21 Một người một thỏ, một trước một sau đi lên Tử Vân Phong. Luyện yêu sư đi tới trước sơn động có tiên khí lan tỏa khắp nơi thì dừng lại, cúi đầu niệm một câu chú, cửa động liền hiện ra một màn sóng nước màu tím nhạt.
22 Ngày hôm sau, Hội Nghị Luận Văn chính thức bắt đầu. Hương Hương rất muốn đi theo nhìn xem Hội nghị rầm rộ thế nào, nhưng không may Hội nghị được tổ chức trên Bích Lăng Phong, ai không đạt tu vi Hàng yêu sứ trở lên thì không được lên.
23 Tuy Hương Hương chỉ mới gặp Ôn Thanh Huyền một lần, nhưng đối với vị Sư huynh này vẫn rất có hảo cảm, cho nên cũng rất muốn biết hắn rốt cuộc có tìm được Hỏa Phượng Thanh Loan hay không, liền ru rú trong lòng Vụ Nguyệt một mực muốn đi theo.
24 “Đối với ta mà nói, tu hành, thành tiên gì đó, đều không quan trọng, ta chỉ mong, gặp được một nữ tử ấm áp như ánh mặt trời, nàng có thể không đẹp, cũng có thể không thông minh, chỉ cần tâm địa thiện lương, nhiệt tình với người, có thể luôn luôn ở bên ta, vậy là đủ rồi… Nhưng ta vẫn không gặp được…”
“Nữ tử như vậy, hẳn rất nhiều…” Tuy rằng vị Nhị sư huynh này tướng mạo thường thường, nhưng hắn có tu vi cao, xuất sắc ở sảnh đường, còn vào được nhà bếp, cư xử cẩn thận tinh tế, ôn nhu săn sóc, là một người đàn ông tốt hiếm thấy, điều kiện chọn bạn trăm năm lại tầm thường như vậy, hẳn phải dễ tìm được đối tượng mới đúng! Hương Hương nghĩ nghĩ hỏi: “Sư huynh, huynh sẽ không gặp gỡ được rồi, cũng không chủ động tìm cô nương nhà người ta thổ lộ đâu hả?”
“A, thổ lộ…” Mặt Thôi Phượng Vũ phút chốc đỏ lên, ấp úng nói.
25 “Có sao?” Hương Hương có chút mờ mịt. Nàng hoàn toàn không cảm giác được Kỷ Thiển Trần có chỗ nào khác với bình thường, vẫn thanh thanh lãnh lãnh, giống như hết thảy đều không liên quan đến nàng ấy.
26 Luyện yêu sư lại gật đầu khẳng định thêm lần nữa, Hương Hương không khỏi hoan hô, ở trong lòng Vụ Nguyệt mừng như điên nhảy bật lên: “Tốt quá đi, Hương Hương có thể biến thành người * ! Hương Hương có thể nấu cơm cho mọi người ăn rồi!”
((Không biết tại sao chỗ này bản raw lại là dấu *))
Luyện yêu sư gật đầu tán thành, nói: “Nấu cơm, tốt”.
27 “Hương Hương! Hương Hương ngươi tỉnh rồi hả?”
Vụ Nguyệt không nhìn thấy, hoảng hốt nghe ngóng động tĩnh của Hương Hương, vẫn không biết được, hốt ha hốt hoảng giơ tay lần mò tìm cứ nghĩ sẽ chạm đến đám lông mềm mại như mọi khi mình thường sờ, không ngờ chạm đến lại là da thịt bóng loáng mát mẻ, không khỏi sợ hãi rụt tay lại thật nhanh.
28 Ở Kinh thành, Liên gia là một trong các Đại quý tộc có địa vị hết sức quan trọng trên cả nước. Gia chủ đương thời Liên Hoài Ngọc, chính là Thúc phụ ruột của Liên Phong Nguyệt và Vụ Nguyệt.
29 Ngày hôm sau, Vụ Nguyệt giống như thường ngày đến Đạo Trường luyện kiếm, Hương Hương liền giả vờ như còn bị thương do vừa mới biến hình, nguyên khí chưa khôi phục, dựa vào giường không chịu dậy.
30 Hạ Mạt vừa dứt câu, Kỷ Thiển Trần liền lắc mình đi ra cửa, Hạ Mạt cũng đuổi theo sát phía sau, chỉ để lại một mình Hương Hương kinh ngạc ngẩn người. Sau một lúc lâu mới dần dần nhớ ra.
31 Hương Hương bình ổn lại hơi thở, khẩn trương nhìn ánh hào quang tỏa ra từ chiếc lục lạc chợt lóe chợt tắt. “Vụ Nguyệt, Vụ Nguyệt, ta là Hương Hương, ta là Hương Hương đây…”
Thế nhưng mặc kệ Hương Hương kêu gọi thế nào, bên kia vẫn yên lặng không một chút động tĩnh.
32 Sau khi cáo từ Lam Thiên Sách, Hương Hương theo Luyện yêu sư rời khỏi Ỷ Thiên. Ở nơi này đã được nửa năm, thời gian so với Linh sơn còn muốn lâu hơn, giờ rời đi, vẫn có chút luyến tiếc.
33 Hai người thuận lợi tiến vào Thái Hưng thành, dọc đường đi có rất nhiều người dừng chân thi lễ chào Luyện yêu sư, nhưng không ai dám tự tiện đi tới bắt chuyện, đủ thấy bọn họ rất kính sợ Luyện yêu sư.
34 Hương Hương chủ động chìa tay giúp đỡ, đối với Kha Thành chủ điều này tuyệt không thể nghi ngờ là lò than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, vội vàng mang ơn mời Hương Hương ngồi lên ghế, sai người dâng trà đối đãi như một vị ân nhân.
35 Thiếu nữ áo xanh nhìn Hương Hương đang bị treo lủng lẳng tựa như bao cát trên không trung, mím môi vui cười hớn hở nói: “Ngươi như vậy không phải gọi là vừa ăn cướp vừa la làng sao? Ở đây có yêu quái thật, bất quá yêu quái kia chính là ngươi, chứ nào phải ta!”
Hương Hương giật mình, ừ nhỉ, thiếu chút nữa quên, nàng là một con thỏ yêu, thế nào lại tự xem mình là người rồi? Bất quá, bản thân tuy là yêu quái, nhưng cũng không phải loại yêu quái thông thường! Không thể để mặc người ta xem nhẹ được!
“Ta là yêu quái thì thế nào, ta chính là đệ tử của Ỷ Thiên Tuyệt Bích đấy nhé! Nếu ngươi không phải yêu quái thì mau thả ta ra, bằng không, ta sẽ coi ngươi như là yêu quái mà bắt nhốt vào Luyện Yêu tháp!”
Thiếu nữ vừa nghe, không khỏi ‘haha’ cười: “Cười chết ta, nếu con yêu quái chậm hiểu ngươi mà là đệ tử của Ỷ Thiên, thì ta đây còn không phải là Ỷ Thiên Bích Tôn sao!”
Hương Hương tức giận trừng mắt: “Ngươi đừng có nghi ngờ, Sư phụ, Sư tỷ, Sư huynh của ta đều là người có đại đại danh tiếng trong Tam Bích, còn có, còn có, ta được Luyện yêu sư Sư huynh đưa tới, hắn ở gần đây thôi…”
“Ái chà, Luyện yêu sư nha, vậy thì nguy thật rồi”.
36 Luyện yêu sư không lên tiếng.
“Thử đi, Sư huynh! Nói không chừng sẽ thật sự hiệu nghiệm!” Hương Hương gấp gáp chạy tới trước mặt hắn cố gắng phân bua, mạnh mẽ túm lấy hắn từ trên giường kéo đi đến tận gian phòng trong.
37 Đến phủ Thành Chủ mới biết ngày hôm qua sau khi Kha Tuấn Vĩ đi ra ngoài thì tới giờ vẫn chưa về nhà. Kha Thành Chủ và phu nhân ở trong phòng chính cả đêm không ngủ, một mực đợi đến hừng đông.
38 … Lúc này Hương Hương đang lấy tần suất mỗi năm phút… chạy tới nhà vệ sinh một lần.
Nếu nàng sớm biết giúp đỡ là như thế này, chắc chắn đánh chết nàng cũng không giúp!
Hương Hương vừa ngồi trong nhà vệ sinh, vừa căm giận suy nghĩ.
39 Đêm đó, một nhà ba người Kha Thành chủ nhiệt tình giữ bọn Hương Hương ngủ lại. Hương Hương đương nhiên vui vẻ đáp ứng, nàng cũng không muốn mỗi đêm đều phải hao tốn tâm sức lừa gạt Luyện yêu sư ngủ trên dây thừng.
40 Hương Hương vốn nghĩ cùng đi chung bằng đường lộ với mấy người này không khí sẽ náo nhiệt hơn một chút, nhưng cùng đi chung một ngày đường rồi, mới phát giác tốc độ xe ngựa có bao nhiêu chậm, hơn nữa còn xóc nảy điên cuồng đến mức buồn nôn.