101 Điền Tâm Niệm tức giận vừa định muốn đẩy anh ra lại phát hiện anh không có chút ý xâm nhập nào, chỉ là nhẹ chạm môi cô, giống như là trấn an.
Cái hôn này của anh hôn không dứt, Điền Tâm Niệm nhẹ nhàng đỡ bờ vai của anh lui ra đỏ mặt nói, “Anh hãy thành thật chút đi.
102 Trong phòng bệnh
“Anh đang lợi dụng em sao? Anh phối hợp em diễn kịch thực ra chỉ vì trả thù chị ấy phải không?”
Ánh mắt Ân Diệc Phong không sóng, nhìn cô dáng vẻ xinh đẹp mà thê lương lại không có chút cảm động nào, thản nhiên mở miệng, “Chúng ta là lợi dụng lẫn nhau thôi.
103 Không có kí tên, nhưng anh cũng không xa lạ với con số này, trên đó viết: Sinh nhật vui vẻ!
Suy nghĩ trong nháy mắt bay thật là xa, xa đến năm tháng kia anh vẫn hai bàn tay trắng chỉ có thể mướn nhà trọ cũ nát này, một cô gái tết bím tóc đuôi ngựa thanh thuần ngọt ngào la hét nói phải giúp anh trả tiền mướn phòng nói phải kiếm tiền nuôi anh.
104 Điền Tâm Niệm lớn như vậy lần đầu tiên biết hẹn hò lo lắng không yên, đầu tiên là tặng hoa sau đó là mời, dường như Ân Diệc Phong thật muốn theo đuổi cô.
105 Tay Điền Tâm Niệm nắm chặt, nhưng người đàn ông bên cạnh tất cả tâm tư sớm đã bị người ta hấp dẫn đâu còn có thể thấy được sự biến đổi của cô.
Nhìn ánh mắt của anh chuyên chú đối diện với Amy, trong lòng của Điền Tâm Niệm cảm thấy từng cơn rét run, càng thêm dùng sức nắm chặt cánh tay, muốn bắt được chút gì nhưng cái gì cũng không bắt được.
106 Tần Oản yếu ớt cười, lại có vài phần thê lương, “Đây coi là cái gì, so sánh với mấy năm này rời khỏi anh, lời nói tổn thương không đáng kể chút nào? Diệc Phong, anh… Nguyện ý hợp lại với em không?”
“Ha ha ~” Ân Diệc Phong cúi đầu nở nụ cười, mặt không chút nào che giấu đùa cợt, “Tôi sao không biết Ân Diệc Phong tôi lại có lực ảnh hưởng lớn đối với em như vậy, nhiều năm nay cô Tần lên giường khách như là mây bay, lúc nào đến phiên tôi chứ.
107 Mấy ngày không chạm cô, Ân Diệc Phong đã nhịn không nỗi từ lâu, tất cả dục vọng bị cái hôn này khơi dậy, đang vận sức chờ phát động bị cô nói vậy, ưmặt kìm nén có chút dữ tợn.
108 Trong khoảng thời gian này, trong miệng Ân Diệc Phong thời kỳ an toàn kéo dài vô hạn, vẫn luôn không chịu làm các biện pháp bảo vệ, Điền Tâm Niệm vừa mới bắt đầu còn có chút chống lại, nhưng đến cuối cùng từ từ thuận theo, thực ra cũng không có cái gì, từ khi chiếm được bảo đảm của anh, trong lòng cô vô cùng tin tưởng anh.
109 Rầm một tiếng, cánh cửa đóng ngay trước mắt Điền Tâm Niệm.
Cửa sắt cũ kỹ dường như lắc lư ở trước mắt, tim Điền Tâm Niệm ngừng run, lòng mới vừa rồi còn hốt hoảng lúc này càng bình tĩnh khác thường, bình tĩnh đến như thể ngay cả tim đập cũng chậm theo.
110 “Mau tới đây, ăn cơm đi, hôm nay anh hầm sườn heo em thích ăn, còn có cá chua ngọt, ngày mai nấu tôm sú cho em. ”
Nhìn một bàn thức ăn, Điền Tâm Niệm đột nhiên hơi trổi dậy cảm giác thèm ăn.
111 Lúc Ân Diệc Phong tan sở tới đón Điền Tâm Niệm tâm trạng Giang Ngọc Nhân đã bình phục rất nhiều nhưng lại khôi phục im lặng và ngẩn người như trước, không biết có phải là ảo giác không, có thể lúc trước bị bà dọa sợ, Điền Tâm Niệm luôn cảm thấy thỉnh thoảng ánh mắt Giang Ngọc Nhân nhìn về phía của cô chứa đầy oán hận.
112 Bác sĩ Khương nghe anh nói như vậy, chuyển máy vi tính qua trước mặt của Ân Diệc Phong, chỉ anh nhìn, “Cậu xem đi, có ghi lại chi phí mua thuốc tiêm tránh thai đây.
113 “Mẹ. ” Điền Tâm Niệm tối qua ngủ không ngon, sắc mặt tái nhợt có chút khó coi.
Giang Ngọc Nhân thấy cô dáng vẻ uể oải lửa trong lòng dừng lại, “Cô thật đúng là xem mình là mợ ngôi nhà này sao? Đã mấy giờ rồi còn chưa chịu dậy!”
Điền Tâm Niệm vô lực tranh cãi với bà, trong lòng khó chịu sít chặt chỉ có thể cúi đầu nói, “Mẹ, ngại quá, mẹ còn chưa ăn cơm phải không, con đi nấu cho mẹ ngay.
114 Điền Tâm Niệm chạy tới bệnh viện, rất xa đã thấy Ân Diệc Phong ở cửa phòng phẫu thuật lo lắng trằn trọc, nhìn gò má anh nghiêm túc lạnh lùng cô có chút không dám bước đến.
115 Điền Tâm Niệm dọn dẹp bàn, bày hết chén đũa ra, thì thấy Ân Diệc Phong đi xuống.
“Mẹ đâu? Mẹ muốn ăn ở trong phòng sao?” Điền Tâm Niệm che dấu cảm xúc chua chát vừa rồi, nhẹ giọng hỏi.
116 Kể từ đêm đó, Điền Tâm Niệm mỗi đêm đều chạy đến phòng khách ngủ, mặc dù hai người chưa từng nói nhiều cũng không có bất luận cử động thân mật gì, nhưng mà sáng sớm cô đều tỉnh ở trong ngực của anh, có đôi khi cô tỉnh trước, thì rời giường làm điểm tâm, có đôi khi khi cô tỉnh lại anh đã mở mắt, đôi mắt đen thâm thúy nhìn thẳng vào cô, nhìn một hồi, hai người ăn ý rời giường.
117 “Quên đi, có cái gì tốt mà nói, mặc kệ tại sao, đều là em phản bội anh ấy, bây giờ em chỉ muốn cố gắng hết mức đền bù thôi. ”
“Chị bị em làm tức chết mất! Em cứ như vậy oan ức mình đi, chị mặc kệ em!” Ella nói tức giận đi, mới vừa đi tới cửa thì thấy Ân Diệc Phong đứng ở cạnh cửa, bị ánh mắt sắc bén của anh nhìn run lên.
118 “Mẹ, sao mẹ lại về đó? Diệc Phong đang ở chung với mẹ sao?”
Ống nghe truyền đến tiếng giễu cợt của Giang Ngọc Nhân, “Có, không chỉ có Diệc Phong, Oản Oản cũng đang ở đây, hai đứa nó đã ở trong phòng rất lâu rồi, cô đoán hai đứa nó bây giờ đang làm gì đây?”
Ầm ——
Bỗng dưng Điền Tâm Niệm cảm thấy đầu giống như muốn nổ tung, ngẩn ngơ nghe không quá rõ Giang Ngọc Nhân nói, giọng không khỏi run nói, “Mẹ, mẹ, mẹ đừng nói giỡn con.
119 Giang Ngọc Nhân thấy Ân Diệc Phong cuống quít lao xuống, mặt liền biến sắc, bà không nghĩ tới anh tỉnh lại nhanh như thế, vội vàng nắm lấy cánh tay anh ngăn anh lại, “Diệc Phong, bây giờ con phải đi lên kia, Oản Oản còn đang ở trong phòng, lúc này con muốn bỏ nó một mình sao?”
Ân Diệc Phong sắc mặt tái xanh, gạt cánh tay của Giang Ngọc Nhân ra, khó có thể tin nhìn bà, “Là mẹ, là mẹ bỏ thuốc con đúng không?”
Lúc nãy ở công ty nhận được điện thoại của quản gia, nói Giang Ngọc Nhân khó chịu, bảo anh lập tức trở về, lúc đầu anh cũng nghi ngờ tại sao Giang Ngọc Nhân đột nhiên lại chạy đến Ân Trạch, nhưng dù sao cũng là mẹ của mình, Giang Ngọc Nhân vừa tự sát, anh nào dám chậm trễ, lập tức chạy như bay tới Ân Trạch.
120 Đúng lúc này, dưới lầu dội lại tiếng bước chân hoảng loạn, Tống Lệ Mai vội vội vàng vàng chạy vào nhà, ở dưới lầu thì đã nghe thấy anh đập cửa phòng rầm rầm.