Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 17 - Part 2

Chương trước: Chương 17 - Part 1



 

Hắn ta khẽ gật đầu. "Cậu hoàn toàn có một chiến binh dữ dội đấy".

Dừng lại. "Tôi đâu có yêu cầu chị ấy làm vậy đâu"

"Tôi biết"

Tôi mở tròn mắt. Dĩ nhiên anh ta biết. Anh ta đã biết mọi điều.

Nhưng có một vài điều xảy ra với Leah. Ai mà tin điều đó chứ? Leah bước vào hang ổ của bọn hút máu trong bộ dạng con người để phàn nà n về việc tôi bị đối xử ra sao.

"Tôi không thể hứa là sẽ chế ngự Leah", tôi nói với anh ta. "Tôi sẽ không làm vậy. Nhưng tôi sẽ nói chuyện với chị ấy, được chưa? Và tôi sẽ không để chuyện này lặp lại. Leah không phải là người có thể kiềm giữ nhưng chị ấy chắc chắn là người nói hết không để bụng".

"Tôi cũng muốn nói như thế"

"Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ nói chuyện với Bella về việc này. Cô ấy không không cần thêm bất cứ cảm xúc tồi tệ nào nữa. Chuyện này để tôi giải quyết"

"Tôi cũng đã nói với cô ấy điều này"

"Tất nhiên anh đã nói rồi. Cô ấy ổn không?"

"Cô ấy đang ngủ, Rose đang ở bên cô ấy"

Sao lại là bệnh nhân tâm thần "Rose" vào lúc này cơ chứ. Anh ta đã hoàn toàn khuất sau bóng tối. Anh ta lờ đi suy nghĩ của tôi, tiếp tục với câu trả lời đầy đủ hơn cho câu hỏi của tôi. "Cô ấy đã khá hơn trong nhiều mặt khác. Ngoại trừ bài diễn văn của Leah và hậu quả vì mang tội lỗi".

Khá hơn. Bởi vì Edward bây giờ đã nghe được con quỷ đó nói và mọi thứ đa cảm uỷ mị. Thật kì cục.

"Nó đáng kể hơn thế đấy". Anh ta lầm bầm.

"Bây giờ khi tôi có thể nghe thấy những suy nghĩ của đứa bé, có vẻ rõ ràng là thằng bé hay con bé có khả năng khác thường về trí tuệ. Nó có thể hiểu chúng ta, trên phạm vi rộng".

Tôi há hốc miệng. "Anh có nghiêm túc không đấy?"

"Hoàn toàn nghiêm túc. Nó có vẻ như mơ hồ cảm nhận được cái gì làm cô ấy đau đớn. Nó cố gắng tránh làm đau cô ấy hết mức có thể. Nó-. Yêu cô ấy. Điều đó đã rất rõ ràng".

Tôi nhìn chằm chằm vào Edward, cảm tưởng như mắt lộn khỏi tròng được. Bên dưới điều khó tin này, tôi phải nhìn nhận sự thật về một yếu tố tác động kinh khủng. Điều đã thay đổi Edward - con quái vật đó đã thuyết phục được anh ta bằng tình yêu của nó (với Bella). Anh ta không thể căm ghét bất cứ ai yêu thương Bella. Điều đó cũng giải thích tại sao anh ta không thể căm ghét cả tôi nữa. Đó là cả một sự khác biệt lớn, thế nên tôi không thể giết nó. Edward tiếp tục, làm như không hề nghe thấy tất cả mọi điều. "Sự tiến triển, tôi tin rằng, có tốc độ nhanh hơn chúng ta có thể dự đoán. Khi Carlisle quay trở lại".

"Họ vẫn chưa quay lại?". Tôi đột ngột cắt ngang. Tôi đã nghĩ đến Sam và Jared, đang theo dõi con đường. Họ có quá tò mò để tìm hiểu điều gì đang xảy ra không?"

"Alice và Jasper đang ở đây. Carlisle đã gửi tất cả số máu mà ông có khả năng kiếm được, nhưng nó vẫn không nhiều như ông hi vọng - Bella sẽ sử dụng hết nguồn máu cung cấp đó vào ngày khác khi cô ấy thèm ăn nhiều hơn. Carlisle nán lại để tìm kiếm nguồn cung khác. Tôi không nghĩ điều đó cần thiết bây giờ, nhưng ông ấy muốn có sự bảo đảm cho bất kì biến cố nào"

"Sao điều đó lại cần thiết?Nếu cô ấy cần nhiều máu hơn?". Tôi chỉ có thể nói là anh ta đang quan sát và lắng nghe phản ứng của tôi cẩn thận như khi anh ta giải thích. "Tôi đang cố gắng thuyết phục Carlisle giải thoát đứa bé càng nhanh càng tốt ngay khi ông trở về"

"Cái gì?"

"Đứa trẻ dường như đang cố gắng tránh những cử động mạnh, nhưng rất khó. Nó đã trở nên quá lớn. Thật điên rồ" nếu cứ chờ đợi, khi nó đã phát triển vượt mức Carlisle dự đoán. Bella quá mỏng manh để trì hoãn hơn nữa".

Tôi cố gắng giữ đôi chân còn đứng vững. Đầu tiên thì quá hi vọng vào lòng căm thù của Edward với cái sinh vật đó. Bây giờ thì tôi đã nhận ra rằng những gì tôi nghĩ trong 4 ngày qua là hoàn toàn đúng. Tôi đã trông đợi ở bọn họ.

Đại dương đau khổ bất tận đã trải rộng trước mắt tôi rồi. Tôi cố gắng lấy lại hơi thở. Edward vẫn đợi. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, khi đã kịp tĩnh trí lại để nhận biết mọi thay đổi ở đây. "Anh nghĩ là cô ấy sẽ làm điều đó ư?". Tôi thì thào.

"Đúng. Đó là điều khác nữa tôi muốn nói với cậu". Tôi không thể nói gì. Sau một phút, anh ta lại tiếp tục.

"Đúng vậy". Anh ta nói lần nữa. "Chờ đợi, như chúng ta vẫn làm, để đứa trẻ sẵn sàng tự ra sẽ là điều nguy hiểm điên rồ. Bất cứ thời điểm nào, cũng có thể là quá muộn. Nhưng nếu chúng ta tiến hành nó, chúng ta phải hành động thật nhanh, tôi không thấy lý do nào làm ọi việc xấu đi cả. Biết được suy nghĩ của đứa trẻ quả là giúp ích ngoài sức tưởng tượng. May mắn là Bella và Rose đồng ý với tôi. Bây giờ tôi đã thuyết phục được họ đứa trẻ sẽ an toàn nếu chúng ta tiến hành, không gì có thể làm chậm trễ công việc được nữa".

"Khi nào thì Carlisle trở lại?". Tôi hỏi, vẫn thì thầm. Tôi vẫn chưa lấy lại được hơi thở.

"Đúng nửa đêm mai". Đầu gối tôi khuỵu xuống. Tôi phải chộp lấy chiếc xe để giứ mình đứng vững. Edward chìa tay ra như thể sẵn sàng đỡ tôi dậy nhưng sau anh ta khi nghĩ kĩ hơn liền hạ tay xuống.

"Tôi xin lỗi", anh ta thì thầm. "Tôi thành thật xin lỗi về tất cả những nỗi đau gây ra cho cậu, Jacob. Dù cậu căm ghét tôi, nhưng tôi phải thú nhận là tôi không hề nghĩ như vậy về cậu. Tôi nghĩ về cậu như một - nguời anh em bằng nhiều cách. Ít nhất cũng như một người bạn thực sự. Tôi ân hận về sự đau khổ của cậu nhiều hơn là cậu có thể nhận thấy. Nhưng Bella nhất định sẽ sống sót"

Khi anh ta nói như vậy, giọng nói của anh ta trở nên sôi nổi, thậm chí là dữ dội". Và tôi biết điều gì thật sự quan trọng với cậu".

Anh ta hoàn toàn đúng. Thật khó khăn để nói ra. Đầu tôi trở nên lảo đảo, quay mòng mòng.

"Nên tôi ghét phải làm điều này bây giờ, khi cậu đã có quá đủ chuyện để đối phó rồi, nhưng rõ ràng, thời gian không còn nhiều. Tôi cần phải thỉnh cầu sự cho phép của cậu - hay thậm chí là van xin cậu, nếu cần".

"Tôi chẳng có bất cứ thứ gì để anh hỏi đâu" Tôi nghẹn lại.

Anh ta lại nhấc đôi tay lên, như muốn đặt lên vai tôi, nhưng lại buông xuống như lúc trước và thở dài.

"Tôi biết, bao nhiêu thứ cậu đã trao đi" anh ta nói thầm lặng". Nhưng một vài thứ cậu có, chỉ một mình cậu thôi. Tôi đang thỉnh cầu điều này từ một Anpha thực sự, Jacob. Tôi đang thỉnh cầu điều này từ người kế tục của Ephraim".

Tôi đã không còn đường để phản ứng lại.

"Tôi muốn có sự chấp nhận của cậu để sửa chữa một chút điều khoản chúng ta đã tán thành trong Giao ước với Ephraim. Tôi muốn cậu ban cho chúng tôi một ngoại lệ. Tôi cần sự cho phép của cậu để cứu cuộc sống của cô ấy. Cậu biết dù sao chăng nữa tôi cũng sẽ làm nhưng tôi không muốn phá vỡ cam kết với cậu nếu có cách nào để tránh điều đó. Chúng tôi không bao giờ muốn đi ngược lại lời nói của mình, và cũng sẽ không làm vậy lúc này. Tôi muốn cậu hiểu, Jacob, bởi vì cậu biết chính xác tại sao chúng tôi phải làm như vậy. Tôi muốn liên minh của chúng ta vẫn còn tồn tại khi mọi việc chấm dứt".

Tôi cố nuốt xuống. Sam, tôi nghĩ. Sam mới là người anh cần.

"Không, quyền lực của Sam chỉ là tạm thời, không có thực chất. Quyền thuộc về cậu. Cậu chưa bao giờ tranh giành nó với anh ta, nhưng sẽ chẳng có ai tán thành, nếu người tôi thỉnh cầu không phải là cậu".

Nó không phải là sự quyết định của tôi.

"Nó là của cậu, Jacob, và cậu biết điều này. Lời nói của cậu sẽ quyết định việc kết tội hay giải thoát cho chúng tôi. Chỉ có cậu mới giúp cho chúng tôi được điều này".

Tôi không thể suy nghĩ được. Tôi không biết.

"Chúng ta không có nhiều thời gian". Anh ta liếc nhìn về phía ngôi nhà. Không còn thời gian nữa. Một vài ngày của tôi chỉ còn là một vài giờ.

Tôi không biết. Để tôi suy nghĩ đã. Cho tôi một phút được không?

"Được"

Tôi bắt đầu tiến vào nhà, anh ta theo sau tôi. Thật điên khùng khi dễ dàng đi bộ trong bóng đêm với một con ma cà rồng ngay bên cạnh. Không phải là cảm giác nguy hiểm hay thậm chí là phiền toái, thật vậy. Nó giống như là đi bên cạnh bất cứ ai. Bất cứ người nào có mùi khó chịu thôi.

Có một chuyển động trong lùm cây ở rìa bãi cỏ, sau đó là một tiếng rên trầm khẽ. Seth rũ sạch những lá cây dương xỉ và lao vào giữa chúng tôi.

"ÍŠ này nhóc". Tôi cằn nhằn.

Cậu ta nghiêng đầu, và tôi vỗ lên vai cậu.

"Mời việc ổn", tôi nói dối. "Anh sẽ kể với em chuyện này sau. Xin lỗi vì đã bỏ em mà đi như vậy. "Cậu ấy cười toe toét với tôi.

"Này bảo với chị em là lùi lại ngay được không. Đủ rồi nhé". Seth gật đầu ngay lập tức. Tôi hích vào vai cậu ấy.

"Quay lại làm việc đi. Tôi sẽ thay phiên cho cậu sau một lúc thôi".

Seth tựa vào tôi, hích lại, vả rồi phi nước đại về những thân cây.

"Cậu ấy có những ý nghĩ trong sáng nhất, ngây thơ nhất, tốt nhất mà tôi từng được nghe". Edward thì thầm khi cậu đã khuất dạng. "Cậu thật may mắn khi có cậu ấy để chia sẻ ý nghĩ".

"Tôi biết chứ" Tôi lầm bầm.

Chúng tôi bắt đầu tiến về phía ngôi nhà, và cả hai đều nghe thấy một am thanh yếu ớt vọng ra. Edward ngay lập tức trở nên vội vã. Anh ta phóng lên những bậc thang và đã tới nơi.

"Bella, em yêu. Anh nghĩ là em đang ngủ".- Tôi nghe anh ta nói. "Anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên rời em. "

"Đừng lo lắng. Em chỉ khát quá - nó làm em tỉnh dậy mà thôi. Thật tốt là Carlisle đã mang về nhiều hơn. Đứa bé sẽ cần đến khi nó ra khỏi bụng em. "

"Thật vậy. Đó là ý kiến hay".

"Em tự hỏi nếu nó cần cái gì khác thì sao", cô ấy ngượng nghịu. "Em cho rằng chúng ta sẽ tìm ra thôi".

Tôi bước qua ngưỡng cửa.

Alice nói "Cuối cùng cũng đến rồi". Và cặp mắt Bella vụt sáng lên khi thấy tôi. Rồi một nụ cười không thể cưỡng lại được nở bừng trên gương mặt cô ấy. Khi nụ cười tắt, gương mặt cô ấy lại trở lại ảm đạm. Đôi môi cô ấy run rẩy, mếu máo như là cô ấy đang cố kìm mình không khóc.

Tôi những muốn thụi cho Leah một quả vào cái miệng ngu ngốc của chị ta. "Chào Bella". Tôi vội nói nhanh "Chị thế nào rồi?"

"Chị khỏe". Cô ấy nói.

"Một ngày dài phải không, quá nhiều chuyện mới hả"

"Em không cần phải làm vậy đâu, Jacob".

"Chị không biết mình đang nói gì đâu". Tôi nói, ngồi xuống tay ghế bên đầu cô ấy. Edward thì đã ngồi trên sàn nhà. Cô ấy cho tôi một cái nhìn trách móc

"Chị rất xin -". Cô ấy bắt đầu nói. Tôi vội chặn đôi môi cô ấy lại bằng ngón trỏ và ngón cái của mình.

"Jake", cô ấy lầm bầm, cố gắng đẩy tay tôi ra, sự phản đối quá yếu ớt để có thể tin là cô ấy đã thật sự cố gắng đẩy tay tôi ra. Tôi lắc đầu. "Chị có thể nói nếu đừng có tỏ ra ngốc nghếch như vậy chứ". "Được rồi, chị sẽ không nói thế nữa", âm thanh như là cô ấy đang thì thào vậy.

Tôi bỏ tay ra.

"Xin lỗi". Cô ấy nói thật nhanh, và rồi đỏ mặt. Tôi trợn tròn mắt rồi cười lại với cô ấy. Khi tôi nhìn sâu vào cặp mắt ấy, tôi thấy tất cả những thứ mà tôi hằng kiếm tìm trong công viên. Ngày mai, cô ấy sẽ trở thành một người khác, đầy hi vọng sống, nhưng có khác gì đâu bây giờ chứ? Cô ấy vẫn nhìn tôi với cùng đôi mắt ấy, cười với tôi vẫn bằng đôi môi ấy, chắc chắn rồi. Cô ấy vẫn hiểu tôi nhất, hơn bất cứ ai mà tôi đã cho phép gần gũi mình.

Leah đúng là một người bạn thú vị, có lẽ thậm chí là một người bạn thực sự chân thành - người có thể chịu đựng được tôi. Nhưng chị không thể là người bạn tốt nhất của tôi như cách của Bella được. Không kể tình yêu tuyệt vọng của tôi với Bella, còn có nhiều sợi dây liên hệ khác giữa chúng tôi, và đó là mối ràng buộc thực sự bền chặt.

Ngày mai, cô ấy có thể trở thành kẻ thù, hay là đồng minh. Nhìn bề ngoài, sự khác biệt ấy phụ thuộc vào quyết định của tôi. Tôi thở dài.

Thôi được. Tôi nghĩ, tôi sẽ trao ra cái cuối cùng tôi có thể trao tặng. Tiến hành đi, Hãy cứu lấy cô ây. Với tư cách người kế tục của Ephraim, anh đã có sự cho phép của tôi, lời hứa của tôi, điều này sẽ không vi phạm giao ước. Những người khác sẽ chỉ trách mắng một mình tôi thôi. Anh đã đúng - họ không thể phủ nhận quyển đồng ý của tôi về việc này.

"Cảm ơn". Edward thì thầm để Bella không nghe thấy gì. Nhưng những từ ngữ thốt ra nồng nhiệt đến mức, từ khóe mắt tôi, tôi thấy những ma cà rồng khác đều quay lại nhìn chăm chú.

"Thế" Bella làm như ngẫu nhiên hỏi. "Ngày hôm nay của em thế nào?"

"Tuyệt vời. Phóng xe một chút. Lang thang trong công viên".

"Nghe có vẻ tốt quá"

"Chắc rồi, chắc rồi"

Đột nhiên, cô ấy nhăn mặt". "Rose?"

Cô ấy hỏi. Tôi nghe tóc vàng hoe khúc khích.

"Lại nữa à?"

"Chị nghĩ là chị đã uống hai ga lông trong một giờ qua". Bella giải thích.

(**chú thích của ech: Galông - đơn vị đo lường chất lờng bằng 4,54 lít ở Anh; 3,78 lít ở Mỹ)

Edward và tôi đều tránh đường trong lúc Rosalie bước tới đỡ Bella dậy đi vào phòng tắm.

"Em có thể đi được chứ?" Bella hỏi. "Chân em đã cứng cáp lắm rồi"

"Em chắc không". Edward hỏi

"Rose sẽ đỡ em nếu em trượt chân mà. Đơn giản, dễ dàng hơn khi em không nhìn thấy nó"

Rosalie đỡ Bella đứng cẩn thận trên đôi chân, quàng cánh tay phải qua vai Bella. Bella duỗi cánh tay ra trước mặt, co rúm lại một lúc.

"Em cảm thấy thật tuyệt" Cô ấy thở dài". Khiếp quá, em thật là to vĩ đại"

Cô ấy thật đúng là như vậy. Bụng của cô phải to bằng cả một lục địa". Chỉ một ngày nữa thôi". Cô ấy nói và vỗ về lên bụng.

Tôi không thể chịu đựng được nỗi đau đớn thình lình xuyên suốt cơ thể, nhát dao đâm đột ngột, nhưng tôi cố gắng không để lộ ra mặt. Tôi có thể giấu kín nó hơn một ngày mà, phải không?

"Nào, tốt rồi, sau đó. Whoops - ôi không"

Chiếc cốc đựng máu Bella để bên tay ghế sôpha đổ nhào, Dòng máu đỏ sậm tràn ra tung tóe trên nền vải nhạt màu.

Một cách tự động, mặc dù được 3 bàn tay giữ chặt, Bella rướn người, vơi tay giữ lấy nó. Một tiếng động lạ như bị bóp nghẹt vọng ra từ giữa người cô ấy.

"Ồ". Cô ấy thở hổn hển.

Rồi cô ấy hoàn toàn mềm oặt, rũ xuống sàn. Rosalie giữ lấy cô ngay lập tức, trước khi cô kịp ngã xuống. Edward cũng vươn tay ra đỡ, đống lộn xộn, tung tóe trên sô pha lập tức bị lãng quên.

"Bella?" Anh ta hỏi, đôi mắt trở nên mất tập trung, và nỗi hoảng loạn dâng đầy trên nét mặt. Và nửa giây sau đó, Bella thét lên. Đó không phải là tiếng thét, mà là tiếng rên rỉ trong đau đớn, làm đông cứng máu lại, và đôi mắt cô ấy mở tròn xoe. Cơ thể cô co giật cong lại trong tay Rosalie, và sau đó Bella phun ra một suối máu.

 

Loading...

Xem tiếp: Chương 18 - Part 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tạo Hóa Chi Môn

Thể loại: Dị Năng, Tiên Hiệp

Số chương: 1538


Diêm Vương Phu Nhân Là Ta

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 31


Nha Hoàn Hảo Khó Chơi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 23


Hôn Mê Liền Cưới Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 43


Bà Xã Là Họa Thủy

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10