Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Bầy Hạc Chương 10: Chương10

Chương trước: Chương 8



Bởi vì là thứ sáu, cả buổi chiều Chử Điềm không có tâm trạng làm việc chút na, chỉ nôn nóng chờ đến lúc tan sở. Phùng Kiêu Kiêu cũng rất kích động, bởi vì rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy chồng của người đẹp Chử kinh động cả công ty rồi.

Hai người về sớm mười phút, một trước một sau ra khỏi công ty. Chử Điềm vô cùng bình tĩnh đi phía trước, giữa chừng còn dừng lại mua một quả bắp luộc nóng hổi ăn. Phùng Kiêu Kiêu núp ở một sạp báo cách đó không xa, vờ như đang xem báo chí, nhưng thật ra là chuẩn bị chút nữa Từ Nghi đến sẽ đứng rình xem. So ra cô ta còn khẩn trương hơn cả Chử Điềm.

Chử Điềm quay đầu lại, ra dấu OK với Phùng Kiêu Kiêu rồi đứng đó gặm bắp luộc, thỉnh thoảng cúi đầu xem giờ trên điện thoại di động. Không lâu sau cô đã thấy chiếc xe jeep của mình chạy đến, cô giơ tay lên vẫy vẫy với người trong xe. Sau đó điện thoại di động cô có tin nhắn.

Phùng Kiêu Kiêu: Điềm Điềm, chồng cậu lái xe của cậu à? Xe của anh ấy đâu? Xe của anh ấy đâu? Xe của anh ấy đâu?

Nhìn câu hỏi được lặp lại ba lần liên tục, Chử Điềm mỉm cười. Lúc cô ngẩng đầu lên lại thì Từ Nghi đã dừng xe trước mặt cô. Anh hơi hạ kính xe xuống, bảo cô lên xe.

Chử Điềm à một tiếng, giả vờ lơ đãng nhìn về phía Phùng Kiêu Kiêu đang núp. Chỉ thấy cô ta đang cầm tờ báo, cổ rướn cao lên nhìn về phía này, dáng vẻ kia vô cùng buồn cười.

"Sao vậy?" - Từ Nghi hỏi.

"Không có gì." - Chử Điềm vội hoàn hồn lại.

Từ Nghi không nghi ngờ gì cả, đợi cô lên xe, thắt dây an toàn xong, anh mới từ từ cho xe chạy vào đường chính. Cả quá trình Chử Điềm chỉ mãi hí hoáy với điện thoại di động. Đành chịu thôi, Phùng Kiêu Kiêu cứ nhắn tin đến suốt.

Phùng Kiêu Kiêu: Thấy rồi!

Phùng Kiêu Kiêu: Đẹp trai quá!Là quân nhân xịn đúng không? Thật à? Sao không mặc quân phục thế? Nhưng mặc thường phục cũng đẹp lắm!

Phùng Kiêu Kiêu: Cứ vậy đi thôi à? Đừng có vội mà, hai người nhích đến gần hôn nhẹ lên môi nhau gì đó đi.

Phùng Kiêu Kiêu: Cuối cùng mình tin cậu đã kết hôn rồi. Rất xứng đôi, hai người bọn cậu rất xứng đôi, trai tài gái sắc, trời sinh một đôi!

Thấy được tin nhắn cuối cùng, Chử Điềm phì cười. Từ Nghi nhìn cô: "Vừa lên xe là em cứ xem điện thoại di động suốt, có gì vui sao?"

Chử Điềm cũng không ngẩng đầu lên: "Đồng nghiệp nhắn tin, chuyện phụ nữ thôi."

"Có phải là cô gái khi nãy đứng ở sạp báo cứ nhìn về phía chúng ta không?"

Chử Điềm “Ừ’ một tiếng, sau đó mới phát hiện có gì đó bất thường: "Anh nhìn thấy rồi hả?"

Từ Nghi bất đắc dĩ đáp:

"Vị trí không bí mật, nhắm mục tiêu quá lộ liễu, hơn nữa em còn để hồn vía tận đâu đâu. Anh không muốn thấy cũng khó lắm."

Thấy anh vạch trần chẳng mảy may nể tình như vậy, dù da mặt Chử Điềm dày hơn nữa cũng cảm thấy ngượng ngùng:

"Đồng nghiệp em muốn xem thử dáng vẻ anh trông như thế nào thôi mà."

Nhắc tới cũng hài, ban đầu Chử Điềm nói muốn giới thiệu hai người họ biết nhau nhưng bị Phùng Kiêu Kiêu từ chối. Cô nói mình không biết dáng vẻ đối phương thế nào. Lỡ như đến lúc đó thấy anh đẹp trai quá, cô khẩn trương ăn nói lắp bắp thì làm sao. Cô không muốn lần đầu tiên gặp gỡ đã bị mất mặt như vậy, vì còn phải nhờ cậy vào Từ Nghi giới thiệu đối tượng cho cô nữa mà.

"Vậy anh có ngăn chặn được thị phi không?"

"Tất nhiên là có rồi." - Chử Điềm nịnh nọt - "Đồng nghiệp em còn khen anh nữa đấy. Không chỉ khen anh đẹp trai, còn nói là anh rất xứng đôi với em."

Chính trị viên Từ đã sớm miễn dịch với kiểu khen ngợi này. Lúc chờ đèn đỏ, anh quay đầu lại nhìn Chử Điềm vừa gửi tin nhắn vừa gặm bắp luộc, trên đôi má đỏ hây hây còn dính một hạt bắp. Suy nghĩ vừa mới manh nha, còn chưa kịp ý thức được thì tay anh đã đưa đến, lau sạch mặt cho cô.

Chử Điềm ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh, hai người nhìn nhau mười mấy giây cho đến khi đèn xanh sáng lên, xe phía sau ấn còi thúc giục, Từ Nghi mới vô cùng tự nhiên rụt tay lại, đạp nhẹ chân ga, xe từ từ lăn bánh.

Chử Điềm chỉ cảm thấy da đầu tê rần, đầu óc giống như bị điện giật, tóc dựng thẳng đứng. Từ lúc quen biết nhau đến nay, cô vẫn cảm thấy EQ của Từ Nghi rất thấp, hiện tại mới phát hiện thì ra là anh giấu tài.

Bữa cơm tối hai người vẫn về nhà nấu ăn. Ăn xong, Từ Nghi đúng giờ đúng việc xem tiếp sóng thời sự và bản tin quân sự trên kênh quân đội. Chử Điềm chẳng chút xíu thích thú với chương trình đó nên ngồi bên cạnh anh trả lời vài tin nhắn, sau đó lấy đồ ngủ đi tắm. Cửa phòng vệ sinh đã đóng được một lúc lâu, nghe thấy bên trong có tiếng nước chảy đứt quãng vang lên, Từ Nghi nhẹ chớp mắt, tựa lung vào ghế salon mềm mại, sống lưng vốn cứng đơ từ nãy bây giờ mới được thoải mái. Cả người như trút được một hơi, nhẹ nhõm hẳn.

Giờ khắc này sự chú ý của anh chẳng hề đặt vào chương trình thời sự trên tivi. Anh nhìn bộ đồ ở nhà Chử Điềm treo ngoài tủ quần áo, đó là bộ váy áo ngắn tay màu đỏ cô vừa mới thay ra. Khi nãy cô mặc bộ váy này ngồi xếp bằng bên cạnh anh nghịch điện thoại, để lộ ra ngoài bắp chân trắng nõn, cách anh chỉ chừng một bàn tay.

Vóc dáng Chử Điềm cao ráo mảnh mai là chuyện ai ai cũng thấy. Nhưng cảm giác da thịt mềm mại, láng mịn thì chỉ có mình anh biết mà thôi. Là một người đàn ông, nhất là một trực nam, hơn nữa còn là một người đàn ông đã từng cảm nhận được hết vẻ đẹp từ trong ra ngoài của người phụ nữ này, nếu anh không có phản ứng mới là kỳ lạ. Tuy anh biết cô đang trong thời kỳ đặc thù, chỉ có thể ngắm mà không thể đụng chạm. Nhưng cảm giác và tình huống thế này thật sự giày vò anh quá thể.

Chính trị viên Từ đành phải yên lặng thầm đọc ba điều lệnh của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc, vừa bình ổn lại tâm trạng, vừa thu hồi suy nghĩ lan man và chú ý vào tivi. Đúng lúc này, điện thoại Chử Điềm đặt trên bàn bất chợt vang lên.

Trên màn ảnh không ngừng nhấp nháy ba chữ: Chử Ngật Sơn.

Từ Nghi cũng biết người này, đó chính là cha của Chử Điềm.

Do dự trong chốc lát, Từ Nghi nhấn nút cuộc gọi.

Dường như bên kia rất bất ngờ vì điện thoại được nhận, vô cùng ngạc nhiên hỏi lại:

"Điềm Điềm, con chịu nghe điện thoại của ba rồi sao?"

Từ Nghi giảm âm lượng tivi, nói với đầu bên kia:

"Ba, là con, Từ Nghi."

Chử Ngật Sơn khựng lại trong giây lát mới nói:

"Ồ, là Tiểu Từ à. Điềm Điềm có nhà không?"

"Dạ có, nhưng cô ấy đang tắm." - Anh hỏi - "Ba tìm cô ấy có việc gì không?"

Chử Ngật Sơn “Ờ” một tiếng, tiếc nuối đáp:

"Thật ra cũng không có gì, chỉ là đã lâu nó không có gọi về nhà, ba hơi nhớ nó, cho nên..."

"Vậy đợi cô ấy tắm xong con bảo cô ấy gọi điện thoại lại cho ba nhé?"

"Khỏi cần, khỏi cần!" - Chử Ngật Sơn vội nói - "Dạo này hai đứa vẫn khỏe chứ, nhất là con đó Tiểu Từ, công việc vẫn bận lắm à?"

"Con vẫn khỏe, vẫn như cũ thôi ba."

"Ôi, lính tráng các con cực khổ quá. Ba kể con nghe, bây giờ tối nào ba cũng xem CCTV7 hết, muốn hiểu rõ hơn về cuộc sống quân đội của các con. Nếu không cũng không cách nào trò chuyện với mấy đứa trẻ tuổi như các con… "

Chử Ngật Sơn giống như cuối cùng đã bắt được một người, cứ lải nhải không thôi. Mà từ nhỏ đến lớn Từ Nghi lại rất dở trong khoản nói chuyện với người lớn, đối đáp được vài câu thì đã thấy hơi nhức đầu. May mà vừa hết biết nói gì thì Chử Điềm đã tắm xong đi ra ngoài, đang cầm khăn lau tóc.

Từ Nghi đưa điện thoại đến: "Điềm Điềm, điện thoại của em."

"Ai gọi thế?"

Chử Điềm cầm lên xem một cái, không đợi Từ Nghi trả lời đã nhấn nút kết thúc, tiện tay ném di động qua một bên. Có điều là cô ném không chuẩn, vang lên một tiếng lạch cạch, điện thoại đã trượt tay vịn ghế salon rơi xuống đất. Chử Điềm làm như không nghe thấy tiếp tục đứng trước gương tủ quần áo lau tóc.

Từ Nghi đứng tại chỗ, nhất thời hơi kinh ngạc. Đến khi anh hồi phục tinh thần bèn quay người lại nhặt điện thoại di động lên cho cô. Mới vừa cầm nó lên đã thấy Chử Điềm vội vàng đi đến.

"Anh không được gọi lại cho ông ta." - Cô lớn tiếng.

Từ Nghi nhìn Chử Điềm, chỉ thấy ngực cô lên xuống kịch liệt, không biết tại sao lại giận dữ đến vậy. Anh bình tĩnh giải thích:

"Anh chỉ định nhặt điện thoại lên cho em thôi, không định gọi lại."

Vừa nói ánh mắt hai người đều nhìn vào điện thoại di động. Nếu nhìn kỹ có thể phát hiện ra màn hình điện thoại di động có một vết nứt nho nhỏ. Điều này cho thấy cô đã ném mạnh đến cỡ nào. Chử Điềm cũng biết mình đã phản ứng quá khích. Cô nhìn chiếc điện thoại di động, đó là một trong những món quà Chử Ngật Sơn đã tặng cô vào năm cô tốt nghiệp đại học. Trớ trêu thay, đó là khi ông bắt đầu tìm cách ly hôn với mẹ Chử Điềm.

Cô nhếch môi, ra vẻ như không thèm để ý:

"Nhặt cái gì mà nhặt, đồ cũ rồi, hư thì vứt bỏ."

Từ Nghi cau mày nhìn cô một cái, bỗng nhét lại chiếc điện thoại vào tay cô: "Nếu em muốn vứt thì tự vứt đi."

Chử Điềm bị những lời nói này của anh làm nghẹn họng. Cô trợn to hai mắt nhìn anh, hai người giằng co trong chốc lát, cô giận dỗi nện điện thoại xuống bàn, lần này cô không dám làm quá mạnh. Lại lừ mắt nhìn Từ Nghi một cái rồi trở về phòng vệ sinh sấy tóc.

Từ Nghi cau mày ngồi trở lại ghế salon, bắt đầu nghiên cứu điện thoại của Chử Điềm. Đến khi Chử Điềm đi ra đã thấy anh đang hơi cau mày nhìn vết nứt kia.

Chử Điềm do dự đi đến ngồi xuống cạnh anh: "Anh đừng nhìn nữa, hư thật thì đổi điện thoại khác là được . Dù sao em cũng không muốn dùng cái này nữa."

"Còn chưa đến mức phải đổi điện thoại mới, chỉ là màn hình của em đã nứt một vết, tìm cửa hàng sửa lại là tốt thôi ."

Nghe anh nói như vậy, Chử Điềm hơi chột dạ:

"Vậy sửa xong anh dùng đi."

Từ Nghi từ chối ý tốt của cô:

"Anh có điện thoại di động mà, dùng của mình là được rồi."

"Vậy em dùng cái của anh, hai chúng ta có thể đổi cho nhau." - Vừa nói Chử Điềm vừa tìm điện thoại của Từ Nghi - "Điện thoại của anh đâu?"

Từ Nghi lấy điện thoại trong túi quần ra đưa cho Chử Điềm. Chử Điềm nhìn lại anh, mắt cũng sắp rơi ra ngoài:

"Cái này, cái này là điện thoại di động của anh thật hả?"

Điện thoại phổ thông sản xuất trong nước, kiểu dáng rõ ràng đã lỗi thời. Hơn nữa chiếc điện thoại này ngoại trừ nghe gọi và nhắn tin ra thì chức năng lên mạng cơ bản nhất cũng không có, còn thua cả điện thoại thông minh rẻ tiền nhất. Trước đây sao cô không chú ý đến hóa ra Từ Nghi là một kẻ "lúa" đến vậy chứ.

Nhìn vẻ mặt bất ngờ của cô như thế, Từ Nghi nói:

"Đừng coi thường nó, điện thoại này tiện mang theo, dễ sử dụng, pin trâu, điều quan trọng nhất là ném thoải mái."

Vừa nghe thấy anh nói xỏ nói xiên, Chử Điềm “Hứ” khẽ một tiếng, nhỏ giọng biện minh ình:

"Đâu phải là ngày nào em cũng ném điện thoại đâu, chẳng qua hôm nay tâm trạng không tốt thôi."

"Vậy cũng không được ném đồ tùy tiện, nhất là điện thoại di động."

Chử Điềm nhìn anh:

"Tại sao không được ném điện thoại di động?"

"Bởi vì với bọn anh điện thoại di động có thể nói là vật quan trọng nhất để liên lạc với bên ngoài. Nếu nó hư, tìm không được người muốn tìm, chẳng phải là sốt ruột chết hay sao?" – Chính trị viên Từ bắt đầu lên lớp cô.

"Anh cũng vậy hả?" - Chử Điềm bắt đầu lạc đề - "Anh là người vô cùng bình tĩnh, ai mà có thể làm anh sốt ruột chết chứ?"

Thật đúng là đừng nói còn hơn.

Từ Nghi nhìn lướt màn hình điện thoại di động của cô, từ tốn trả lời: "Trước kia thì không như vậy, nhưng lần này nghỉ phép xong về doanh trại thì không dám chắc."

Lái xe ẩu, mắt kém, tính tình thất thường. Cô như vậy có thể không khiến người ta bận tâm sao?

Chử Điềm biết anh đang nói cô, thế nhưng phản ứng đầu tiên lại không phải là tức giận. Cô muốn phản bác nhưng lời còn chưa thốt ra khỏi miệng đã cảm thấy chóp mũi cay cay. Cảm thấy mình sắp khóc, cô lập tức khoác cánh tay Từ Nghi, vùi mặt vào bả vai anh.

Từ Nghi hơi khựng lại, đưa tay qua ôm chặt eo cô:

"Sao vậy?"

Anh nghiêng đầu chỉ nhìn thấy được vành tai mềm mại của cô, còn lại cả khuôn mặt đều dán chặt trên bả vai anh.

"Em xin lỗi." - giọng cô hơi nghẹn ngào - "Mới vừa nãy không nên giận dỗi với anh."

Từ Nghi im lặng trong thoáng chốc, rồi bỗng đưa tay vén mái tóc dài của cô lên, để lộ ra hơn nửa bên mặt cô. Anh khẽ hỏi:

"Chúng ta biết nhau đã bao lâu rồi?"

Chử Điềm ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh.

"Một năm lẻ hai tháng, giờ anh mới biết là em cũng biết nói xin lỗi đấy."

Trong mắt anh đong đầy nét cười, đến lúc này Chử Điềm mới hiểu được là anh đang trêu cô. Nhưng nước mắt bất giác rơi xuống, cô vội vàng cúi đầu không để anh nhìn thấy.

Giờ khắc này cô dường như có một cảm giác: Người đàn ông này, anh ấy thuộc về cô.

Loading...

Xem tiếp: Chương 11

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Trọng Sinh Chi Hàn Kỳ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 86


Chung Cư Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9



Rồi Ta Sẽ Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 47


Yêu Mị Hồ

Thể loại: Tiên Hiệp, Khoa Huyễn

Số chương: 10