Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Breaking Dawn - Hừng đông Chương 14 - Part 1

Chương trước: Chương 13 - Part 2



Chương 14: Bạn biết mọi thứ đã trở nên tồi tệ khi mà bạn cảm thấy có lỗi vì đã thô lỗ với ma cà rồng.

Khi tôi quay lại ngôi nhà, không có ai đợi báo cáo của tôi ở ngoài cả. Vẫn còn trong tình trạng cảnh giác đề phòng sao?

Mời thứ đều tốt, tôi nghĩ một cách mệt mỏi.

Đôi mắt tôi nhanh chóng nhận ra một sự thay đổi nhỏ trong quang cảnh đã trở nên quen thuộc kia. Có một đống vải màu nhạt trên bậc thang dưới cùng của bậc thềm tam cấp. Tôi cúi xuống để nghiên cứu nó. Nín thở, bởi vì cái mùi của ma cà rồng bám trên đống vải đó nồng tới mức khó tưởng tượng, tôi khều khều đống vải bằng mũi của mình.

Người nào đó đã để bộ quần áo này bên ngoài cho tôi. Huh. Edward chắc đã nhận ra tôi phát cáu thế nào khi tôi phóng như bay ra cửa khi nãy. Chậc. Thật là. .. Chu đáo. Và kì lạ.

Tôi cẩn thận ngậm đống quần áo giữa hàm răng mình - ugh - và mang đống đồ quay lại rừng cây. Đề phòng trường hợp đây là trò đùa của con mụ tóc vàng bị loạn thần kinh kia khiến tôi có một đống quần áo con gái ở đây. Cá là cô ta sẽ rất khoái nhìn thấy vẻ mặt của tôi khi tôi trở lại thành người đứng trần truồng và cầm trên tay một cái áo đầm mùa hè.

Trong sự bao phủ của cây cối, tôi thả đống đồ hôi hám đó xuống và trở lại hình dạng con người. Tôi rũ đống quần áo ra, đập đập nó vào thân cây để xóa bớt cái mùi bám vào nó. Đống đồ rõ ràng là đồ con trai - một cái quần nâu và một cái áo sơ mi trắng. Không có cái nào có chiều dài vừa với tôi cả, nhưng nhìn có vẻ sẽ mặc vừa thôi. Chắc là đồ của Emmett. Tôi xắn cổ tay áo lên, nhưng tôi không thể làm gì nhiều với cái quần được. Oh cũng không sao.

Tôi phải thừa nhận là tôi cảm thấy khá hơn với một bộ đồ để mặc khi thành người, cho dù có là bộ đồ hôi hám và không vừa này. Thật là khó chịu khi không thể phóng về nhà và lấy một cái quần thun khác khi mà tôi cần. Lại chuyện vô gia cư nữa rồi - không có một chỗ nào để trở về. Cũng không có tài sản, điều này thì không khiến tôi bận tâm lắm vào lúc này, nhưng có lẽ nó sẽ làm tôi khó chịu vào một ngày gần đây.

Kiệt sức, tôi đi chầm chậm lên bậc thềm nhà Cullens trong bộ quần áo cũ đắt tiền của mình nhưng rồi lại chần chừ khi tôi đi tới cửa. Tôi có nên gõ cửa không? Nghe thật ngớ ngẩn, khi mà họ đã biết tôi đã ở đây. Tôi tự hỏi tại sao không có ai ra đón mình - để nói với tôi cút đi hay vào nhà đi. Sao cũng được. Tôi nhún vai và tự mình vào nhà.

Lại có thêm sự thay đổi nữa. Căn phòng đã trở về bình thường - gần như thôi - chỉ trong hai mươi phút. Cái ti vi màn hình phẳng bự đang bật lên, để âm thanh nhỏ, đang chiếu một bộ phim nào đó dành cho phái nữ mà có vẻ như là không ai trong nhà đang coi nó cả. Carlisle và Esme đứng ngay mấy cái cửa sổ màu đen đang mở hướng ra dòng sông. Alice, Jasper, và Emmett thì không thấy đâu, nhưng tôi nghe tiếng họ thì thầm trên lầu. Bella đang ở trên ghế sa lông giống hôm qua, với chỉ còn một ống dẫn cắm vào tay cô ấy, và một cái IV treo phía sau cái ghế sa lông. Cô ấy bị bọc lại bằng những tấm chăn dày trông như một cái bánh burrito, chí ít là họ cũng có nghe lời tôi nói khi nãy. Rosalie thì đang ngồi bắt chéo chân trên nền nhà gần đầu của cô ấy. Edward ngồi ở đầu bên kia của cái ghế sa lông với bàn chân của Bella trên đùi anh ta. Anh ta nhìn lên khi tôi đi vào và mỉm cười với tôi - chỉ là một cái nhếch mép nhẹ - giống như có điều gì đó làm hài lòng anh ta.

Bella không nghe thấy tôi. Cô ấy chỉ liếc nhìn khi anh ta nhìn lên, và rồi cô ấy cũng mỉm cười. Một nụ cười có sinh lực, cả khuôn mặt cô ấy bừng sáng. Tôi không thể nhớ lần cuối cùng cô ấy trông thật hào hứng vì thấy tôi là khi nào.

Cô ấy đang nghĩ cái quái gì thế? Sự thật rành rành là cô ấy đã đám cưới rồi kia mà! Hạnh phúc trong hôn nhân nữa chứ - không còn gì nghi ngờ là cô ấy yêu tên ma cà rồng của cô ấy vượt qua khỏi ranh giới của sự tỉnh táo nữa kìa. Và hơn hết nữa là cô ấy đang có mang những tháng cuối cùng nữa.

Vậy thì tại sao cô ấy lại tỏ ra quá vui mừng khi nhìn thấy tôi? Giống như tôi đã làm ột ngày của cô ấy trở nên tuyệt vời chỉ vì tôi đã bước qua cánh cửa kia vậy.

Phải chi cô ấy có thể không quan tâm tới. .. hay hơn như thế nữa - thật sự không muốn có mặt tôi ở xung quanh. Thế thì thật là quá dễ dàng hơn để có thể biến mất khỏi đây.

Edward có vẻ như là đồng ý với những suy nghĩ của tôi - dạo này chúng tôi ở trên cùng một tần số quá nhiều, điều này thật là điên. Bây giờ thì anh ta đang nhăn mặt, quan sát nét mặt cô ấy trong khi cô ấy tươi cười với tôi.

"Họ chỉ muốn nói chuyện thôi", tôi làu bàu, giọng của tôi tràn đầy sự mệt mỏi. "Không có tấn công phạm vi của chúng ta."

"Phải", Edward trả lời. "Tôi nghe được gần hết cuộc nói chuyện đó."

Điều đó đánh thức tôi một chút. Chúng tôi đã cách xa nhau tới gần hơn ba miles kia mà. "Làm sao anh nghe được?"

"Tôi nghe được cậu rõ ràng hơn - chỉ là nhỏ quen thuộc và tập trung thôi. Hơn nữa, suy nghĩ của cậu khá là dễ dàng để đọc được khi cậu trong hình dạng con người hơn. Cho nên tôi nghe được hầu hết những gì đã xảy ra ngoài đó."

"Oh". Điều đó khiến tôi hơi khó chịu, nhưng nó không có lý do gì để như vậy cả, nên tôi bỏ nó qua một bên. "Tốt. Tôi ghét phải lập lại những gì mình đã nói."

"Mình nên nói cậu đi ngủ đi", Bella nói, "nhưng mình đoán là cậu sẽ ngất xỉu xuống sàn trong vòng sáu giây nữa, cho nên có lẽ là không nên nói làm gì."

Thật thật là hết sức ngạc nhiên khi cô ấy nói nghe khá hơn ban nãy rất nhiều, nhìn cũng khỏe hơn nhiều nữa. Tôi ngửi thấy mùi máu tươi và nhìn thấy cái ly lại đang nằm trong tay cô ấy. Cần bao nhiêu máu để giữ cho cô ấy khỏe mạnh đây? Tới một lúc nào đó, họ sẽ bắt đầu đi săn trong khu vực lân cận ah?

Tôi đi ra cửa, đếm từng giây còn lại của cô ấy trong lúc bước đi. "Một Mississippi. .. hai Mississippi. . ."

"Mấy lời cằn nhằn đâu rồi, chó con?". Rosalie lẩm bẩm.

"Cô biết làm sao để dìm chết một người tóc vàng hoe không, Rosalie?". Tôi hỏi mà không dừng lại hay quay lại nhìn cô ta. "Dán một tấm gương xuống đáy hồ bơi."

Tôi nghe thấy Edward cười thầm khi tôi kéo cánh cửa đóng sập lại. Tâm trạng của anh ta có vẻ như được cải thiện tỉ lệ thuận với sức khỏe của Bella.

"Tôi đã nghe cái đó rồi", Rosalie gọi với theo sau tôi.

Tôi lê bước xuống mấy bậc thang, mục tiêu duy nhất của tôi là lê bản thân mình đi xa đủ vào trong rừng cây chỗ mà không khí trong sạch lại. Tôi dự định bỏ bộ quần áo đang mặc ở một chỗ thuận tiện nào đó xa ngôi nhà để tương lai có thể dùng tới thay vì cột nó vào chân mình, như vậy tôi cũng không cần phải ngửi thấy cái mùi của nó. Trong lúc tôi dò dẫm với mấy cái nút áo, tôi nghĩ một cách vớ vẩn về chuyện tại sao áo cài nút không bao giờ là phong cách ăn mặc của người sói.

Tôi nghe tiếng nói trong lúc tôi đi ì ạch ngang qua bãi cỏ.

"Anh đi đâu vậy?". Bella hỏi.

"Có một số chuyện anh quên chưa nói với cậu ta."

"Để Jacob ngủ đi - chuyện đó có thể chờ mà."

Phải, làm ơn đi, để Jacob ngủ.

"Chỉ mất vài phút thôi."

Tôi từ từ quay lại. Edward đã ra tới ngoài cửa rồi. Vẻ mặt anh ta đầy vẻ xin lỗi trong khi anh tiến tới phía tôi.

"Jeez, lại chuyện gì nữa?"

"Tôi xin lỗi", anh ta nói, và rồi anh ta ngần ngừ, giống như anh ta không biết phải làm sao để nói ra những suy nghĩ của mình.

Anh đang suy nghĩ cái gì trong đầu thế, người đọc được ý nghĩ?

"Khi cậu nói chuyện với những người được Sam ủy nhiệm khi nãy", anh ta lẩm bẩm, "Tôi đã thuật lại từng chữ từng chữ cho Carlisle và Esme và những người còn lại. Họ băn khoăn là"""

"Nghe này, chúng tôi không hạ sự đề phòng xuống. Anh không cần phải tin Sam giống như chúng tôi. Dù sao đi nữa chúng tôi cũng đề cao cảnh giác."

"Không, không, Jacob. Không phải chuyện đó. Chúng tôi tin tưởng sức phán đoán của cậu. Đúng hơn là Esme lo lắng về sự gian khổ mà chuyện này khiến bầy của cậu phải trải qua. Mẹ tôi muốn tôi nói chuyện riêng với cậu về chuyện đó."

Điều này khiến tôi chưng hửng. "Gian khổ?"

"Đặc biệt là vấn đề vô gia cư. Mẹ tôi rất khổ sở về chuyện tất cả các cậu đã trở nên. .. Mồ côi."

Tôi khịt mũi. Một người mẹ ma cà rồng quá ư là khẩn trương - kỳ lạ thật. "Chúng tôi rất mạnh. Nói bà ta không cần phải lo lắng đâu."

"Mẹ tôi vẫn muốn làm những gì mà bà có thể làm. Tôi có cảm giác là cô Leah kia không thích phải ăn đồ ăn trong hình dạng chó sói của cô ta đúng không?

"Thì sao?". Tôi hỏi gặng.

"Chúng tôi có đồ ăn cho con người bình thường ở đây, Jacob. Để qua mắ¯t thiên hạ, và, đương nhiên, cho Bella nữa. Rất hoan nghênh Leah lấy những gì mà cô ấy thích. Tất cả các cậu cũng vậy."

"Tôi sẽ truyền đạt lại điều này."

"Leah ghét chúng tôi."

"Vậy rồi sao?"

"Vậy nên cố gắng truyền đạt nó lại một cách nào đó khiến cô ấy cân nhắc nó, nếu cậu không phiền."

"Tôi sẽ làm những gì tôi có thể."

"Và còn vấn đề về quần áo."

Tôi liếc nhìn xuống bộ đồ tôi đang mặc. "Oh đúng. Cám ơn". Chắc không phải là lịch sự nếu đề cập tới chuyện nó hôi tới mức nào.

Anh ta mỉm cười, một chút thôi. "Uh, chúng tôi rất sẵn lòng giúp đỡ những cần thiết của các cậu. Alice rất ít khi nào cho phép chúng tôi mặc lại cùng một thứ tới lần thứ hai. Chúng tôi có cả chồng quần áo mới dành cho thiện chí, và tôi có thể tưởng tượng là Leah khá giống với size của Esme.. . ."

"Không chắc chị ta sẽ cảm thấy thế nào về chuyện dùng đồ bỏ đi của kẻ hút máu người. Chị ta không thực tế như tôi."

"Tôi tin là cậu có thể bày tỏ lời đề nghị này một cách tốt nhất có thể. Đương nhiên là lời đề nghị cho bất cứ vật chất nào mà cậu có thể cần nữa, hay phương tiện di chuyển, hay bất cứ thứ gì. Và tắm rửa nữa, vì cậu thà là ngủ ngoài trời. Làm ơn. .. Đừng nghĩ về bản thân mình như một người không có gia đình."

Anh ta nói câu cuối cùng một cách nhẹ nhàng - lần này không phải là cố gắng giữ im lặng, mà vì một số cảm xúc rất thật.

Tôi nhìn anh ta chằm chằm trong vòng một giây, chớp mắt một cách buồn ngủ. "Điều đó, er, thật là tử tế. Nói với Esme chúng tôi cảm kích, uh, sự bận tâm. Nhưng khi chúng tôi đi tuần có đi ngang qua con sông ở một vài chỗ, cho nên chúng tôi khá là sạch sẽ, cảm ơn."

"Dù sao thì cậu cũng nên truyền đạt lại lời đề nghị của chúng tôi."

"Chắc rồi, chắc rồi."

"Cảm ơn."

Tôi quay đi, chỉ đứng khựng lại khi tôi nghe được một tiếng kêu nhỏ đầy đau đớn phát ra từ trong ngôi nhà. Lúc tôi quay lại nhìn, anh ta đã biến mất.

Lại chuyện gì đây?

Tôi đi theo sau anh ta, tôi lê chân đi như một xác ướp. Sử dụng cùng một số tế bào não giống như xác ướp. Có vẻ như là tôi không có một sự lựa chọn nào. Có cái gì đó đang không ổn. Tôi phải đi coi nó là cái gì. Tôi sẽ không làm gì được cả. Và tôi sẽ cảm thấy tệ hơn.

Đó là điều chắc chắn xảy ra.

Tôi đi vào nhà một lần nữa. Bella đang thở hổn hển, gập người lại qua cái chỗ phồng ngay chính giữa cơ thể cô ấy. Rosalie ôm cô ấy trong lúc Edward, Carlisle, và Esme đều lởn vởn xung quanh. Một sự chuyển động nhỏ đập vào mắt tôi; Alice đang ở trên đầu cầu thang, nhìn chăm chú xuống căn phòng với đôi tay giữ chặt hai bên thái dương của cô ta. Thật là kỳ lạ - giống như cô ta bị ngăn không cho vào bằng một cách nào đó.

"Cho con một phút, Carlisle", Bella hổn hển nói.

"Bella", bác sĩ lo âu nói, "Bố nghe có cái gì đó rạn nứt. Bố cần phải khám cho con."

"Con khá chắc" - thở hổn hển - " là một cái xương sườn. Ow. Đúng rồi. Ngay đây này". Cô ấy chỉ vào bên trái mình, cẩn thận không đụng vào nó.

Bây giờ cái đó đang bẻ gãy xương của cô ấy.

"Bố cần phải chụp X-ray. Nó có thể bị vỡ ra từ»«ng mảnh. Chúng ta không muốn nó đâm thủng bất cứ nội tạng nào của con đâu."

Bella hít một hơi thở sâu. "Okay."

Rosalie cẩn thận nhấc Bella lên. Edward có vẻ như anh ta muốn tranh luận về điều đó, nhưng Rosalie nhe răng ra với anh ta và gầm gừ, "Chị đỡ con bé được rồi."

Vậy ra bây giờ Bella đã khỏe hơn, nhưng đồng thời cái thứ đó cũng vậy. Bạn không thể bỏ đói một người mà không bỏ đói luôn người kia, và chữa trị cũng vậy. Không có cách nào để thẳng hết.

Cô nàng tóc vàng nhanh chóng bế Bella lên cái cầu thang lớn với Carlisle và Edward ngay phía sau cô ta, không một ai trong số họ nhìn thấy tôi đứng như trời trồng ngay cửa ra vào.

Thì ra họ có một ngân hàng máu và một cái máy chụp X-ray? Chắc là bác sĩ đã mang việc làm về nhà với ông ta.

Tôi quá mệt để đi theo họ, quá mệt để di chuyển. Tôi dựa vào bức tường và trượt xuống sàn nhà. Cái cửa vẫn mở, và tôi hướng mũi mình ra đó, dễ chịu vì có những làn gió trong sạch thổi vào. Tôi dựa đầu mình vào khung cửa và lắng nghe.

Tôi có thể nghe tiếng của cái máy X-ray trên lầu. Hoặc có thể là tôi cho rằng đó là tiếng của nó. Và rồi những bước chân nhẹ nhàng đi xuống lầu. Tôi không nhìn để coi đó là ma cà rồng nào.

"Cậu có muốn một cái gối không?". Alice hỏi tôi.

"Không", tôi làu bàu. Có chuyện gì với lòng mến khách một cách thúc ép như thế? Nó làm tôi sợ hãi.

"Nhìn có vẻ như không được thoải mái lắm", cô ta nhận xét.

"Không hẳn."

"Vậy sao cậu không dời chỗ đi?"

"Quá mệt. Tại sao cô không ở trên lầu với mấy người kia?". Tôi quát lại.

"Nhức đầu", cô ta trả lời.

Tôi quay đầu lại để nhìn cô ta.

Alice là một cô gái bé nhỏ. Chỉ gần bằng một cánh tay tôi. Bây giờ cô ta nhìn có vẻ còn nhỏ hơn. Gương mặt nhỏ của cô ta nhăn nhúm lại.

"Ma cà rồng mà cũng nhức đầu ah?"

"Không phải loại thông thường."

Tôi khịt mũi. Ma cà rồng thông thường.

"Sao cô không bao giờ ở cùng với Bella nữa?". Tôi hỏi, một câu hỏi như một lời kết tội. Điều này không xuất hiện trong tôi trước đây, bởi vì đầu tôi đã chứa đầy những thứ quái quỉ khác, nhưng thật là lạ khi Alice không bao giờ ở cạnh Bella, không ở gần bên từ lúc tôi có mặt ở đây. Có lẽ nếu Alice ở bên cạnh cô ấy, Rosalie sẽ không thể. "Tưởng hai người như thế này". Tôi xoắn hai ngón tay mình vào với nhau.

"Giống như tôi đã nói" - cô ta cuộn tròn lại trên nền gạch cách xa tôi vài bước chân, vòng cánh tay ốm yếu xung quanh đầu gối gầy khẳng khiu của cô ta - "nhức đầu."

"Bella khiến cô nhức đầu ah?"

"Đúng."

Loading...

Xem tiếp: Chương 14 - Part 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Hãy Đặt Nàng Lên Tấm Thảm Hoa

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 14



Tam Quốc Tranh Phong

Thể loại: Lịch Sử, Quân Sự, Xuyên Không

Số chương: 29


Đẳng Thức Hạnh Phúc

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 28


Nông Phụ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50