Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 33 - Part 2

Chương trước: Chương 33 - Part 1



 

J.Jenks biết cái gì nhỉ? Liệu việc miêu tả về tôi có ý nghĩa gì với ông ta không? Đây đúng là một ý nghĩ rắc rối.

"Họ của tôi là Cullens". Tôi nói với Max, tự hỏi xem đó là phải là quá nhiều thông tin không. Tôi đang bắt đầu làm phiền Alice rồi. Liệu tôi có thực sự tương đối mù tịt không nhỉ? Cô ấy có thể đã cho tôi thêm một hoặc hai từ rồi...

"Cô Cullens, nghe máy này".

Tôi theo dõi anh ta quay số, và dễ dàng biết được. Ừ, tôi có thể tự gọi cho J.Jenks nếu cuộc gọi này không thực hiên được.

"Chào J, tôi là Max. Tôi chưa bao giờ có ý định gọi ông vào số này ngoại trừ một trường hợp khẩn cấp".

Có phải là một trường hợp khẩn cấp không? Tôi nghe một cách không rõ ràng từ đầu bên kia. "Vâng, không hẳn thế. Đây là cô gái muốn gặp ông.."

"Tôi không thấy có cái gì khẩn cấp trong trường hợp này cả. Tại sao cậu không theo những chỉ dẫn thông thường?

"Tôi không theo những chỉ dẫn thông thường vì cô gái này không giống như những người bình thường khác"

Cô ta có phải là một dấu hiệu?

"Không"

Cậu không thể chắc chắn về điều đó. Liệu cô ta có trông giống như một trong những người của Kubarev?

"Không - hãy để tôi nói, được không? Cô ấy nói ông biết chị gái cô ấy hoặc ai đó đại loại thế".

Không hẳn. Cô ta trông như thế nào?

"Cô ấy trông..". Đôi mắt anh ta nhìn tôi từ đầu tới chân đầy vẻ đánh giá cao. "Vâng, cô ấy trông như một siêu mẫu , đó là cô ấy giống thế đấy". Tôi mỉm cười và anh ta nháy mắt với tôi, sau đó tiếp tục". Thân hình tuyệt đẹp,làn da trắng ngà, mái tóc dày nâu sẫm , trông có vẻ cần một giấc ngủ vào buổi tồithật đầy đủ - và bất cứ thứ gì như thế?"

"Không, không phải thế. Tôi không vui khi cậu để cho phép sự yếu lòng của mình với một phụ nữ đẹp cắt ngang"

"Vâng, tôi là một gã khọ với những người đẹp, có vấn đề gì với chuyện đó sao? Tôi xin lỗi đã làm phiền ông, thưa ông. Hãy quên nó đi".

"Tên". Tôi thì thầm.

"Ồ, đúng rồi. Chờ chút". Max nói. "Cô ấy nói tên là Bella Cullens. Điều đó có ích gì không?".

Thật là một nhịp dài im lặng chết người, và sau đó giọng nói ở cuối đầu kia bất chợt thét lên, sử dụng rất nhiều từ ngữ mà bạn không thể nghe được ở ngoài một dàn xe tải đang dừng. Toàn bộ cảm xúc của Max thay đổi, mọi đùa cợt biến mất và đôi môi anh ta tái nhợt.

"Bởi vì ông đã không hỏi". Max hét lên, đầy kích động. Có một khoảng im lặng dài để J lấy lại bình tĩnh. Đẹp và tái nhợt? J hỏi, đã bình tĩnh hơn một chút.

"Tôi đã nói, phải không nhỉ?".

Đẹp và tái nhợt? Người đàn ông này biết những gì về ma cà rồng? Liệu chính ông ta có phải là một trong số chúng tôi? Tôi không chuẩn bị cho sự đối đầu này. Tôi rít qua kẽ răng, Alice đã đưa tôi vào cái gì thế này.

Max đợi một đến một phút bất chấp một loạt tràng xỉ vả và chỉ bảo khác tuôn ra và lướt qua tôi với đôi mắt gần như hãi hùng. "Nhưng ông chỉ gặp những khách ở thị trấn vào thứ năm - được rồi, được rồi! Kệ nó". Anh ta kéo điện thoại xuống.

"Ông ấy muốn gặp tôi à?". Tôi hỏi đầy hy vọng.

Max càu nhàu. "Cô nên nói truớc với tôi rằng cô là khách hàng ưu tiên".

"Tôi không biết là tôi được như thế".

"Tôi đã nghĩ cô có thể là cảnh sát". Anh ta gật đầu. "Tôi cho là, cô không giống cảnh sát lắm. Nhưng cô trông giống kiểu người đẹp đến kỳ quái".

Tôi nhún vai.

"Buôn thuốc lắc?". Anh ta đoán.

"Ai, tôi á?". Tôi hỏi.

"Ừ. Hoặc bạn trai của cô hoặc bất cứ thứ gì".

"Không, xin lỗi. Tôi thực sự không phải kẻ hâm mộ thuốc lắc, và chồng tôi cũng không phải. Chỉ là không và tất cả là thế".

Max rủa trong hơi thở. "Đã kết hôn. Chưa tan vỡ".

Tôi mỉm cười.

"Mafia?".

"Không".

"Buôn lậu kim cương?".

"Thôi nào! Có phải đó là những loại người mà anh hay phải giáp mặt với không, Max? Có thể anh cần một công việc mới đấy". Tôi phải chấp nhận, tôi muốn tự thư giãn một chút. Tôi đã không tiếp xúc với con người ngoài Charlie và Sue. Xem anh ta trở nên lúng túng quả thực mang tính giải trí. Tôi cũng hài lòng rằng không dễ dàng gì để giết anh ta.

"Cô liên quan tới một thứ gì đó lớn. Và tồi tệ". Anh ta trầm ngâm suy nghĩ. "Nó không thực sự giống như vậy".

"Đó là lý do mà họ đều nói. Những ai khác cần căn cước? Hoặc có thể chi đủ để trả cho giá của J, tôi có thể nói như vây. Đằng nào đi nữa, cũng không phải là việc của tôi". Anh ra nói, và lẩm bẩm từ đã kết hôn một lần nữa.

Anh ta đưa cho tôi một địa chỉ hoàn toàn mới với những chỉ dẫn căn bản, và sau đó nhìn tôi đi dần xa với đôi mắt đầy nghi ngờ và tiếc nuối.

Vào lúc đó, tôi đã sẵn sàng cho hầu hết bất cứ điều gì - kiểu như tù công nghệ cao của những tội phạm của James Bond cũng có thể được coi là phù hợp đấy. Vì vậy tôi nghĩ Max chắc chắn đã đưa địa chỉ sai như một bài kiểm tra. Hoặc có thể cái tù ấy ngầm, ở ngay dưới một trung tâm thương mại quen thuộc ẩn mình cạnh một ngọn đồi đầy cây trong một gia đình tốt bụng.

Tôi tự đưa mình vào một khó khăn để ngờ và tìm kiếm một dấu hiệu khá mơ hồ mà có thể đọc ra là JASON SCOTT, LUẬT SƯ UỶ QUYỀN.

Văn phòng bên trong có màu be với những điểm nhấn màu xanh của cần tây, vô thưởng vô phạt và không có gì nổi bật. Không có một hình ảnh của ma cà rồng ở nơi đây, và điều đó khiến tôi thoải mái. Chẳng có điều gì ngoài những con người không thân thiện. Một thùng cá được đặt dựa vào tường, và một viên lễ tân xinh đẹp dịu dàng có mái tóc vàng hoe ngồi đằng sau chiếc bàn.

"Chào". Cô chào tôi". Tôi có thể giúp gì được cô?".

"Tôi đến đây để gặp ông Scott".

"Cô có hẹn trước chứ?".

" Không chính xác thế".

Cô ta cười hơi có chút tự mãn. "có thể phải chờ hơi lâu đấy. Tại sao cô không ngồi khi tôi...-"

April! Giọng nói yêu cầu của một người đàn ông la lớn từ điện thoại trên bàn cô ta. "Tôi đang mong để gặp cô Cullens ngay lập tức".

Tôi mỉm cười và chỉ vào mình.

"Đưa cô ấy vào ngay lập tức. Cô có hiểu gì không?".

Tôi không quan tâm cái gì đang xen vào cả. Tôi có thể nghe thấy một cái gì khác bên cạnh sự mất kiên nhẫn trong giọng nói của ông ta. Căng thẳng. Lo lắng..

"Cô ấy vừa mới đến đây". April nói nhanh nhất có thể.

"Cái gì? Đưa cô ấy vào! Cô đang chờ cái gì thế?"

" Ngay đây thôi, ông Scott". Cô đứng dậy, run run tay khi dẫn dường xuống một hành lang ngắn, mời tôi cà phê hoặc trà hay bất cứ thứ gì mà tôi muốn.

"Đây, thưa cô". Cô ấy nói khi dẫn tôi đi qua cánh cửa đưa tới văn phòng quyền lực, hoàn toàn với những chiếc bàn gỗ nặng nề và bức tường trống trơn.

"Đóng cửa sau lưng cô lại". Một giọng nói cao đầy bực tức yêu cầu.

Tôi thăm dò người đàn ông phía sau chiếc bàn trong lúc April thực hiện một cuộc rút lui vội vã. Ông ta lùn và hói, có lẽ cũng khoảng 55 tuổi, với cái bụng phệ. Ông ta đeo một chiếc cả vạt đỏ bằng lụa với một chiếc áo sơ mi sọc xanh trắng, chiếc áo hải quân cộc tay vắt phía sau chiếc ghê. Ông ta cũng run rẩy, tái nhợt và chuyển thành màu muốn bệnh, mồ hôi đổ hạt trên trán. Tôi suy tưởng đến một cái lỗ hổng bị rách rộng ở dưới lốp xe dự phòng.

J lấy lại bình tĩnh và dựng thẳng người một cách không vững vàng trên ghế. Ông ta đưa tay ra trên bàn. "Cô Cullens. Thật là một niềm vui".

Tôi nhìn và bắt tay ông ta thật nhanh. Ông ta quỵ xuống nhẹ nhàng bởi làn da lạnh của tôi nhưng hình như không ngạc nhiên bởi nó.

"Ông Jenks. Hay ông muốn gọi là Scott?".

Ông ta lại nhăn mặt". Bất cứ thứ gì cô muốn, tất nhiên rồi".

"Về chuyện đó, ông gọi tôi là Bella còn tôi gọi ông là J?".

"Như những người bạn cũ". Ông ta đồng ý, chùi một cái khăn lụa qua trán. Ông ra hiệu cho tôi ngồi và bắt đầu. "Tôitự hỏi, có phải cuối cùng tôi cũng được gặp người vợ đáng yêu của ông Jasper?".

Tôi cân nhắc mất một giây. Vậy là người đàn ông này biết Jasper, chứ không phải Alice. Biết anh ấy, và dường như sợ cả anh luôn. "Em dâu, trên thực tế là vậy".

Ông ta trề môi, như thể là ông ta đang có níu lấy những ý nghĩ một cách liều lĩnh như tôi đang làm. "Tôi tin là ông Jasper đang rất khỏe?". Ông ta hỏi một cách cẩn trọng.

"Tôi dám chắc là anh ấy đang cực kỳ khoẻ. Hiện giờ anh ấy đang đi nghỉ mát".

Điều này có nghĩa dọn sạch hết sự bối rối của J. Ông ta gật đầu với tôi và căng những ngón tay". Chỉ thế thôi. Đáng lẽ cô nên đến văn phòng chính. Trợ lý của tôi ở đó sẽ đưa cô đến thẳng với tôi - không cần thiết phải đi qua những kênh ít thân thiện".

Tôi chỉ gật đầu. Tôi không chắc tại sao Alice lại đưa tôi địa chỉ của khu nhà ổ chuột". À, vâng, giờ thì cô ở đây. Tôi có thể làm gì cho cô nào?".

"Giấy tờ ". Tôi nói, cố gắng điều chỉnh giọng sao cho giống như tôi biết tôi đang nói gì.

"Chắc chắn rồi". J đồng ý ngay lập tức. "Có phải chúng ta đang nói về giấy khai sinh, giấy báo tử, bằng lái xe, hộ chiếu, thẻ bảo hiểm xã hội.. Không?".

Tôi hít sâu và mỉm cười. Tôi đã nợ Max một khoảng thời gian lớn.

Và sau đó mặt tôi tái đi. Alice đã gửi tôi đến đây vì một lý do, và tôi chắc là nó dùng để bảo vệ Renesmee. Món quà cuối cùng của cô ấy dành cho tôi. Thứ mà cô ấy biết là tôi cần.

Lý do duy nhất mà Renesmee cần giấy tờ giả mạo là vì con bé đang chạy trốn. Và lý do duy nhất mà Renesmee phải một mình chạy trốn làvì cả hai chúng tôi không còn trên đời này nữa .

Nếu Edward và tôi chạy trốn cùng con bé, nó chắc chắn sẽ không cần những giấy tờ này. Tôi chắc rằng IDs là thứ mà Edward biết cách để có hoặc làm cho anh, tôi chắc rằng anh biết cách để tẩu thoát mà không có chúng. Chúng tôi có thể chạy với con bé hàng nghìn dặm. Chúng tôi có thể bơi với nó qua cả một đại dương.

Chúng tôi ở quanh để cứu nó.

Và tất cả bí mật là giữ nó nằm ngoài đầu Edward. Bởi vì khả năng lớn là mọi thứ mà anh biết thì Aro cũng biết. Nếu chúng tôi thất bại, Aro chắc chắn sẽ lấy thông tin mà ông ta đẽo gọt được trước khi huỷ diệt Edward.

Đó là lý do tôi nghi ngờ. Chúng tôi không thể thắng. Nhưng chúng tôi có thể có thể bắn một phát ngon lành vào Demetri trước khi chúng tôi thua, cho Renesmee cơ hội để trốn chạy.

Trái tim còn đó của tôi giống như đã vọt lên cổ- một sức nặng chén ép. Tất cả hy vọng của tôi mờ đi như sương mù trong ánh nắng. Đôi mắt tôi đau nhức.

Ai là người mà tôi có thể tin? Charlie? Nhưng bố là một con người không thể tự vệ. Và bằng cách nào tôi có thể đưa Renesmee cho bố? Bố sẽ không đi bất cứ đâu gần cuộc chiến đó. Và điều đó loại trừ một con người. Thực sự đến giờ vẫn không có ai khác cả.

Tôi nghĩ đến chuyện đó nhanh đến nỗi J không chú ý sự dừng lại của tôi.

"Hai giấy khai sinh, hai hộ chiếu, một bằng lái xe". Tôi nói bằng giọng thấp và căng thẳng. Nếu ông ta có chú ý sự thay đổi ở cảm xúc của tôi, thì ông ta cũng giả vờ không biết.

"Tên?".

"Jacob... Wofle. Và Vanesa... Wofle". Nessie giống như một cái biệt danh khá ổn cho Vanessa. Jacob sẽ có một cú đá khỏi những gì thuộc nhà Wofle.

Cây bút của ông ta xoẹt nhanh qua tập giấy hợp pháp. "Tên lót?".

"Chỉ là bỏ vào cái gì đó chung chung thôi".

"Tuỳ cô. Tuổi?".

"27 tuổi cho người đàn ông, và năm cho đứa con gái.: Jacob sẽ hy vọng chuyện này lắm. Cậu ấy là một con thú mà.

Và theo tốc độ như Renesmee lớn lên, tôi nên tính tuổi lớn hơn. Cậu ấy có thể là cha đỡ đầu của con bé...

"Tôi sẽ cần ảnh nếu cô muốn những giấy tờ hoàn thành". J nói, cắt ngang suy nghĩ của tôi.

"Ông Jasper thường thích tự hoàn thành chúng".

Ừ, điều đó giải thích vì sao J không biết Alice trông thế nào. "Tiếp tục đi". Tôi nói.

Thật may mắn. Tôi có một vài bức ảnh gia đình vùi trong túi, và bức hoàn hảo nhất - Jacob bế Renesmee ở những bậc thang đầu tiên chỗ cổng vòm - chỉ mới có một tháng tuổi. Alice chỉ mới đưa nó cho tôi vài ngày trước. Ồ. Rốt cục thì có thể không có nhiều may mắn liên quan đến nó đâu. Alice biết tôi có bức ảnh này. Có thể cô ấy thậm chí đã từng nhấp nhoáng một vài ý nghĩ rằng tôi sẽ cần đến bức ảnh khi đưa đưa nó cho tôi.

"Xem này".

J thăm dò bức ảnh một lúc. "Con gái cô rất giống cô". Tôi căng thẳng.

"Nó giống cha nó hơn".

"Đó không phải là người đàn ông này". Ồng ta chạm vào mặt Jacob.

Mắt tôi nheo lại, và những giọt mồ hôi mới lại rớt tong tỏng từ cái đầu bóng lưỡng của J. "Không. Đó là một người bạn rất thân thiết của gia đình".

"Thứ lỗi cho tôi". Ông ta lẩm bẩm, và cái bút lại bắt đầu xoàn xoạt". Cô cần những tài giấy tờ này sớm đến mức nào?".

"Tôi có thể có chúng trong một tuần không?".

"Đó là yêu cầu gấp đấy. Nó đắt gấp đôi - nhưng thứ lỗi cho tôi. Tôi quên là tôi đang nói chuyện với ai rồi". Một cách rõ ràng, ông ta biết Jasper.

"Chỉ cần đưa tôi con số của ông là được".

Ông ta trông có vẻ lưỡng lự lúc nói to nó lên, mặc dù tôi chắc rằng, đối mặt với Jasper, ông ta chắc chắn phải biết giá cả không thành vấn đề. Không kể đến cái tài khoản cứ phình to ra ở khắp thế giới với hàng loạt tên nhà Cullens trên đó thì có thể nói, có đủ lượng tiền dự trữ để làm ột đất nước nhỏ ngập chìm trong một thập kỉ; điều đó khiến tôi nhớ tới cái cách mà luôn có hàng trăm chiếc móc câu được treo ở phía sau bất cứ chiếc ngăn kéo nào ở nhà Charlie. Tôi nghi ngờ bất cứ người nào có thể chú ý đến khoản tiền nho nhỏ mà tôi đã lấy ra để chuẩn bị cho ngày hôm nay.

J viết giá xuống phía cuối của tấm giấy hợp pháp đó.

Tôi gật đầu bình tĩnh. Tôi có nhiều hơn cả chừng đó trong người. Tôi mở túi lần nữa và đếm cho đủ số lượng - tôi có tất cả các tờ - kẹp vào những tờ tiền năm nghìn đô - vì vậy nó không tốn bao thời gian cả.

"Đây".

"À, Bella. Hiện giờ cô thực sự không cần phải đưa cho tôitất cả ngaybây đâu. Thông thường cô nên giữ lại một nửa để đảm bảo sự giao dịch".

Tôi mỉm cười mệt mỏi với người đàn ông đầy lo lắng". Nhưng tôi tin ông, J. Bên cạnh đó, tôi sẽ thưởng ông một ít nữa - cũng bằng chừng ấy đồng thời với lúc tôi có những giấy tờ này".

"Điều đó không cần thiết, tôi nói thật".

"Đừng lo lắng về điều đó". Nó không giống như kiểu tôi sẽ chấp nhận chuyện đó cùng tôi". Nên tôi sẽ gặp ông ở đây vào tuần tới cùng thời điểm này nhé?".

Ông ta gửi tôi một cái nhìn đau đớn. "Thật tình, tôi muốn giải quyết chuyện này ở nơi không liên quan đến những thương vụ đa dạng của tôi".

"Đương nhiên. Tôi chắc là tôi không thể làm chúng theo cái cách mà ông muốn".

"Tôi đã quen với việc không có bất cứ một sự trông mong gì từ nhà Cullens rồi". Ông ta nhăn nhó và lần nữa lại chỉnh lại khuôn mặt. "Chúng ta có thể gặp nhau vào lúc 8h một tuần kể từ hôm nay tại The Pacifio? Đó là Union Lake, đồ ăn rất tinh tế".

"Hoàn hảo". Không phải tôi muốn tham gia bữa tối cùng ông. Ông ta thực lòng cũng sẽ không thích chuyện đó nếu tôi làm vậy. Tôi đứng dậy và bắt tay lần nữa. Lần này ông ta không còn nao núng. Nhưng xem chừng lại có thêm những lo lắng mới trong đầu. "Tôi chắc chắn sẽ hoàn thiện giấy tờ của cô đúng hạn".

Có thể mọi chuyện đã tốt hơn nếu có Edward ở đây, nếu thế tôi có thể biết lo lắng thực sự của J là gì. Tôi thở dài. Giữ bí mật khỏi Edward đã đủ tồi tệ rồi; giữ nó cách xa anh hầu như còn tệ hơn nhiều nữa.

"Và tôi sẽ gặp ông trong một tuần nữa".

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 34 - Part 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nam Thiên Nhất Tuyệt Kiếm

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 30


Tiên Ngục

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 1055



Im miệng và hãy hôn em đi

Thể loại: Trinh thám, Ngôn Tình

Số chương: 30


Vô Tâm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 64