Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chinh Phục Vợ Yêu Chương 20: Làm Bạn Gái Anh Nhé!

Chương trước: Chương 19: Anh Ta Không Thích Hợp Với Cô



Mộ Thiên Thanh vận bộ lễ phục dạ hội màu hồng phấn cúp ngang ngực, chân mang giày cao gót mười phân đứng ở cửa ra vào.

"Có hài lòng không?" Angel cười hỏi.

Thượng Quan Mộc đứng dậy đi tới trước mặt Mộ Thiên Thanh, ngó qua ngó lại quan sát....

Mái tóc cột kiểu đuôi ngựa vạn năm không thay đổi của Mộ Thiên Thanh nay được uốn lọn xoăn vấn lên cao và thả rơi vài sợi, chếch một bên tóc gắn thêm chiếc cài tóc màu hồng nhạt với những hạt kim cương li ti, cùng bộ trang sức khuyên tai và vòng cổ pha lê màu tím sẫm, màu màu hồng nhạt và màu tím sẫm đối lập nhau tôn lên làn da trắng trẻo mịn màng, cách trang điểm đơn giản thanh lịch càng khiến cô trông hoạt bát, trẻ trung nhưng không mất đi phần sang trọng.

"Sao hả?" Mộ Thiên Thanh thấy Thượng Quan Mộc nãy giờ vẫn không nói gì, nên thấy hơi lo lo hỏi.

Thượng Quan Mộc nhoẻn miệng cười, đáy mắt lấp lánh tia sáng nóng bỏng, anh thật lòng nói: "Em như vậy.... Rất đẹp!"

Mộ Thiên Thanh bị ánh mắt đó của anh làm cho đỏ mặt, trừng mắt để che giấu đi nhịp tim đang điên cuồng rối loạn, "Dĩ nhiên rồi, người đẹp nhờ lụa mà!"

"Nhưng cũng phải có nền tảng tốt mới được!"

Mộ Thiên Thanh khẽ cười, không có cô gái nào không thích đàn ông khen mình đẹp cả, Mộ Thiên Thanh tự nhận mình là một cô gái thô tục, nên khi nghe Thượng Quan Mộc khen mình như thế, đương nhiên cô thấy rất vui sướng.

"Đi thôi!"

Thượng Quan Mộc quay sang chào Angel rồi dẫn theo Mộ Thiên Thanh rời đi.

***

Lễ chúc mừng tập đoàn Thiên Lân tròn 30 năm được tổ chức tại vườn hoa ngoài trời khách sạn nhà hàng Vạn Tôn. Bên ngoài khách sạn Vạn Tôn đã sớm tụ tập rất nhiều ký giả, bất kể là kinh tế tài chính hay giới giải trí, ai ai cũng đang háo hức mong đợi hôm nay có thể được mời đến tham dự. Nếu không phải là tai to mặt lớn trong giới kinh doanh thì cũng là quan chức cao cấp giới chính trị, những cô nàng giàu có nổi tiếng, những ngôi sao minh tinh thét tiếng càng không thể thiếu. Bỏ qua những người đó, nội cái tên Thiên Lân sáng chói kia thôi cũng đã đủ hấp dẫn đông đảo giới truyền thông rồi.

Mộ Thiên Thanh đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng, cô thật không ngờ Thượng Quan Mộc lại đưa cô đến tham dự tiệc chúc mừng tập đoàn Thiên Lân tròn 30 năm, ở đây sẽ xuất hiện những người mà cô biết, cô chỉ là một nữ cảnh sát bé nhỏ, chắc chắn họ sẽ rất ngạc nhiên.

"Sao vậy? Đang lo lắng?" Thượng Quan Mộc khẽ liếc mắt nhìn đám ký giả phía ngoài, ánh đèn flash đã biến đêm đen trở nên sáng rực như ban ngày.

Ở trước mặt Thượng Quan Mộc Mộ Thiên Thanh cũng không cần giấu giếm, gật đầu nản lòng nói, "Sớm biết long trọng mức vậy, còn lâu em mới đi cùng anh!"

"Anh chỉ đến cho có mặt để mẹ anh không cần nhằn thôi, sau khi trình diện xong chúng ta sẽ đi ngay!" Thượng Quan Mộc nói xong liền bước xuống xe, sau đó lịch sự đi vòng qua mở cửa xe cho Mộ Thiên Thanh, thấy cô vẫn còn bất an nên cầm luôn tay cô khoác vào cánh tay mình, "Yên tâm, có anh ở đây, không ai dám ăn thịt em đâu! Hơn nữa, khi ở Khu Nam lúc cảnh sát Mộ phá án thì.... có trường hợp nào mà chưa thấy qua, sao lại sợ một bữa tiện cỏn con này chứ?"

Lời trêu chọc đó khiến tâm trạng lo lắng của Mộ Thiên Thanh vơi đi không ít, Mộ Thiên Thanh cười cười cũng bắt chước giọng nói của Thượng Quan Mộc: "Đúng, đúng, đúng, nghĩ đến những khi em nằm vùng, có gì mà chưa từng trải qua?"

Thượng Quan Mộc gật đầu, sau đó cùng Mộ Thiên Thanh đi vào hội trường, ký giả nhìn thấy Thượng Quan Mộc lập tức xông lên như ong vỡ tổ....

"Sếp Mộc, hôm nay ngài dùng thân phận người của chính phủ hay thân phận cá nhân mà đến đây?"

"Sếp Mộc, xin hỏi ngài bố trí càn quét Khu Nam lần này...."

"...."

Bảo an ra sức ngăn cản đám ký giả đùn đẩy chen lấn lên phía trước, nhưng bọn họ rất có "tác phong chuyên nghiệp" liều chết xông lên moi móc thông tin, Thượng Quan Mộc hiển nhiên đã miễn dịch với những tình huống như thế này, không trả lời vấn đề gì, chỉ mang theo Mộ Thiên Thanh đi thẳng vào hội trường.

Những chuyện vừa xảy ra bên ngoài cửa đều lọt vào tầm mắt của Lãnh Tĩnh Hàn đang đứng trong một căn phòng nghỉ ngơi, một tay anh cầm ly rượu đỏ, một tay đút trong túi quần, đôi mắt sắc bén rũ xuống nhìn không rời cảnh Thượng Quan Mộc che chở cho Mộ Thiên Thanh đi vào, sâu trong đáy mắt hằn lên sự lạnh lẽo.

"Ủa? Dường như cô gái bên cạnh Thượng Quan Mộc là Mộ Thiên Thanh..." Hình Thiên hoàn toàn không chú ý tới người bên cạnh lúc này nguy hiểm ra sao, còn không sợ chết reo lên.

Lãnh Tĩnh Hàn nghiêng mắt liếc anh ta một cái rồi thu hồi ánh mắt, đưa ly rượu đỏ trong tay sang một bên, sau khi Hình Thiên nhận lấy định há miệng muốn nói nhưng đột nhiên nuốt nghẹn xuống lại.

Lãnh Tĩnh Hàn xoay người, vẫn theo thói quen đút tay trong túi quần rời khỏi phòng, Hình Thiên bĩu môi nhún vai tự lẩm bẩm, "Suy nghĩ của lão đại càng ngày càng khiến người ta không tài nào hiểu nổi, nếu nói có ý với Mộ Thiên Thanh kia.... vậy mà chẳng có hành động gì, còn nếu nói không có ý... nhưng lại biểu hiện cứ như người ta là vật sở hữu của mình vậy!"

"Aiz...." Hình Thiên còn giả vờ thở dài thườn thượt, để xuống ly rượu cũng rời khỏi phòng.

Giờ phút này, trong vườn hoa ngoài trời trên tầng cao nhất của khách sạn Vạn Tôn, các cô gái con nhà quyền quý ai cũng xinh tươi như hoa, trên mặt mỗi người luôn mang ý cười tươi tắn hoàn mỹ, những người đàn ông ở trong sân lại càng lịch sự lễ độ, thể hiện rõ phong thái riêng biệt của giới xã hội thượng lưu.

Mộ Thiên Thanh đi theo Thượng Quan Mộc chào hỏi xã giao với vài người, dần dần cô cảm thấy lưng bị gắm đầy mũi nhọn, ánh mắt của những cô gái kia như sắp sửa xuyên thủng cô.

"Ba mẹ anh đến rồi, sang đó chào hỏi!" Thượng Quan Mộc đột nhiên nói.

Mộ Thiên Thanh thoáng cau mày, cho dù trong lòng không muốn nhưng ngại vì lễ phép, chỉ đành cười gật đầu.

Trì Uyển Như cùng Thượng Quan Địch vừa đi vào, Thượng Quan Địch đã bị mấy người nọ kéo đi trò chuyện, Trì Uyển Như tùy ý chào hỏi những người xung quanh, ánh mắt đảo qua thấy Mộ Thiên Thanh đứng cạnh Thượng Quan Mộc, sắc mặt lập tức sa sầm, vừa định phát hỏa thì giọng nói êm ái khẽ gọi tiếng "Dì" đã cắt ngang cơn giận của bà, bà quay đầu thì nhìn thấy cô con gái cưng của tập đoàn Lam thị, ngay sau đó trên mặt nở nụ cười hòa nhã, "Tiểu Nhu, đến một mình sao?"

Lam Nhu khẽ gật đầu, đúng lúc thấy Thượng Quan Mộc đi tới, đáy mắt thoáng qua nét cô đơn, cười đáp, "Ba đi Âu châu rồi ạ!"

"Nếu sớm biết cháu đến một mình như thế, dì đã bảo A Mộc đi tìm cháu rồi!" Trì Uyển Như thân thiện nắm lấy bàn tay Lam Nhu nói, như thể hoàn toàn không nhìn thấy Mộ Thiên Thanh vừa đi tới.

Thượng Quan Mộc và Lam Nhu nhẹ nhàng gật đầu chào nhau, sau đó nhoẻn môi cười nhìn vẻ mặt âm u của Trì Uyển Như nói, "Mẹ, đây là Thiên Thanh!"

Mộ Thiên Thanh ngượng ngùng cười gật đầu chào hỏi, hình như Thượng Quan Mộc không có ý định muốn giới thiệu người đẹp dịu dàng còn lại là ai, thân phận của cô vốn chỉ là đi theo làm khách, tất nhiên không tiện hỏi han nhiều, chỉ nhìn Trì Uyển Như cất tiếng chào, "Chào dì" !

Trì Uyển Như quét mắt nhìn Mộ Thiên Thanh từ trên xuống, sự khinh bỉ hiện rõ trên mặt, "A Mộc, tại sao không giới thiệu vị tiểu thư này là thiên kim của nhà ai?"

"Mẹ, mẹ đừng dọa đồng nghiệp con sợ!" Thượng Quan Mộc cười nói, nhưng rõ ràng trong lời nói đã thể hiện sự cảnh cáo.

Trì Uyển Như vờ như không hề nghe thấy, vẫn vênh mặt hỏi: "Đồng nghiệp của A Mộc sao.... Ồ, vậy bây giờ đang giữ chức vụ gì rồi?"

“Thưa dì, hiện cháu chỉ là cảnh viên tổ hành động Khu Nam ạ!” Mộ Thiên Thanh không phải không nhìn ra sự khinh bỉ trong mắt Trì Uyển Như, nhưng cô nghĩ công việc của mình chẳng có điểm nào phải mất mặt cả.

Trì Uyển Như vừa nghe xong, đáy mắt càng thêm giễu cợt khinh thường, bà biết trong lòng con trai có người để ý nhưng không ngờ là một cô gái suốt ngày bôn ba bắt trộm ở phố lớn ngõ nhỏ, đây chính là bạn gái mà nó bảo hôm nay muốn dẫn tới cho bà xem?

Trì Uyển Như càng nghĩ càng giận trừng mắt nhìn Thượng Quan Mộc, Thượng Quan Mộc thì tỏ ra chẳng có gì to tác cả, "Trương Cục trưởng đến rồi, con và Thiên Thanh đi qua chào hỏi."

Dứt lời ung dung dẫn theo Mộ Thiên Thanh đi khỏi.

"Hình như mẹ anh rất giận thì phải, sao anh không giải thích với dì ấy?" Mộ Thiên Thanh không phải kẻ ngốc, nhìn sơ qua cũng biết là khi nãy Trì Uyển Như đã cho rằng cô là bạn gái Thượng Quan Mộc.

"Giải thích chuyện gì?" Thượng Quan Mộc hỏi.

"Chuyện bạn gái của anh đấy!" Mộ Thiên Thanh dừng bước, thấy trên môi Thượng Quan Mộc nở nụ cười mờ ám, khẽ cau mày nói, "Anh đừng nói với em... Mẹ anh sẽ không nghĩ em là bạn gái của anh!"

Thượng Quan Mộc tiếp tục cười, ánh mắt càng thêm thâm thúy.

Mộ Thiên Thanh bị anh nhìn như vậy, trong lòng cũng thấy nao nao.

"Hôm nay anh nói với bà, buổi tối sẽ đưa bạn gái tới đây...." Thượng Quan Mộc dừng lại, thấy Mộ Thiên Thanh đang từ từ trợn to hai mắt, nói tiếp: "Thiên Thanh, làm bạn gái anh nhé!"

Loading...

Xem tiếp: Chương 21: Châm Chọc Khiêu Khích

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đông Nguyệt Quý Dạ Ngữ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Lâu Chủ Vô Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 17


Tiếng Dương Cầm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 25


Tiểu Thất Chậm Đã

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 76


Hoàng Cung Kỳ Ngộ

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 93