21 Edit: Lăng Lăng Trong phòng rửa tay, Nhược Tuyết cũng không quên lời dặn dò của 2 vệ sĩ, vội vàng rửa tay và chỉnh sửa lại mái tóc dài có chút rối, trong gương trong suốt, thiếu nữ 18 tuổi thanh thuần động lòng người đã không còn nữa, còn lại chỉ là sắc mặt tái nhợt, cặp mắt vô hồn, ưu sầu nhàn nhạt giữa hàng lông mày làm cách nào cũng không xóa được, điểm duy nhất bình thường chỉ có cánh môi đỏ mọng thôiChỉ mấy tháng ngắn ngủi, giống như cô đã đi hết 1 đời, 18 năm, những thứ không nên nếm, không nên nếm cô đều đã trải qua, sinh ly tử biệt, im hơi lặng tiếng, nén giận, sỉ nhục khó chịu….
22 Edit: Lăng LăngHai vệ sĩ biết cậu chủ muốn cô lập tức trở về, không tới nửa giờ đường , xe đã đến đại trạch ở trên sườn núi. Tốc độ xe quá nhanh khiến sắc mặt Nhược Tuyết vốn không tốt giờ càng thêm tái nhợtXuyên qua bãi cõ được cắt sửa chỉnh tề, đẹp đẽ, khóe mắt Nhược Tuyết liếc nhìn chiếc Hummer đắt tiền tùy tiện đậu ở trên thảm cỏ, chủ nhân của chiếc xe này, thật can đảm, cũng dám làm càn trên địa bàn của Lương Úy Lâm như vậy? Quan trọng chính là khi anh ta vẫn còn ở trong nhàLà bạn của anh ta sao?.
23 Edit: Lăng Lăng “Người có chuyện là hắn, tôi chỉ trở về thăm ban cũ mà thôi”Rốt cuộc cũng ngừng trêu chọc Nhược Tuyết. Nghiêm Quân Hạo nặng nề ngồi xuống ghế salon bên cạnh cô, sau đó giống như đang ở trong nhà của mình, duỗi 2 chân thật dài lên chiếc bàn nhỏ vẻ mặt tự tại và tùy tính"Sneidjer trở về nước, cậu biết chứ?"Giang Hạo Nhiên liếc mắt nhìn Nhược Tuyết một cái sau đó dừng một hồi mới mở miệng.
24 Edit: Lăng Lăng Zurich là thành phố lớn nhất Thụy Sĩ, liên tục nhiều năm liền được đánh giá là một trong những thành phố lý tưởng để định cư nhất thế giới.
25 "Muốn dặn dò gì con sao?" Lương Úy Lâm mới vừa bước vào phòng khách, Lương Ngạo Vũ đã ngồi ở đó chờ anh. 50 tuổi, dù đã trung niên nhưng thân thể vẫn còn khỏe mạnh, cho dù có bệnh tật khó khăn nhưng Lương Ngạo Vũ vẫn nhanh chóng khỏe lại.
26 Editor CátLương Úy Lâm đi đến trước mặt cô, đầu của cô cúi thật sự thấp rất thấp, cổ trắng noãn, mái tóc đen phía sau cổ cô làm tôn thêm vẻ trắng mịn trong suốt, không tỳ vết.
27 Rốt cuộc cũng có thể rời khỏi cái nơi thiếu chút làm cho người ta hít thở không thông kia, Nhược Tuyết cẩn thận theo sau anh ra khỏi tòa thành xinh đẹp.
28 Editor Cát“Tiểu thư, tiểu thư. . . . . . ”Buổi sáng 10 giờ, trong phòng ngủ rộng lớn vẫn còn tràn ngập hơi thở sau cuộc hoan ái nhiệt tình hôm qua. Vú Lâm đi vào gọi Nhược Tuyết rời giường nhưng không ngờ cô vẫn duy trì tư thế nằm sấp ở trên giường, mái tóc đen nhánh giống như tơ lụa thượng hạng xõa ở phía sau, chăn mỏng ở trên người bởi vì thân thể cử động mà tụt xuống, lộ ra những vết hoan ái trên lưng trắng mịn khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.
29 Tỉnh lại một lần nữa, vẫn là gian phòng quen thuộc, chiếc giường quen thuộc, trước mặt là cửa sổ to đến sát sàn đóng kín đến mức gió thổi không lọt. Rèm cửa tím đậm trầm mặc rủ xuống mặt đất, cùng với chiếc ghế lông vũ đặt bên cửa sổ tạo nên một vẻ an tĩnh.
30 Editor CátSau ngày hôm đó, người đàn ông kia cứ thế biến mất suốt hai tháng không có quay về nhà. Mà Mà lúc trước anh giam cầm cô nhưng giờ cũng đã buông lỏng hơn rất nhiều, cô cũng không có sống như một cái bóng nữa, chỉ thỉnh thoảng những hộ vệ ở đây nhắc nhở cô nới nào không thể đi.
31 Editor CátSau nhiều năm quay trở lại ngôi nhà nơi cô sống trước kia. Nhược Tuyết cảm thấy sợ hãi! Đứng lặng yên tại nơi đó cô không biết mình nên đi hay là tiếp tục vào trong, bởi vì chân của cô không cách nào bước tới được.
32 “Có muốn anh đi lên cùng không?” Chung Tử Mặc lặng lẽ quan sát từng biểu hiện rất nhỏ của Nhược Tuyết. Cô có phải đang sợ hãi không? Bỏ đi nhiều năm như vậy, bây giờ sợ về nhà sao?“Anh Tử Mặc, cảm ơn anh.
33 Sau khi Nhược Tuyết rời khỏi chung cư, cũng không gọi điện lại cho anh nữa. Cô đi bộ dọc theo những con đường quen thuộc, ánh đèn đường rực rỡ chiếu lên dòng người đi đường vội vã, hẳn là họ đều đang trở về nhà? Chỉ có một mình cô là chẳng có nơi nào để đi.
34 Nhược Tuyết trở lại với gian phòng quen thuộc, tắm nước nóng xong, tóc cũng không thèm sấy khô mà chui luôn lên giường. Hôm nay cô rất mệt, thật sự rất mệt, nếu không đã không đi ngủ sớm như thế này, hơn nữa giấc ngủ cũng rất nặng nề.
35 Editor CátChỉ là muốn đi học thôi sao, đối với Lương Úy Lâm mà nói đó là một việc nhỏ không đáng để nhắc tới. Chỉ cần anh mở miệng, đại học nào không dám nhận đây?Nổi danh nhất là trường đại học C, những trường học ở đây hơn nửa là của Lương thị xây dựng, làm thủ tục nhập học thì không có gì khó khăn? Căn bản không cần đến tổng giám đốc Lương thị ra tay, nhưng nếu đích thân tổng giám đốc nhắc đến vậy thì chứng minh chuyện này rất quan trọng, không ai dám chậm trễ?Ngày Nhược Tuyết đến đại học C làm thủ tục mặc dù đã nghỉ đông nhưng những người lãnh đạo cùng hiệu trưởng của trường học tất cả đều tới.
36 Editor CátNgười nào? Sau khi nghe âm thanh của A Cánh Nhược Tuyết tỉnh táo lại mở mắt ra, những người lãnh đạo của trường học lúc nãy đứng ở đây đều không còn một ai, họ đã đi hết rồi?Suy nghĩ lại một tí thì vừa rồi lúc bọn họ thân thiết không có bị người khác nhìn thấy? Thì ra là anh không để cho người khác thấy, không để cho cô xấu hổ, Nhược Tuyết nghĩ đến đây thì cảm thấy an lòng một chút.
37 Nhưng, người xung quanh đi đâu rồi?Nhược Tuyết xuống xe mới phát hiện thì ra những người đến khu mua sắm này, ngoại trừ hai bảo vệ gác cổng, ai cũng không được qua.
38 Tốt rồi, cô hiểu rồi. Nhược Tuyết đi theo bọn họ, không nói thêm gì nữa. Cái cách Trần Dĩnh nói chuyện khiến cô hiểu cô ta căn bản xem thường cô, ý tứ đó còn hiện lên trong ánh mắt.
39 Bữa tiệc của nhà đại gia có phải chính là đây không?Từ quán bar cao nhất của Lương Thị nhìn xuống, từng loạt xe hơi sang trọng đỗ ở ven đường. Dù chưa đi vào đại sảnh nhưng nhìn vào những cửa sổ to kéo gần sát đất vào có thể thấy gian đại sảnh rực rỡ trang hoàng.
40 Editor Cát"Tại sao?" Những người vây quanh bên cạnh hai người rốt cuộc cũng tản đi, Nhược Tuyết ngước khuôn mặt tái nhợt lên biết rõ là không nên hỏi nhưng cô vẫn hỏi.