81 Người đàn ông mỉm cười, ngửa mặt lên ra phía sau, nhẹ nhàng linh hoạt tránh được một kích trí mạng này!Yến Hoài nhìn hắn, trong lòng bất giác than thở công phu của hắn thật sự rất cao, nhưng nếu như gây bất lợi ình, hại tới người mình yêu, vậy mình cũng không thể hạ thủ lưu tình!Dao găm trong tay Yến Hoài đâm về phía người đàn ông! Nhìn tư thế của Yến Hoài, người đàn ông xoay tròn cái ghế ngồi, làm cho cái ghế kia lập tức ngăn cản dao găm của Yến Hoài đâm tới, Yến Hoài lật người, đánh một quyền về phía cằm của người đàn ông.
82 Yến Hoài vừa vặn trở mình, ánh trăng chiếu lên lưỡi dao sắc bén, trong nháy mắt, trên lưỡi dao sắc bén lạnh lẽo phản xạ lên ánh mắt của Yến Hoài!"Em đang làm gì vậy?" Yến Hoài nhanh chóng ngồi dậy, bắt được tay cầm dao găm, nhìn Khấu Tử Liên đang hành hung mình sẽ phải nói gì, hung hăng nhìn chằm chằm.
83 Nhìn sân huấn luyện rộng lớn, Yến Hoài nuốt xuống một ngụm nước bọt, cho tới bây giờ mình còn không biết cách thức huấn luyện củaTrung Quốc, lúc này thật đúng là lại lần nữa cảm nhận huấn luyện của cha lúc trước, trận đấu!Theo tiếng súng vang, Yến Hoài cùng những người khác cùng bắt đầu hành trình.
84 Yến Hoài vốn không biết mình đang gặp nguy hiểm, còn kèm theo mùi hoa, cho nên nặng nề ngủ thiếp đi. Một người chậm rãi tới gần Yến Hoài, nhìn Yến Hoài, giơ lên con dao găm đâm về phía Yến Hoài!Ngay tại lúc cánh tay chuẩn bị hạ xuống, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa: “A Hoài, A Hoài, đã ngủ chưa? Anh mang cho em ly sữa bò.
85 Yến Hoài nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy chính là Vân Khoáng và Diệp Phương Hoa!Nhất thời trong lòng trở nên kích động, Yến Hoài đưa tay nhấc váy lên, chạy về phía ba mẹ: “Ba mẹ, hai người xem con mặc áo cưới nhìn như thế nào?""Rất xinh đẹp!" Diệp Phương Hoa nhìn cô.
86 "Chẳng lẽ có người chỉ điểm cho bà làm hay sao? Nói cho bọn tôi biết là ai?” Ánh mắt của Thương Truy Ý như lửa đốt, lúc này, Yến Hoài cũng vừa từ bên goài đi vào, thoạt nhìn cũng biết thím Lý đã hiên nguyên hình.
87 "Đồ lưu manh!" Tần Liễm vừa muốn tát ông ta, nhưng tay bà liền bị Liêu Ngải giữ chặt lấy: “Con trai bảo bối của em và con gái độc nhất của Yến Tư Thiếu, Yến Hoài sẽ kết hôn.
88 “A Kiệt, là mẹ, con nhất định đừng cho người tập đoàn Khấu thị mua cổ phần công ty tập đoàn Dương thị, nghe lời mẹ. . . , nhất định không được mua cổ phần công ty tập đoàn Dương thị.
89
90
“Chuyện gì?” Yến Hoài cũng nhanh chóng đuổi kịp, nhưng Khấu Kiệu bỗng nhiên dừng lại, cô đụng phải người anh.
Khấu Kiệu ôm lấy bờ vai cô, chân thành nói: “Em đi gọi mấy người A Ý, rồi cứ đợi ở chỗ này, đừng đi đâu cả!”
“Anh không ngăn đực em đâu.
91
92
“Hoàn Suất!” Khấu Kiệt thét lên một tiếng, muốn xông lên phía trước đưa Lý Hoàn Suất xuống, nhưng Yến Hoài nhanh chóng giữ chặt lấy Khấu Kiệt: “Chú ý!” Chỉ xuống những tia hồng ngoại hiện đầy dưới đất.
93
94
“Anh!” Buổi sáng tinh mơ, Yến Hoài vừa xoay người đã nhìn thấy người đàn ông trước mặt đang cười xấu xa, trong lòng nhất thời sinh ra một cảm giác là lạ, quả nhiên, nhìn mình một chút thì thấy mình bị anh ăn sạch rồi!
“Có khỏe không? Tối qua anh có làm đau em không?” Khấu Kiệt chớp mắt mấy cái, mập mờ nói.
95
96
“Các con đi đâu thế? Sao lâu vậy mới trở về?” Diệp Phương Hoa nhìn Yến Hoài vừa mới về, không khỏi lầm bầm bài câu, nhưng nhìn hai người ngọt ngọt ngào ngào thì bà cũng không nói gì nữa.
97
98
Yến Hoài nhìn những người trước mặt mình, áo cưới đã cởi lúc trên xe, thì ra, bên trong chính là một bộ trang phục, cô đã chuẩn bị tất cả thỏa đáng! Lần này cô muốn hốt hết tất cả bọn người kia!
Cây súng trong tay Yến Hoài như có sinh mệnh, chỉ cần Yến Hoài muốn người nào chết thì người đó sẽ chết!
Lúc này, Vân Khoáng và Diệp Phương Hoa đã mang người đến, lập tức có người đọ sức trên cảng, mà có rất nhiều người không ngừng đến từ bốn phương tám hướng, tất cả đều đi về phía này.
99
100
Liêu Ngải lộ vẻ tàn nhẫn, nhìn Nhạc Không Thượng bắn thì trốn đi, súng ống trong tay đã bắn về phía Nhạc Không Thượng: “Đi chết đi!”
“Chú ý!” Yến Hoài nhìn Nhạc Vô Thượng bị Liêu Ngải bắn như vậy thì nghĩ tới Thương Truy Ý, Thương Truy Ý là bị thương như thế, làm sao cô có thể để Nhạc Không Thượng cũng bị thương vì mình.