221 "A ha! Thành công rồi!" Hai ngươi đang giằng co, chợt nghe thấy Tiểu Lôi đột nhiên kêu to một tiếng. Chỉ thấy song chưởng của hắn nắm lấy một viên phật châu đen bóng! Sau đó kẹp phật châu ở đầu ngón tay, nhằm mặt đất bắn ra.
222 Dù vậy rất may mắn cho hắn, lúc này, vật ở trong tay cũng tạm thời dừng lại, Tiểu Lôi nằm dưới đất, cơ thể không nhúc nhích được, mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay, các tia quang mang của nó cũng mờ đi một chút, vừa rồi một phen đại náo, có lẽ cũng hao phí không ít năng lượng.
223 Sự tình là thế này, Diệu Yên vốn đang ở trong phòng, kiên nhẫn giảng giải cho Bảo Nhi một bộ pháp thuật của Tiên Sơn phái, Diệu Tự Quyết - hơn nữa còn phải đề nghị, vì bây giờ dạy Bảo Nhi là một sự tình hết sức gian nan.
224 "Không có gì. . . " Nguyệt Hoa ôn nhu cười:"Chỉ là thấy có thứ vừa trơn vừa dính, trong lòng có chút kinh sợ mà thôi!""Hiện giờ muội không thể bị làm hoảng sợ được!" Diệu Yên mỉm cười, đang muốn nói tiếp điều gì.
225 Gỗ vụn bay tán loạn, trong trung tâm của sơn cốc một điểm kim quang bạo xuất, theo đó là một luồng khí màu vàng bùng tỏa ra, phàm là cỏ cây trong sơn cốc bị luồng khí này đi qua đều hóa thành phấn mạt, đất đá to nhỏ trên mặt đất đều nát bấy.
226 Hắn bị người nắm tóc suốt cả dọc đường mang tới đây, trên đầu đau đến tê dại, khi rớt xuống, lòng hắn vừa nhẹ nhỏm một chút liền nghe thấy thanh âm hét bên tai: "Tiểu tử, bây giờ ta giải trừ cấm chế trên người ngươi, ngươi không được mở mắt, nếu không gia gia sẽ móc mắt ngươi ra"Vừa dứt lời, Tiểu Lôi cảm thấy một bàn tay rất lớn đặt lên lưng mình, cơ hồ làm xương cốt toàn thân hắn muốn gãy nát, không nhịn được kêu khổ một tiếng, nhận ra mình có thể phát âm được rồi.
227 Tiểu Lôi hít một hơi chân khí, đứng trên bờ vực, cẩn thận cúi người xuống xem. Dưới vực sâu vạn trượng, biển lửa hung tợn, từng lưỡi lửa thò ra kéo vào, bốc lên cuồn cuộn, đứng ở trên cũng cảm thấy từng trận nhiệt khí bốc lên.
228 Trên Mang Sơn này, trăm ngàn năm nay, không biết bao nhiêu đế vương đã được mai táng tại đây, lớn thì như Đông Hán hoàng lăng, nhỏ thì vô số, không biết có bao nhiêu u hồn phiêu bạt trong núi.
229 Nhưng bộ y phục trên người lại là thứ tránh lửa rất tốt. Bộ y phục thêu kim ti quả nhiên hỏa diễm bất xâm, tựa như lưỡi lửa tránh khỏi mình Tiểu Lôi khoảng một thước, không liếm vào người hắn, mặc dù nóng vô cùng nhưng vẫn có thể chịu được.
230 Thanh âm của Bồ Đề tổ sư từ bên ngoài truyền đến, nhưng do cách vách lò, nên đến tai Tiểu Lôi thấy lùng bùng, trong lòng còn nghi hoặc đã thấy ngọn lửa từ bốn phương tám hướng tràn đến, tầng tầng lớp lớp vây kín người, hỏa nhiệt làm người hắn nóng rực, mồ hôi trên đầu vãi như mưa.
231 "Bây giờ ngươi đã chọc vào rồi, ngươi muốn thoát khỏi cũng không thể. Trừ phi ngươi chịu bỏ toàn bộ tu vi, hắc hắc. . . lúc đầu khi ta cứu Kim Luân tiên nhân, nó cũng dính trên tay của Kim Luân tiên nhân, không còn cách nào, chỉ có thể một kiếm chém đi bàn tay của Kim Luân tiên nhân.
232 Bồ Đề tổ sư rốt cuộc là ai?Kỳ thật vấn đề này không ai rõ ràng cả. Tiểu Lôi học vấn cao thâm, biết rõ các loại nhất khí hóa tam thanh, nhất đạo truyền tam hữu gì đó trong thần thoại, hoặc là các vị thần tiên trên thiên đình, tam thiên chư phật của thế giới cực lạc phương Tây v.
233 Diệu Yên ngồi đối diện Phong Cuồng, trước mặt đặt một chén rượu, trỏ tay nói:" Phong môn chủ, ngươi cảm thấy thế nào?"Phong Cuồng nhướn mày, lạnh lùng nói:" Môn hạ Phong Môn, cho đến bây giờ không chịu để người khác áp bức đâu!"Diệu Yên cố ý thở dài, lạnh nhạt nói:" Ngươi biết không, con người của ta vốn không biết kiên nhẫn, nhưng phu quân ta lại không thích sát nhân bừa bãi, cho nên tính tình của ta cũng tốt lên được một chút.
234 Thanh niên nam nữ ăn mặc thời trang, đi qua lại trên đường, trong các cao ốc, các cửa hàng lớn đang buôn bán, khí cầu bay trên trời mang các biển quảng cáo sắc màu rực rỡ, các loại tuyên truyền khuyến mãi hấp dẫn ánh mắt mọi người.
235 Ngày này đã định trước là lịch sử huy hoàng của siêu thị bách hóa Đông Phương tại nội thành Nam Đô sẽ được viết lại. Vào lúc xế chiều, trước cửa thang máy lầu hai phía đông của siêu thị, có đông đảo người đi đường cũng như khách hàng qua lại.
236 Nói đến đây, thanh âm của hắn đã bị cắt ngang!Bởi vì hắn đột nhiên nghe thấy "ầm", một bóng người từ phía khu bán hàng thiếu nhi bay ra, đập vỡ vách của bốn quầy hàng, sau đó phá nốt lan can lầu ba, rồi rớt xuống trước mắt mình.
237 Chung quanh mây trôi phiêu đãng, một ngọn núi vươn thẳng lên tận trời, cảnh sắc sơn minh thủy tú. Song nếu bạn nhìn xuống, sẽ phát hiện, phía dưới ngọn núi này, căn bản không có mặt đất! Ngọn núi dường như đang lơ lửng giữa một mảng hư không hỗn độn.
238 Ô tô thẳng một đường từ phía đông thành phố ra khỏi nội thành, một mạch chạy về hướng đông, dần dần chạy tới khu ngoại ô phía đông. Như Hoa ngồi ở vị trí phụ lái không khỏi có chút sốt ruột, nhìn cây cối bên ngoài xe cứ trôi lại phía sau vùn vụt, trông thấy cảnh vật chung quanh có phần vắng vẻ, trong lòng quả thật có chút nghi hoặc.
239 Trái phải đều là khách hành hương đến đốt nhang bái Phật. Bảo Nhi thuận theo dòng người cẩn thận từng li từng tí băng qua miếu đường đi vào trong chùa.
240 Lão giả dưới tình huống này sắc mặt rốt cuộc đã biến đổi. Lão tự hỏi chính mình vừa rồi đã nắm được huyệt vị trọng yếu trên cổ đối phương, đừng nói là một tiểu oa nhi, ngay cả là võ thuật cao thủ, bị mình nắm như thế, cũng đừng mơ tưởng đào thoát.