1 “A ha, nhắc tới thiếu gia nhà chúng ta, không ai là không hay, không ai là không rõ, nhắc tới thủ lĩnh của Hoàng Sơn Ngũ Bá, thật đúng là uy danh truyền xa, không những võ nghệ cao cường, nội công thâm hậu, mà cơ thể lại cường tráng cao lớn, ngọc thụ lâm phong …” Quây đầy một chiếc bàn là một nhóm tôi tớ đang ngồi tán chuyện với nhau, một tên phó dịch đang hăng say nói, nước miếng văng tứ tung, lập tức bị Trấn Giáp đưa ra vài câu nói mát, hừ, thiếu gia nhà hắn năm ngoái hù mấy cô nương, việc này vốn là bí mật, đã sớm lọt vào tai của mật thám nhà y, tưởng nói khoác lừa người mà được sao? Trấn Giáp bèn nói ra, hoàn toàn không chút che giấu, không những vậy còn thêm vài câu châm chọc: “Đúng vậy, thiếu gia nhà ngươi thân hình cao lớn, khuôn mặt dữ tợn như hùm như hổ, bởi vậy ngươi nói hắn là anh hùng hào kiệt quả không sao, nhưng nói hắn ngọc thụ lâm phong thì quả là quá mức phóng đại rồi.
2 Kể từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên Trấn Lan Ưng có cảm giác như bị sét đánh trúng tới ngơ ngẩn người, có thể nói, hiện tại nếu chỉ dùng từ xinh đẹp như thiên tiên để miêu tả Võ Duyệt Tâm lúc này là không đủ, mặc dù quả thật khuôn mặt, vóc dáng của nàng ấy vẫn giống như lúc sáng, thế nhưng lại xinh đẹp tới mức khiến y ngơ ngẩn mất hồn.
3 “Bảo chủ, ngài vẫn đang nghe chứ?” Trấn Giáp nhịn không được cứ hỏi đi hỏi lại bảo chủ của y câu này, cũng bởi bảo chủ nhà y vẻ mặt thật tình đờ đẫn, giống như ba hồn thì đi mất hai, bảy phách thì năm cái đã bay đâu mất rồi.
4 Trầm ngâm nửa ngày, Trấn Lan Ưng mới thầm vả miệng mình rồi nói: “Là như vậy…. ta muốn…thành hôn. . ” Dây dưa nửa ngày y mới nhăn nhó mở miệng nói câu này.
5 Vài ngày sau, Võ Duyệt Dương đưa rất nhiều tôi tới tới viếng thăm, nói là tới thăm chẳng qua là nói cho êm tai mà thôi, chứ kỳ thực ra là hắn phô trương thanh thế, dẫn theo một đám người rồng rắn kéo đến, vừa đi vừa nói bóng nói gió.
6 Hắn e lệ đỏ hồng đôi má, khuôn mặt đáng yêu động lòng người, khiến Trấn Lan Ưng si mê tới ngây ngẩn, Võ Duyệt Dương đứng lên đi ra ngoài, Trấn Lan Ưng không kịp nghĩ gì vội giữ tay Võ Duyệt Dương lại: “Không sao, ngươi ở đây lâu một chút cũng không sao.
7 Vị đắng cường liệt của rượu thuốc thoáng chốc phai nhạt, đầu lưỡi Võ Duyệt Dương chủ động truy cầu Trấn Lan Ưng, để y nô đùa trong miệng hắn, nụ hôn cường liệt thật sâu.
8 “Ta có chuyện quan trọng, muốn vào phòng ngươi nói. ” Ồ ồ ồ, y cũng đang muốn đưa hắn vào phòng, bởi vậy đương nhiên lập tức đáp ứng, hai người bước vào phòng, Trấn Lan Ưng lập tức đóng cửa, Võ Duyệt Dương nhẹ giọng nói: “Ta lúc đó làm bảo chủ bị thương…mấy….
9 Vừa mới lau đi nước mắt nơi khóe mắt, trước mặt Trấn Giáp lại có một người to lớn nữa đứng án ngữ, hơn nữa người này dường như kìm lòng không được mà cứ tiến về phía trước.
10 Oa ha ha ha ha ha~~ “Ô hô hô, không ngờ Giáp ca cũng có ngày này!” “Cái gì Giáp ca, sau này chúng ta sẽ gọi y A Giáp, y mới phải gọi chúng ta là ca”. “Đúng vậy, sau này y cũng không thể kiêu ngạo được nữa, oa ha ha~~” Trấn Lan Ưng , bảo chủ Thiên Ưng Bảo, một nam nhân anh tuấn phi phàm, thế nhưng lại dở chứng cưới trang chủ của Duyệt Dương sơn trang Võ Duyệt Dương, cũng là một cái nam nhân về làm lão bà, đem muội muội của hắn, mĩ nhân đệ nhất võ lâm đem tặng cho hảo bằng hữu Cổ Vệ, khiến cho trong đại hội tôi tớ mỗi năm tổ chức một lần, lần này mọi người được dịp nhìn bộ dạng thảm hại của Trấn Giáp.