Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1127 -1128: Làm Việc.

Chương trước: Chương 1125 -1126: Bi Phẫn.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1127-1128: Làm việc.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1128: Làm việc. (2)

Lâm Dịch vội vàng khoát tay nói:

- Ngàn vạn đừng hiểu lầm. Mỗ đến chậm một bước, khiến Cổ Năng phát sinh bị kịch, Lâm mỗ cũng rất tiếc nuối, nhưng việc này tuyệt không phải Lâm mỗ gây nên, thỉnh chư vị đại nhân không nên hiểu lầm.

- Trừ ngươi ra còn ai nữa? Toàn bộ đại lục còn có người nào hơn được người trở về từ Thiên Giới như ngươi, lại có ai có thể hủy diệt Cổ Năng trong một đêm chứ? Trong lòng ngươi ghi hận năm đó mấy vị Đại trưởng lão giam lỏng mẹ của ngươi, khiến mẫu tử ngươi xa cách nhiều năm, nhưng đây dù sao cũng là nhà của mẹ đẻ ngươi ah. Ngươi, sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy được.

Một cường giả Trung tinh vị bộ dáng trung niên tiến lên một bước, chỉ vào mũi Lâm Dịch mắng chửi. Hai mắt hắn đỏ thẫm, trán nổi lên gân xanh, kích động không thôi. Trong mắt dĩ nhiên đã nổi lên lệ quang.

Nghe trung niên này nói xong trong mắt người Cổ Năng đều lóe ra sát ý nồng đậm. Rất hiển nhiên, bọn hắn đã khẳng định là Lâm Dịch làm rồi. Cũng như trung niên kia nói, toàn bộ đại lục, ngoại trừ người xuống từ Thiên Giới như Lâm Dịch, còn ai có năng lực tiêu diệt Cổ Năng trong vòng một đêm nữa.

Lâm Dịch khóc cười cũng không được, nhưng cũng biết đối phương đã bị thống đến cực hạn nên cũng không có tâm tình so đo gì với hắn.

Hắn khẽ thở dài một tiếng, sau đó ánh mắt chân thành nói:

- Cũng như vị này nói, năm đó mấy vị Đại trưởng lão của Cổ Năng giam lỏng mẫu thân ta, khiến mẫu tử ta phân cách nhiều năm, nếu nói trong lòng không hận chút nào cũng không ai tin. Nhưng ở đây dù nói thể nào cũng là nhà của mẫu thân ta, Lâm Dịch sao lại bất hiếu đến phát rồ như vậy được. Ta lần này đến đây, mục đích chính là để nói cho các vị biết đã xảy ra chuyện gì.

Nói đến đây, hắn hơi dừng lại một chút, mặt nghiêm chỉnh nói:

- Không dối gạt các vị, hôm nay Đại lục Bạch Đế đang lâm vào một nguy cơ cực kỳ nghiêm trọng, cường địch đến từ Thiên Giới muốn hủy diệt Đại lục Bạch Đế.

Lời vừa nói ra khiến mọi người chung quanh có chút ngẩn ngơ, chợt trung niên nhân kia hừ lạnh một tiếng cả giận nói:

- Cho dù muốn kiếm cớ cũng phải hợp lý một chút biết không hả? Nói chuyện giật gân như thế, ngươi đang dọa ai vậy? Vô duyên vô cớ người Thiên Giới muốn tiêu diệt Đại lục Bạch Đế làm gì?

Lâm Dịch nhìn về phía hắn nói:

- Mỗi câu của Lâm mỗ đều là lời thật, tuyệt không dám có một tia lừa gạt, tập kích lần này không chỉ có Cổ Năng, dù là Cổ Văn, Cổ Thuật cùng với hoàng tộc đế quốc đều nhận phải đả kích mang tính hủy diệt. Cũng may Lâm mỗ mới quay về từ Thiên Giới đã đánh lui những người kia, nếu không hậu quả không thể lường được.

Lâm Dịch tự nhiên đều là nói thật, nhưng trung niên nhân kia đã sớm nhận định Lâm Dịch nói nhiều như vậy đều chỉ để lừa gạt mình, hắn dưới lửa giận công tâm đã không nghe theo lý trí nữa, sau khi nghe vậy liền lộ ra trào phúng mỉa mai:

- Chiếu theo ngươi nói, chẳng lẽ chúng ta còn phải cảm tạ ngươi hay sao? Nếu ngươi đã đánh lui cường địch, vì sao Cổ Năng ta vẫn bị diệt toàn tộc?

Năm lần bảy lượt nói lời thật lại bị người chặn họng như thế, dù là Lâm Dịch cũng không khỏi có chút phát hỏa.

Hắn đột nhiên mãnh liệt hừ lạnh một tiếng. Chỉ một thoáng, một cổ uy áp cường hãn đến mực tận cùng bỗng nhiên khuếch tán ra từ trên người hắn, sắc mặt mọi người chung quanh bỗng tái nhợt, chỉ cảm thấy một cổ lực lượng cường đại không gì sánh kịp bỗng nhiên ập tới, phản ứng không kịp nữa, rõ ràng bị cổ uy áp này đánh lên người.

- Ah...

Hơn trăm người, cơ hồ không có ngườ nào chống được một giây, toàn bộ đều ngã xuống, trong tràng chỉ còn lại có mỗi mình Lâm Dịch.

Lâm Dịch liếc nhìn bọn hắn, lạnh lùng nói:

- Các ngươi nghĩ ta cần lừa gạt các ngươi sao? Ta nghĩ các ngươi phải khiến đầu mình thanh tỉnh một chút mới được.

Lần này có không ít ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch đều trở nên hoảng sợ, chỉ hừ lạnh một tiếng, đám người mình ngay cả một tia phản kháng cũng không có, đây là một loại thưc lực như thế nào? Như vậy hắn có cần phải lừa gạt bọn mình không?

Chẳng lẽ, chẳng lẽ thật là người Thiên Giới tới muốn hủy diệt Đại lục Bạch Đế sao?

Có người đã tin tưởng Lâm Dịch vài phần, nhìn thoáng qua biểu lộ của những người chung quanh, Lâm Dịch hít sâu một hơi, áp lực bỗng nhiên biến mất, thân thể những người kia không khỏi khẽ run một chút, sau đó mới bò lên, nguyên một đám đầu đầy mồ hôi nhìn Lâm Dịch.

Trung niên nhân kia hiển nhiên cũng đã hơi thanh tỉnh lại, trong mắt nhìn về phía Lâm Dịch tràn đầy đề phòng, bất quá vẫn cắn răng nói:

- Ngươi nói như vậy, chúng ta sao có thể tin ngươi được?

Lâm Dịch lúc này mới nói:

- Ta vừa rồi đã nói qua, không phải chỉ có Cổ Năng, Cổ Thuật, Cổ Văn thậm chí là hoàng tộc đế quốc đều bị đả kích, muốn chứng thự cũng không khó khăn...Lời của Lâm mỗ đều là thật, Lâm mỗ hi vọng các vị có thể tin tại hạ.

Trung niên nhân kia cũng chần chờ, vừa rồi hắn lửa giận công tâm, căn bản không có cân nhắc gì, hôm nay lại lần nữa nghe lại, tự nhiên hiểu rõ chỉ cần mình hỏi thăm người của Cổ Thuật hoặc hoàng tộc đế quốc một phen, như vậy tất cả chân tướng đều rõ ràng rồi. Chẳng lẽ, chẳng lẽ hắn nói thật sao?

Trung niên nhân sắc mặt tái nhợt, thật lâu sau mới hỏi lại:

- Ngươi nói quả nhiên không giả?

Lâm Dịch xác định:

- Không giả.

Lực lượng toàn thân trung niên nhân trong nháy mắt dùng hết, thất hồn lạc phách ngồi trên đất, trong đôi mắt trợn tròn lại chảy ra hai hàng nước mắt.

- Thực xin lỗi. Thực xin lỗi.

Trung niên nhân thì thầm. Nhưng Lâm Dịch cũng biết không phải là hắn xin lỗi mình, mà là đang xin lỗi với những tộc nhân bị mình chôn dưới đất. Ánh mắt Lâm Dịch nhìn về phía trung niên nhân nhiều thêm vài phần tán thưởng. Mặc dù tính tình của đối phương quả thật không được tốt lắm, hơn nữa cũng dễ dàng xúc động, nhưng cũng không mất đi nhiệt huyết nam nhi. Xin lỗi, chính là hắn biết rõ không thể nào báo thù cho tộc nhân a?

Tất cả mọi người Cổ Năng ở chung quanh đều đứng nguyên đấy. Địch nhân trong nháy mắt từ Đại lục Bạch Đế thăng lên đến Thiên Giới, dù bọn hắn muốn đồng quy vu tận với đối phương, căn bản cũng không có cơ hội đó.

- Lâm đại nhân, thực xin lỗi, vừa rồi ta quá liều lĩnh, lỗ mãng.

Thật lâu sau, trung niên nhân đột nhiên nhẹ mở miệng. Lâm Dịch khẽ lắc đầu, sau đó mới nói:

- Lâm mỗ lần này đến đây, thật ra có một chuyện muốn nhờ.

Trung niên nhân ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, lộ ra có chút nghi hoặc.

Lập tức, Lâm Dịch liền nói chuyện hoàng tộc đế quốc bị tập kích và suy đoán của mình cho hắn, trung niên kia ngưng thần lắng nghe, cuối cùng cũng biết nếu quả thật phát sinh đại chiến thì rất có thể sẽ tạo thành hậu quả như Lâm Dịch nói.

- Ta hi vọng Cổ Năng có thể phối hợp với Cổ Thuật và Cổ Văn để hành động, gạt bỏ nguy cơ này từ trong trứng nước.

Cuối cùng Lâm Dịch gật đầu nói rõ ý đồ đến.

Trung niên nhân lúc này gật đầu nói:

- Ngươi nói chúng ta phải làm sao bây giờ?

Lâm Dịch nói:

- Còn hai ngày nữa là đến Bạch Đế khánh, chỉ cần Cổ Năng phái vài người công khai thân phận của mình, tham gia vào Bạch Đế khánh của hoàng tộc là được rồi.

x

Xem tiếp: Chương 1129 -1131: Cổ Thuật.


Bạn đã đọc thử chưa?

Hỉ Doanh Môn

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50



Sa ngã vô tội

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 13


Winter's Edge

Thể loại: Tiểu Thuyết, Trinh thám

Số chương: 19


Tao Yêu Mày, Bạn Thân

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50