngược vừa sủng và 9 chương ngược và chương cuối lại sủng. Cái này là mèo đoán bừa thôi vì mèo đã đọc đâu

Loading...

Xem tiếp: Chương 89: Không Có Kỳ Tích

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Thôn Thiên

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 751


Chào Buổi Sáng, Giáo Sư

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8


Một Đời Như Mộng

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 26


Người yêu ơi đi nào

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 35


Kết Hôn Đi!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19