Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 27 - Part 2

Chương trước: Chương 27 - Part 1



 

Mặc dù tôi chỉ biết Aro trong một thời gian rất ngắn, nhưng tôi có thể nhận ngay ra rằng ông ta chính là một nhà sưu tập - và những trang sức có giá trị đối với ông ta phải là những báu vật sống. Ông ta thèm muốn vẻ đẹp, tài năng, sự hiếm quý của những kẻ thần phục bất tử của ông ta hơn hẳn những báu vật được cất giữ trong những chiếc hầm. Thật rủi ro là ông ta đã bắt đầu để ý, thèm khát tài năng của Alice và Edward. Tôi không thể nghĩ ra được nguyên nhân nào khác ngoài sự ghen tị ,đố kị với gia đình của Carlisle. Renesmee thật xinh đẹp, tài năng và là duy nhất - con bé cũng sẽ là một đích nhắm của ông ta. Ông ta không được phép nhìn thấy con bé, thậm chí ngay cả qua những ý nghĩ trong đầu kẻ khác.

Và tôi là người duy nhất mà tâm trí không bị ông ta xâm phạm. Tôi phải đi một mình.

Alice không nhìn thấy có rắc rối gì với chuyến đi của tôi, nhưng chị ấy lo lắng bởi sự lờ mờ, không rõ ràng trong những tiên thị của mình. Chị ấy nói rằng thỉnh thoảng nó giống như bị một màn sương che phủ bên ngoài khi những quyết định bị xung đột, mâu thuẫn với nhau, nhưng điều đó cũng không hoàn toàn chắc chắn. Sự không chắc chắn đó khiến cho Edward, người đã lưỡng lự từ trước ,phản đối một cách cực đoan những gì tôi định làm. Anh muốn đi với tôi ít nhất là đến Luân đôn, nhưng tôi không thể để lại Renesmee không có cả bố lẫn mẹ ở bên cạnh. Carlisle sẽ đi thay, điều đó làm cho tôi và Edward dễ chịu hơn, khi biết rằng Carlisle chỉ rời tôi trong vài giờ.

Alice vẫn tìm kiếm trong tương lai, nhưng những gì chị ấy tìm thấy không liên quan gì đến điều chúng tôi đang mong đợi. Một khuynh hướng mới trong thị trường chứng khoán, một chuyến thăm nhằm mục đích hòa giải rất có thể xảy ra từ Irina, mặc dù quyết định của cô ấy là chưa rõ ràng, một cơn bão tuyết sẽ không tới trong vòng 6 tuần nữa, một cuộc gọi từ Renée (Tôi đã phải luyện tập để kìm bớt giọng nói chói tai, dữ dội của tôi, và đạt được kết quả khả quan hơn theo từng ngày - theo nhận thức của Renée, tôi vẫn còn ốm, nhưng đang dần phục hồi).

Chúng tôi mua vé đến Italy vào đúng ngày Renesmee được 3 tháng tuổi. Tôi đã lên kế hoạch ột chuyến đi rất ngắn, để không phải nói với Charlie về việc đó³. Jacob cũng biết việc này ,và cậu cũng thuyết phục được Edward. Tuy nhiên, hôm nay cuộc tranh cãi là về vấn đề ở Brazil.

Ba chúng tôi, Jacob, Renesmee và tôi, đi săn cùng nhau. Phải ăn kiêng bằng máu động vật không phải là thứ mà Renesmee thích - và đó là lý do tại sao Jacob được phép đi cùng. Jacob biến việc đi săn thành một cuộc tranh tài và điều đó khiến con bé trở nên sẵn sàng và háo hức hơn mọi thứ khác.

Renesmee đã hoàn toàn nhận thức được những điều tốt đẹp và những việc xấu xa như săn đuổi con người, nhưng vẫn nghĩ rằng những bịch máu hiến tặng là một sự dàn xếp rất ổn thỏa. Thức ăn của con người dường như tỏ ra thích hợp với cơ thể của bé, nhưng con bé vẫn phản ứng lại với những loại thức ăn khác nhau với cùng một sự chịu đựng nhẫn nại như một kẻ tử vì đạo, tôi đã thử cho bé ăn hoa cải và đậu lima. Nhưng ít nhất thì máu động vật cũng ngon hơn đối với bé. Con bé có một bản năng cạnh tranh tự nhiên, và sự thử thách trong việc đánh bại Jacob làm cho con bé rất phấn chấn đi săn.

"Jacob" tôi nói, cố gắng dùng lý lẽ để thuyết phục Jacob một lần nữa, trong khi Renesmee vừa chạy nhảy trước mặt vừa tìm kiếm chăm chú một mùi hương mà con bé thích.

"Cậu có trách nhiệm, bổn phận ở đây. Seth, Leah-"

Cậu ấy khụt khịt mũi". Em không phải là con rận trong bầy của em. Họ có trách nhiệm của họ ở La Push"

"Giống như em đang làm á? Sau đó thì em sẽ chính thức bỏ học ở trường phải không? Nếu em còn muốn tiếp tục với Renesmee, em nhất định phải học chăm chỉ hơn mới được".

"Đây chỉ giống như một kì nghỉ phép thôi mà. Em sẽ quay trở lại trường khi nào moi sự - lắng xuống".

Tôi đánh mất sự tập trung để phản đối cậu khi cậu nói vậy, và cả hai chúng tôi đều tự động nhìn vào Renesmee. Con bé đang nhìn chăm chú những bông tuyết bay lượn trên đầu, và tan chảy trước khi chúng có thể rơi trên đám cỏ úa vàng trên đồng cỏ có hình dáng đầu mũi tên, rộng mênh mông nơi chúng tôi đang đứng. Chiếc váy riềm đăng ten xếp nếp màu ngà voi của bé sậm màu hơn những bông tuyết, và những lọn tóc quăn màu nâu đỏ tỏa sáng lung linh dù mặt trời đang khuất sâu sau những đám mây.

Khi chúng tôi ngắm nhìn, con bé lấy đà và nhún mình nhảy cao đến một 5 feet lên không trung (*).Đôi tay bé bỏng của bé nắm chặt một bông tuyết rồi đáp xuống nhẹ nhàng trên đôi chân.

-----

- (*) feet: đơn vị đo chiều dài Anh bằng 0,3048 m

-----

Bé quay lại chỗ chúng tôi với một nụ cười bất ngờ, sửng sốt và mở tay ra để cho chúng tôi xem bông tuyết hình ngôi sao tám cánh hoàn hảo trong lòng tay bé trước khi nó kịp tan ra.

"Đẹp lắm". Jacob tán thưởng. "Nhưng em bị nhốt rồi, Nessie". Con bé nhảy bật khỏi Jacob, cậu ấy khép tay lại chính vào lúc con bé lao vào giữa chúng. Cả hai cùng di chuyển đồng bộ hoàn hảo với nhau. Con bé thừơng làm vậy khi có điều gì muốn nói. Bé vẫn thích hơn việc không phải nói to. Renesmee chạm vào mặt cậu ấy, cau mày lại một cách đáng yêu khi chúng tôi đều nghe thấy âm thanh của một bầy nai sừng tấm đang di chuyển trong rừng.

"Chắc rồi, bé không khát, Nessie"

Jacob trả lời với một chút châm biếm nhưng vẫn nhiều bao dung hơn cả". Em chỉ đang lo rằng anh sẽ lại bắt được con to nhất một lần nữa thôi!"

Con bé búng nhẹ người về phía sau ra khỏi vòng tay Jacob, đáp nhẹ nhàng trên đôi chân, và tròn mắt nhìn - bé trông giống hệt Edward mỗi khi làm như vậy. Rồi bé phóng mạnh người về phía rừng cây.

"Bắt chúng đi". Jacob nói khi tôi chạy đuổi theo sau. Cậu ấy giật mạnh chiếc áo phông ra khỏi người và vội vàng đuổi theo sau bé, đã bắt đầu lo sợ bị thua cuộc.

"Vụ này không tính đâu nhé nếu em chơi ăn gian". Cậu gọi với theo Renesmee.

Tôi cười với những chiếc lá bọn họ bỏ lại đằng sau đang rung rinh trên mặt đất, và lắc đầu. Jacob thỉnh thoảng còn trẻ con hơn cả Renesmee.

Tôi dừng lại,để cho những kẻ đi săn của tôi bắt đầu cuộc săn đuổi trước vài phút. Thật dễ dàng để săn bắt con mồi, và Renesmee thì luôn yêu thích việc làm cho tôi kinh ngạc bằng kích cỡ của những con mồi bé săn được. Tôi lại mỉm cười lần nữa.

Cánh đồng cỏ thật vô cùng tĩnh mịch và trống trải. Những bông tuyết đang bay luợn thưa thớt trước mắt tôi. Alice đã nhìn thấy trước chúng sẽ không tan trong nhiều tuần lễ tiếp.

Bình thường, Edward và tôi hay đi cùng nhau trong những cuộc đi săn. Nhưng Edward đang ở với Carlisle hôm nay, lên kế hoạch cho chuyến đi đến Rio, trò chuyện sau lưng Jacob- Khi quay về, tôi sẽ mang Jacob theo bên cạnh mình. Cậu ấy nên đi cùng chúng tôi. Cậu ấy đã bị trói chặt cùng với bất cứ người nào trong chúng tôi - cuộc sống của cậu hoàn toàn bị gắn kết cùng ở một chỗ giống như tôi vậy.

Khi những tâm trí của tôi còn đang lạc trong suy nghĩ về tương lai sắp tới, đôi mắt tôi quét qua triền núi như thông lệ, tìm kiếm những con mồi, tìm bắt những nguy hiểm. Tôi không chủ tâm nghĩ về chuyện này, nó chỉ được thúc giục hòan toàn như một bản năng tự động.

Hoặc có lẽ có một nguyên nhân nào đó cho việc quét tìm của tôi, những giác quan sắc bén như dao cạo của tôi bắt được một chuyển động khẽ trước khi tôi thực sự ý thức được đó là cái gì.

Khi đôi mắt tôi di chuyển qua vách đá xa xôi trước mắt, nổi bật lên một thứ gì đó màu xanh da trời xám tương phản với khu rừng xanh đen, một tia sáng lấp lóe của bạc hay của vàng - thu hút sự chú ý của tôi. Cái nhìn của tôi tập trung vào màu sắc lạ chưa từng xuất hiện ở đây, nhưng quá xa ẩn trong sương mù để một cặp mắt đại bàng cũng khó lòng nhận kĩ được. Tôi nhìn chằm chằm.

Cô ta cũng nhìn lại chằm chằm.

Cô ta hiển nhiên cũng là một ma cà rồng. Làn da cô ta màu cẩm thạch trắng, làn da trơn mượt láng bóng hơn da con người gấp nghìn lần. Thậm chí ngay dưới những đám mây, cô ta cũng lấp lánh hơi yếu ớt. Nếu làn da còn chưa tố cáo cô ta, thì dáng đứng yên tĩnh tuyệt đối cũng sẽ làm điều đó. Chỉ có ma cà rồng hay là tượng đá mới có thể im lìm bất động hoàn hảo như vậy.

Mái tóc của cô ta nhợt nhạt, vàng nhạt gần như là màu bạc. Đó chính là ánh sáng lấp lánh yếu ớt đã đập vào mắt tôi. Mái tóc thẳng như kẻ chỉ chia đều sang hai bên mặt, dài chạ¡m đến cằm. Cô ta là một người lạ đối với tôi. Tôi hoàn toàn chắc rằng chưa từng thấy cô ta bao giờ trước đây, thậm chí từ khi còn là con người. Không ai trong kí ức mờ mịt của tôi lại trông giống như vậy. Nhưng tôi nhận ra ngay đó là ai bằng vào đôi mắt vàng sậm của cô ta.

Cuối cùng thì Irina cũng quyết định đến.

Trong một khoảnh khắc tôi nhìn cô ta chằm chằm, và cô ta chằm chằm nhìn lại. Tôi tự hỏi nếu cô ta đoán ra ngay tôi là ai. Tôi gần như giơ tay mình lên chào, nhưng đôi môi của cô ta chợt xoắn lại một chút, làm cho gương mặt đột ngột trở nên thù địch.

Tôi nghe thấy tiếng kêu chiến thắng của Renesmee trong khu rừng, nghe thấy tiếng tru của Jacob vang dội lại, và nhìn thấy gương mặt Irina phản xạ lại âm thanh khi nó vang tới cô ấy một giây sau đó. Cái nhìn chằm chằm của cô ấy cắt ngang một chút sang bên phải và tôi biết điều gì cô ấy đang thấy. Một con sói khổng lồ màu nâu đỏ, có lẽ rất giống với kẻ đã giết Laurent của cô ấy. Cô ấy đã nhìn thấy chúng tôi được bao lâu rồi? Đủ lâu để thấy những trao đổi tình cảm yêu thương của chúng tôi trước đó, tôi chắc như vậy.

Gương mặt cô ấy co giật trong nỗi đau.

Theo bản năng, tôi mở rộng bàn tay mình trong một cử chỉ giải thích. Cô ấy quay lại phía tôi, hàm răng cắn chặt đôi môi, quai hàm nghiến lại và gầm gừ.

Khi tôi vừa kịp nghe được những âm thanh đó, cô ấy đã quay người đi và biến mất vào trong khu rừng.

"Chết tiệt" tôi rên rỉ.

Tôi chạy nước rút vào rừng bám theo Renesmee và Jacob, không chịu để khuất bóng họ khỏi tầm nhìn. Tôi không biết những gì trong đầu Irina đang nhận định hoặc chính xác cơn giận dữ của cô ấy bây giờ. Sự khao khát báo thù luôn là một nối ám ảnh thường trực đối với ma cà rồng, điều không dễ gì kiềm nén, chịu đựng được.

Chạy hết tốc lực nên tôi chỉ mất có hai giây để bắt kịp họ.

"Của em con to hơn" Tôi nghe thấy Renesmee khăng khăng nhấn mạnh khi tôi tung mình băng qua bụi cây gai vụt đến nơi họ đang đứng.

Tai Jacob rạp xuống khi cậu ấy nhìn thấy nét mặt của tôi, cậu ấy cúi xuống, nhe răng ra ,chiếc mõm nhuộm đầy máu con mồi cậu giết. Đôi mắt cậu ấy lục soát bao quát khắp khu rừng. Tôi có thể nghe thấy âm thanh gầm gừ phát ra từ trong cổ họng cậu.

Renesmee trông ít nguy hiểm hơn Jacob nhiều. Bỏ lại con hươu đực đã chết dưới chân, con bé nhảy vào vòng tay đợi sẵn của tôi, hối hả chạm ngón tay tò mò vào má tôi.

"Mẹ đã phản ứng mạnh mẽ quá" tôi trấn an họ " Mời việc đều ổn, mẹ nghĩ vậy. Chúng ta đi thôi"

Tôi bấm số điện thoại di động và bấm nút gọi. Edward trả lời ngay tiếng chuông đầu tiên. Jacob và Renesmee nghe một cách chăm chú khi tôi gấp gáp nói với anh.

"Đến ngay lập tức, mang theo Carlisle", tôi nói thật nhanh và tự hỏi liệu Jacob có thể kiềm chế được không. "Em nhìn thấy Irina, và cô ấy cũng thấy em, nhưng khi cô ấy trông thấy Jacob, cô ấy trở nên rất tức giận và chạy đi. Em đã nghĩ cô ấy sẽ không xuất hiện ở đây ngay, nhưng cô ấy trông rất phiền muộn nên cũng có thể. Nếu cô ấy không trở lại, anh và Carlisle phải chạy theo cô ấy ngay và nói chuyện với cô ấy. Em cảm thấy thật tệ".

Jacob sôi lên sùng sục.

"Bọn anh sẽ tới ngay trong nửa phút nữa", Edward trấn an tôi, và tôi có thể nghe thấy tiếng gió rít khi anh bắt đầu chạy.

Chúng tôi phóng trở lại nơi đồng cỏ và đợi chờ trong im lặng khi tôi và Jacob chăm chú nghe một cách cẩn thận mọi âm thanh đang đến gần mà chúng tôi chưa nhận ra.

Cuối cùng âm thanh ấy xuất hiện, dầu vậy nghe rất quen thuộc. Và sau đó Edward đến bên cạnh tôi, Carlisle cúng tới sau một vài giây. Tôi rất ngạc nhiên khi nghe thấy những bước chân của những bàn chân to lớn dậm mạnh sau Carlisle. Tôi cho rằng mình quá bị căng thẳng. Với Renesmee thậm chí trong trường hợp có nguy hiểm giấu mặt xung quanh, dĩ nhiên Jacob là một sự tăng viện đáng kể.

"Cô ấy đã ở trên sườn núi", tôi nói với họ ngay lập tức, chỉ ngay vào điểm đó. Nếu Irina đã vội vã rời bỏ, cô ấy hẳn đã chạy được rất xa rồi. Cô ấy liệu có dừng lại và chịu nghe Carlisle? Biểu hiện trên gương mặt của cô ấy lúc đó làm cho tôi nghĩ câu trả lời là không."Có lẽ anh nên gọi Emmett và Jasper và bảo họ cùng đi với anh. Cô ấy trông thật sự rất- buồn rầu. Cô ấy gầm gừ với em".

"Cái gì?". Edward nói giận dữ.

Carlisle đặt tay lên cánh tay anh. "Cô ấy đang đau khổ. Bố sẽ đuổi theo cô ấy".

"Con sẽ đi với bố", Edward khăng khăng.

Họ trao nhau một cái nhìn lâu - có lẽ Carlisle đang đo lường sự cáu giận của Edward với Irina và sợ rằng nó sẽ cản trở lợi ích của việc đọc được ý nghĩ người khác của anh. Cuối cùng ông gật đầu,và họ vội lần theo dấu vết của Irina mà không gọi cho Jasper hay Emmett.

Jacob gắt gỏng một cách thiếu kiên nhẫn và chọc vào lưng tôi bằng cái mũi của cậu. Cậu ấy hẳn muốn Renesmee quay trở lại an toàn ở nhà, chỉ để phòng xa. Tôi đồng ý với cậu và chúng tôi vội vã quay về nhà với Seth và Leah chạy hai bên sườn.

Renesmee nằm thỏa mãn trong vòng tay tôi, một tay vẫn chạm vào mặt tôi. Từ lúc cuộc đi săn bị hoãn lại, con bé sẽ được sử dụng máu người hiến tặng. Ý nghĩ của bé thoáng có một chút tự mãn.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 28

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

12 Chòm Sao Xuyên Không

Thể loại: Xuyên Không, Truyện Teen

Số chương: 49


12 Chòm Sao Cổ Đại

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 39



A Quick Bite

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 23


Dị Giới Phiêu Lưu Ký

Thể loại: Xuyên Không

Số chương: 20