481 Nhìn Ngao Liệt, trong lòng Cổ Thần thổn thức, nguyên lai, tu sĩ đầu tiên bước vào Độ Hư cảnh kiếp trước sau trận đại chiến tam tộc nghìn năm không phải là Tàng Thiên Cơ, mà là thất thái tử Đông Hải Ngao Liệt.
482 Đợi khi Phạm Âm đã rời khỏi được khoảng cách vạn trượng, Cổ Thần mới thu hồi Như Ý Linh Lung bảo tháp, thân ảnh chợt lóe, biến mất không thấy, khi xuất hiện trở lại đã ở ngay bên cạnh Phạm Âm, bỏ rơi chúng tu sĩ long tộc cách nghìn trượng phía sau.
483 - Thế nào? Cửu muội, muội còn nhớ rõ thất ca sao?Đột nhiên, một thanh âm từ phía chân trời truyền đến. Cổ Thần nghe thanh âm, chính là xuất phát từ miệng Ngao Liệt.
484 Tây Hải kia được gọi là Tử Hải, cũng được gọi là Tiên Nhân Chi Mộ, coi như cường giả Độ Hư cảnh cũng không dám tiến sâu, nhưng Ngô Tinh bị Thánh Hoàng Cơ Nghiêu và Độ Thiện thiền sư truy đuổi quá rát, không còn để ý nhiều như vậy, trực tiếp nhảy vào trong Tây Hải.
485 “Lĩnh ngộ thấu triệt đối với pháp tắc thiên địa, dung hợp với đạo tâm của chính mình…”Cổ Thần nghe được, trong lòng dâng trào không ngớt, tựa hồ như có một con đường rộng lớn mở ra, vô cùng thông suốt, đạt tới địa phương hắn không thể nào nhìn thấy điểm giới hạn.
486 Cổ Thần chậm rãi nói, kể lại một lượt chuyện hơn hai mươi năm trước Hư Nam Thiên, Mông Ngưng Băng và Bồ Già đã trải qua, tinh tế kể ân ân oán oán trong đó, không hề sót lại.
487 Người cầm Bàn Long Phá Thiên thương trong tay thực lực hơn xa so với hơn mười vị cao thủ long tộc Cổ Thần chiến đấu lúc trước. Cổ Thần thức sự không ngờ tới, Ngao Liệt chân trước vừa mới rời khỏi, dĩ nhiên long tộc Đông Hải đã có cao thủ đứng đầu tìm tới cửa, mà hiện tại bị người này tiến vào trong bảo tháp, tình huống không ổn.
488 Thời điểm nghìn năm trước đại chiến cướp đoạt Chiến Thần Lệnh, trong hơn mười vị cường giả Độ Hư cảnh xuất động, cuối cùng tử thương quá nửa mới hoàn toàn đánh chết được Chiến Thần của cổ vu tộc, cuối cùng mới đoạt được Chiến Thần Lệnh từ cổ vu tộc.
489 Cổ Thần vừa mới rời khỏi hạp cốc hàn băng được nghìn dặm liền có một đạo độn quang từ phía đông phá không bay tới, tôc độ như thiểm điên, hạ xuống hạp cốc bên dưới.
490 Cổ Thần lấy ra một bộ địa đồ, mở ra nhìn một chút, đây chính là hai tòa băng phong theo sát sơn cốc đã được biểu thị bên trong bản đồ cấm địa Bắc Hoang phạm vi nghìn dặm, được gọi là Băng Cấm Hạp Cốc, hai ngọn núi này cũng được gọi là Băng Cấm Phong.
491 Ba ngày sau, Cổ Thần đã tiến vào trong cấm địa hơn sáu trăm dặm, tới nơi này dấu chân tiền nhân rõ ràng càng lúc càng ít, lộ tuyến trên bản đồ cũng càng lúc càng đơn ginả, chứng minh từ thượng cổ tơi nay, tu sĩ có thể tiến vào nơi này không phải rất nhiều.
492 Đột nhiên, thân thể hàn băng thú dừng lại, quay ngược trở về phía bên trái, nhảy một cái vượt khoảng cách hơn mười trượng, trong nháy mắt đã xuất hiện phía sau lưng Cổ Thần, từ bên sườn sau lưng hướng vào Cổ Thần đánh tới.
493 Phía trước bị băng phong chặn đường nhìn, Cổ Thần không thể nhìn thấy được khoảng cách rất xa. “Đến tột cùng là ai tiến vào cấm địa Bắc Hoang?”Cổ Thần thầm nghĩ trong lòng, dọc theo dấu chân vừa mới xuất hiện, Cổ Thần bước trên con đường mới.
494 Cổ Thần nhíu mày, vị lão giả bạch sam này dĩ nhiên là người Huyền Âm Tông!Từ bốn năm trước, trong di chỉ ma cung Tà Băng Tông, tu sĩ Huyền Âm Tông đã xung đột với hắn, Vân Tuyết chết trong tay Bạch Ngọc Tiên, Cổ Thần đã ước hẹn mười năm, muốn tự mình tới Huyền Âm Tông lấy đi tính mệnh Bạch Ngọc Tiên, khi đó đã kết đại cừu với Huyền Âm Tông.
495 Cổ Thần cách hai người phía trước hơn hai mươi trượng, căn bản không thể nhìn thấy được cảnh tượng hai người đang nhìn, thế nhưng giờ khắc này, đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô của bọn họ, trong lòng Cổ Thần cũng không tránh khỏi cả kinh.
496 Vu tiên sinh và lão giả mặc bạch sam thất kinh, theo phản ứng bản năng, hai tay hợp lại, một vòng quang tráo pháp lực sản sinh, hỏa diễm thú nhào vào cương tráo pháp lực, nhưng không thể khiến quang tráo pháp lực dao động dù chỉ một chút.
497 Bên kia hồ nước, đại khái khoảng cách chừng trăm trượng có một ngọn núi, liên miên kéo dài ngút tầm mắt. Nếu như muốn tiếp tục đi về phía trước hiển nhiên phải vượt qua hồ nước này mới được, nhưng Vu tiên sinh và lão giả mặc bạch sam nhìn ra được hồ nước này không giống bình thường, cũng không vội vã trực tiếp bay qua trên bầu trời, mà lặng yên đứng trước hồ dò xét.
498 Chiến Thần Lệnh tựa hồ vang lên một tiếng reo vui, đối với hoàn cảnh nơi đây tựa hồ vô cùng thỏa mãn, phát ra một cỗ cảm giác ấm áp. Cổ Thần biết, đây là thời phản ứng của Chiến Thần Lệnh tại thời điểm có hỏa diễm có thể hấp thu ngay phụ cận.
499 - Vì sao ta lại không có khả năng tới nơi này?Cổ Thần mỉm cười, nhưng ánh mắt không nhìn về phía Vu tiên sinh mà quan sát bốn phía. Tầm nhìn nơi này vô cùng rộng rãi, hiện tại Cổ Thần mới phát hiện ra địa thế nơi này cực cao, xa xa hai bên trái phải có mấy ngọn núi thiêu đốt hỏa diễm, nhưng đều ở dưới chân Cổ Thần.
500 Thiên Nhãn Kham Linh thuật có ghi chép như vậy, Cổ Thần nhìn, chắc hẳn không phải là không thể, mà ngày hôm nay hắn dĩ nhiên thực sự gặp gỡ một địa phương “cửu long khái huyết”?Hư Tử Uyên cảm nhận được tâm tình Cổ Thần biến hóa, lập tức truyền âm nói:- Sư đệ, có phải gặp nguy hiểm gì?Cổ Thần cười khổ một tiếng, nói lại tình huống nơi này cho Hư Tử Uyên.