Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 14

Chương trước: Chương 13



Trải qua cuộc giận dỗi tối qua, ngày hôm sau lúc tập quân sự rõ ràng Chử Điềm có phần yếu đi, tuy nhiên tâm trạng lại tốt vô cùng, nói như Phùng Kiêu Kiêu là: Vừa nhìn đã biết được đàn ông tưới mát rồi.

Chử Điềm cười tít mắt đáp lại cô:

"Không sai, khí sắc tốt đến mức hoàn toàn chẳng cần trang điểm, tốt đến mức không cần bạn bè." - Khiến Phùng Kiêu Kiêu giận đến mức suýt nhảy đến bóp cổ cô.

Hiện tại Chử Điềm hoàn toàn quên phứt chuyện thi đấu, trong đầu chỉ mong mau mau kết thúc huấn luyện, cô xin lão Lưu nghỉ hai ngày. Cô đã lên kế hoạch làm gì cả rồi. Xem phim, dạo phố, làm đẹp, hơn nữa là đi chung với chồng. Cô phải hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi mới kết hôn.

Có thể do nóng lòng nên hôm nay lúc huấn luyện đội hình đội ngũ cô có chút tụt lại hẳn so với mọi người, khiến hang ngũ lộn xộn vô cùng. Huấn luyện viên đứng bên cạnh nhìn mà giật giật khóe môi, chỉ tên phê bình cô. Chử Điềm vội vàng tập trung chú ý, nhún vai, đi theo hàng ngũ tiến về phía trước.

Sau khi kết thúc những bài tập cơ bản, huấn luyện viên dẫn cả đội đến sân bắn, bắt đầu huấn luyện môn bắn súng. Đây là bài tập khiến Chử Điềm cực kỳ nhức đầu, sân bãi ướt nhẹp, ngày nào cũng lăn lê bò toài ở đây khiến quần áo dấp dính không thể chịu nổi, hơn nữa cô bắn cũng không tốt. Không riêng gì cô, những đồng nghiệp nữ khác trong tổ cũng chẳng hơn gì. So ra thì tổ của những đồng nghiệp nam thuận lợi hơn nhiều.

Bởi vì khác biệt quá lớn nên bài tập bắn bia chia ra nam nữ huấn luyện riêng, người chịu trách nhiệm của nhóm Chử Điềm là huấn luyện viên sĩ quan cấp hai, trông dáng vẻ rất dễ dụ. Nhưng lúc huấn luyện thì không nể tình chút nào, mấy hôm nay các đồng nghiệp nữ đều kêu than ầm trời.

Sau khi tới sân tập bắn, các đồng nghiệp nam tập trước, mấy cô nàng trong nhóm Chử Điềm xếp hang đứng sau chờ. Trời lác đác mưa, từng giọt lất phất, làm ướt mái tóc, dấp dính trên mặt, Chỉ đừng trong chốc lát, tâm trí của Chử Điềm đã bay tới tận đâu. Lúc cô đang mải nghĩ buổi tối sẽ nầu gì cho Từ Nghi, cánh tay bỗng dung bị ai đó huých một cái.

Là Phùng Kiêu Kiêu.

Chử Điềm nhìn huấn luyện viên đầy cảnh giác, thấy anh ta tập trung chú ý tới người đang tập bắn trước đó, liền lẳng lặng nhích gần tới chỗ Phùng Kiêu Kiêu, nghe cô nàng nói:

“Điềm Điềm, cậu nhìn về hướng hai giờ đi, người đứng đó sao trông quen thế nhỉ?”

Nhìn theo hướng Phùng Kiêu Kiêu chỉ, Chử Điềm nhìn thấy một người đàn ông cao ngất, mặc quần áo mùa hè đang đứng đó. Anh ta nghiêng đầu quan sát sân tập bắn. Mặc dù khồng thấy mặt anh ta, nhưng người đàn ông này gợi cho cô cảm giác rất quen thuộc. Chử Điềm híp mắt lại, sau khi nhận ra người đó là ai, mắt cô bỗng dưng phát sang, quả thật muốn nhảy dựng lên!

Là Từ Nghi! Thảo nào hôm qua anh hỏi cô tập quân sự ở đâu, thì ra đã đợi sẵn ở đây rồi. Nhưng mà anh vào bằng đường nào?

Phùng Kiêu Kiêu hỏi cô với vẻ không dám tin: “Là chồng cậu đó hả?”

Chử Điềm không có tấm trí đâu mà trả lời, bởi vì Từ Nghi đã nhìn về phía cô. Cô hết sức kích động vẫy tay với anh, chân chất giác nhích về trước hai bước, còn chưa thấy anh phản ứng gì, bên cạnh đã vang lên tiếng quát lạnh tanh: “Đứng lại!”

Là huấn luyện viên mặt lạnh đó! Bước chân Chử Điềm khựng lại, thầm nghĩ: Xong rồi, quá đắc ý mà quên bổn phận rồi, quên béng mất bên cạnh còn có một huấn luyện viên!

Quay đầu lại thì thấy Phùng Kiêu Kiêu đang nháy mắt ra hiệu với cô. Chử Điềm hậm hực về hàng, lúng túng gãi đầu rồi lại tiếp tục nhìn Từ Nghi. Cô phát hiện anh đang nhìn mình, nét cười ẩn hiện. Chử Điềm bực mình bĩu môi, lại thấy nụ cười của anh càng thêm rõ nét.

Dù biết cô sẽ nổi cáu nhưng thấy dáng vẻ tủi thân của cô, Từ Nghi quả thật không dằn long nổi. Khẽ cười hai tiếng, chợt có người vỗ lên bả vai anh.

“Ơ, sao cậu lại tới đây?”

Từ Nghi quay đầu lại, trông thấy là người quen cũ thì hai mắt hơi dao động, khóe miệng bất giác nhếch lên:

“Nói thế nào thì đây cũng coi như nhà mẹ đẻ của tôi, sao tôi có thể không đến chứ?”

“Lạ ghê đấy, lâu lắm không gặp cậu rồi.” Anh bạn cũ cười lớn.

Đơn vị chịu trách nhiệm huấn luyện nhân viên mới của công ty Tây Đinh là nơi công tác của Từ Nghi khi anh vừa mới tốt nghiệp trường quân đội, đại đội cảnh vệ trực thuộc cơ quan tổng bộ của quân khu B. Chỗ này nhàn hạ, hằng năm đều châm trà rót nước, chuyển giấy tờ tài liệu cho lãnh đạo. Từ Nghi làm việc ở đây hơn nửa năm đã chịu hết nổi, trực tiếp đệ đơn xin thuyên chuyển đến nơi khác, chính là tiểu đoàn trinh sát thuộc sư đoàn T, tập đoàn quân sự quân khu B.

Sau khi được điều đi, số lần Từ Nghi trở lại có thể đếm trên đầu ngõn tay, chủ yếu là do công việc quá bận, nhưng vẫn giữ liên lạc. Từ Nghi nhìn anh bạn cũ đứng bên cạnh, anh này họ Trương, hai người là học viên cùng lứa tốt nghiệp từ trường quân đội, bây giờ một người chễm chệ ở vị trí đại đội trưởng đại đội cảnh vệ thuộc cơ quan tổng bộ, còn một người vẫn đang mò mẫm lăn lội ở đại đội cấp cơ sở. Đương nhiên có sự chênh lệch, kẻ ngu cũng biết chỗ nào thoải mái an nhàn hơn. Song, Từ Nghi không thấy hối hận là bao.

“Cậu nhìn tôi mãi thế làm gì? Nói đi, rốt cuộc tại sao cậu lại mò đến đây? Chẳng thèm báo tiếng nào, thứ khác tôi không dám nói, tốt xấu gì cũng phải chuẩn bị một thùng rượu đón khách phương xa chứ.” – đại đội trưởng Trương nói.

Từ Nghi cười cười, chỉ về phía sân tập bắn:

“Vợ tôi làm ở công ty Tây Đinh, cô ấy tham gia đợt huấn luyện quân sự này.”

“Gì cơ?” – đại đội Trườn trợn trừng lớn hai mắt – “Thằng nhãi này lấy vợ rồi à? Sao tôi lại không biết thế? Là ai vậy?”

Từ Nghi chỉ Chử Điềm đứng ở phía gần nhất. Sauk hi bị huấn luyện viên quở trách, cô cố gắng giả bộ chăm chú lắng nghe, chăm chú nhìn về phí trước. Dĩ nhiên, cũng có lẽ là giận anh rồi, có ý không them nhìn anh nữa.

Sau khi thấy rõ cô gái đó là ai, đại đội trưởng Trương vỗ đùi một phát:

“Là cô ấy à, Chử Điềm, có phải không nhỉ?”

Từ Nghi hơi bất ngờ.

“Sao thế, nổi tiếng như vậy à?”

Đại đội trưởng Trương cười ha ha:

“Đương nhiên rồi, dáng người quá đẹp, dù chỉ mặc bộ đồ xanh rằn ri cũng đủ làm bao nhiêu người nghiêng ngả.”

Từ Nghi không biết mình có nên cảm thấy tự hào không, nhưng lúc này nhìn thế nào cũng thấy cô vợ của mình thật sự quá nổi bật.

Thấy anh không nói gì, con người già cả đã FA hai mươi bảy năm như đại đội trưởng Trương đây cuối cùng cũng nhận ra bàn luận về vợ bạn trước mặt người khác như vậy hình như không được hay ho cho lắm, nên vội vàng pha trò:

“Thế nào? Lấy vợ có cảm giác gì?”

Từ Nghi cười khẽ.

“Chỉ có thể nói, còn mở mang kiến thức hơn cả cả đọc ‘Binh pháp Tôn Tử.”

“Thằng nhãi này!” – đại đội trưởng Trương lại cười sang sảng, mắt nhìn về phía trước, cảm thấy vui hơn: “Này này, tới trò hay rồi đấy!”

Trò hay ở đây chính là đến lượt tổ nữ ra sân ngắm bắn. Mà cô gái đầu tiên tổ nữ cử ra chính là Chử Điềm.

Chử Điềm nằm sấp trên đệm, đang bỏ đạn tập bắn vào súng. Sau khi điều chỉnh súng ống xong xuôi, cô nằm theo tư thế ngắm bắn.

Thấy vậy, đại đội trưởng Trương tặc lưỡi:

“Điều khác thì không nói, tư thế này xem ra rất đúng chuẩn.”

Từ Nghi không đáp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Chử Điềm. Theo phương hướng của anh thì không nhìn rõ vẻ mặt của cô. Anh vốn muốn tiến lên trước hai bước, nhưnng sau chốc lát ngẫm nghĩ, anh vẫn nén nhịn.

Chỉ thấy huấn luyện viên ngồi xổm bên cạnh Chử Điềm, lớn tiếng ra lệnh bắn súng. Mọi người trên sân tập bắn đợi chờ tiếng súng vang lên, nhưng Chử Điềm lại rề rà không chịu bóp cò.

Huấn luyện viên hơi sốt ruột, nhìn sang phía đại đội trưởng và Từ Nghi rồi la Chử Điềm:

“Nghĩ gì thế? Bắn đi!”

Dưới sự thúc giục của huấn luyện viên, Chử Điềm bắn phát súng đầu tiên. Không ngoài dự liệu của mọi người, phát súng này rất tệ, lệch khỏi mục tiêu, hơn nữa còn vọt lên tận chin tầng mây, trên bia không có một cái lỗ nào cả.

Thấy vậy, huần luyện viên sôt ruột cực kỳ. Đại đội trưởng không tùy tiện đến sân huấn luyện, nên anh ta muốn thể hiện một chút, kết quả lại bị một phát súng của Chử Điềm làm hỏng. Anh ta nổi cáu la lên: “Bắn lại!”

Bị anh ta hét inh tai nhức óc, Chử Điềm bất mãn bĩu môi, kèm theo đó còn lừ mắt nhìn Từ Nghi còn đang đứng hóng hớt ở đằng kia. Kết quả thì sao, người đó cười tươi roi rói kìa. Chử Điềm bỗng cảm thấy cực kỳ chán nản, cô rất muốn thể hiện trước mặt mọi người, nhưng đúng là lực bất tong tâm. Quả nhiên, không có gì bất ngờ, phát súng thừ hai lại lệch khỏi mục tiêu.

Huấn luyện viên hoàn toàn câm nín, chờ đợi Chử Điềm bắn chệch phát súng thứ ba, kết quả bất ngờ là cô nàng tự nhiên đứng vụt dậy, nâng súng lên, ‘cạch’, chĩa súng về phía đại đội trưởng Trương và một sĩ quan khác đứng cách đó không xa. Lần này, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, ngoại trừ hai kẻ bị chĩa súng kia.

Đại đội trưởng Trương không nén nổi, bật cười:

“Lão Từ, bà xã nhà cậu thú vị thật đấy.”

“Xem ra hôm nay tôi không nên tới.” – tuy nói vậy, nhưng khóe mắt đuôi mày Từ Nghi đều tràn ngập nét cười. Anh nhìn đại đội trưởng Trương – “Thế nào, nể mặt chứ?”

Đại đội trưởng Trương hiểu ngay lập tức, giả vờ đáng yêu che kín hai mắt: “Tôi làm như không thấy vậy.”

Chính trị viên Từ cười khẽ, bước vào sân rồi tiến thẳng về phía Chử Điềm. Giờ đây, tất cả đều xì xào bàn tán bởi vì tò mò về thân phận của người đàn ông này, chỉ có Phùng Kiêu Kiêu bình tĩnh đứng bên, vì cô đã biết từ lâu rồi.

Từ Nghi đi đến bên Chử Điềm, nụ cười bên khóe môi tươi hơn, anh hỏi cô: “Có bắn nữa không?”

Chử Điềm ra vẻ tủi thân: “Em toàn bắn trượt thôi.”

“Nằm xuống!” – Từ Nghi hất cằm.

Chử Điềm chớp chớp mắt, cực kỳ ngoan ngoãn nằm lại xuống tấm đệm ngắm bắn. Thấy vậy, Từ Nghi quỳ một gối bên cạnh, trước tiên điều chỉnh súng cho cô, tiếp đó cuối người ngắm súng. Sau khi chỉnh đúng ba điểm thẳng hang, anh tránh qua một bên, ổn định súng rồi nhường cò súng cho Chử Điềm. Đợi mãi không thấy cô nhúc nhích, anh nheo mắt lại nhìn cô:

“Còn ngẩn ra đó làm gì?”

Bây giờ tâm trạng của cô chỉ có thể hình dung bằng ba chữ: “Không đỡ được.” Cô kiềm chế xúc động muốn ôm lấy ông chồng này nhà mình một phát, má kề bên báng gỗ của súng, bóp mạnh cò súng. Bằng cách này, cô bắn ba lần liên tiếp. Sau năm phát súng bắn bia hình người, đạt hai mươi sáu điểm. Thâm chí còn khá hơn vài anh ở tổ nam!

Đám người vây quanh cô để xem đều không ngờ cô còn có thể bắn khá như vậy, những ai thông minh một chút thì liên tưởng đến sự thực rằng Chử Điềm đã có chồng rồi, cũng mang máng đoán ra được. Còn Phùng Kiêu Kiêu thì đã biết tỏng từ lâu không dằn nổi nữa mà kích động, trong đầu chỉ có ý nghĩ là chồng của Điềm Điềm đẹp trai quá thể!

Chử Điềm bò dậy, vẻ đắc ý trên mặt không để đâu cho hết, nhưng miệng thì vẫn không bỏ qua cho người:

“Không phải anh rất vui vẻ khi thấy chuyện như vậy sao?”

Từ Nghi đáp với vẻ mặt nghiêm túc:

“Buổi tối anh vẫn muốn ngủ trên giường.”

“…” – Chử Điềm đỏ mặt – “…Hừ!”

Chử Điềm hớn hở chạy về hang, hoàn toàn ngó lơ mấy lời chọc ghẹo của Phùng Kiêu Kiêu.

Còn huấn luyện viên mặt lạnh lại rối rắm, rốt cuộc anh ta có nên coi hành động của Chử Điềm là gian lận không? Diễn ran gay trước mặt của đại đội trưởng đó! Nghĩ đến đây, anh ta nhìn về phía đại đội trưởng Trương, muốn chưng cầu ý kiến của sếp. Song đại đội trưởng Trương và vị sĩ quan ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ kia đã đi xa rồi.

Loading...

Xem tiếp: Chương 15

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?



Tình Yêu Của Những Ngôi Sao

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 41


Địa Ngục Nhân Sinh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 8


Vạn Năm

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50