141 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Trác Diệp nghe vậy thì cười cười: “Cảm ơn huynh ca ngợi. ”“Diệp Nhi ngày thường dung nhan đều thanh nhã không trang điểm, hôm nay sao lại trang điểm vậy?” Lúc Phượng Lâm Ca hỏi, trong đôi mắt dịu dàng lộ vẻ mong chờ, lại hơi khẩn trương nắm chặt hai tay.
142 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Lúc Thanh Trúc vào lấy chén thuốc liền trông thấy Vương gia nhà hắn không biết đang nhai cái gì đó trong miệng, còn nở nụ cười ngốc nghếch thì không khỏi âm thầm lắc đầu.
143 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Trác Diệp lấy một thứ ra khỏi tay áo, đưa tới trước mặt Phượng Lâm Ca, mắt hạnh cong lên nhìn hắn: “Còn nhớ vật này không?”Hai mắt Phượng Lâm Ca hơi sáng lên, cười trả lời: “Là điện thoại.
144 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Trác Diệp nghe vậy khóe miệng khẽ co rút một cái! Hắn quả nhiên là hỏi…“À…Lí, Lí Quỳ là người mổ heo ở phía đông thôn chúng ta! Trương Phi… Đúng rồi, Trương Phi là người bán đậu hũ ở đằng nam thôn!” Mồ hôi Trác Diệp bắt đầu chảy ào ào!“Hả?” Phượng Lâm Ca nhướng mày, lại hỏi: “Vậy… Trường Giang, Hoàng Hà là…?” Cho tới giờ, hắn chưa từng nghe thấy dòng sông nào gọi là Trường Giang, cũng chưa nghe nói đến sông Hoàng Hà, chẳng lẽ hắn thật sự rất ngu dốt sao? Trong lòng Phượng Lâm Ca hơi bị đả kích…“Ơ… à… Trường, Trường Giang, Hoàng Hà thực ra là hai dòng suối nhỏ gần thôn của ta thôi, một đầu phía tây chân núi, một đầu nằm phía đông núi… À… Tên chữ kia cũng là do một người xưa đặt, mọi người đều cảm thấy rất có khí phách! Trán Trác Diệp bắt đầu rơi đầy mồ hôi lạnh, người này nghe cũng thực cẩn thận quá đi…“Vậy Dương quý phi là ai?” Lông mi Phượng Lâm Ca lại nhướn cao thêm vài phần.
145 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Một tiếng vô tay vang lên, một giọng nói nam tính dễ nghe vang lên: “Tiếng hát như thiên nhiên, quấn tai không dứt, lời ca mềm mại, dư vị vô cùng.
146 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Trác Diệp nghe vậy thì trong lòng phiền muộn không thôi! Nguyên một đám Phượng thị huynh đệ này toàn tai linh mắt gian mà! Rốt cuộc lại bị phát hiện rồi… Trác Diệp khẽ bĩu môi, cực không tình nguyện đưa tay vào trong tay áo lặng lẽ tắt chức năng MP3 trong máy, sau đó lại bỏ tai nghe ra, xong xuôi mới đưa điện thoại ra…Bánh bao nhỏ lập tức bị đồ vật hiếm lạ trong tay hấp dẫn, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào đồ chơi cổ quái hình chữ nhật.
147 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Trong điện thoại thình lình phát ra một chuỗi tiếng nhạc như vậy dọa Phượng Lâm Duệ run cả tay, điện thoại suýt chút nữa rớt xuống đất.
148 Chuyển ngữ ♥ Thanh Hoa Beta ♥ Niệm Trong sân. Móng vuốt nhỏ bé của Bánh Bao nhỏ cầm một cái mồi lửa thật dài, Phượng Lâm Duệ cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Bánh Bao nhỏ nhằm vào pháo hoa trên mặt đất, mồi lửa đụng phải kíp nổ, Phượng Lâm Duệ ôm Bánh Bao nhỏ nhanh chóng tránh xa.
149 Chuyển ngữ ♥ Thanh Hoa Beta ♥ Nhã Vy Ngày thứ hai của năm mới. Trác Diệp vừa mới đứng dậy, Xảo Linh đã bê nước vào, khóe miệng nhỏ nhắn cong lên, mặt mũi tràn đầy vẻ không cam lòng mà lẩm bẩm: “Đúng là lợi cho cô ta rồi!”Trác Diệp nghe vậy thì mỉm cười hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Là ai chọc tới Xảo Linh của chúng ta vậy? Nhìn em tức giận kìa”.
150 Chuyển ngữ ♥ Thanh Hoa Beta ♥ Nhã Vy Động tác nhai bánh của Trác Diệp dừng lại, phồng má ngẩng đầu lên. Ánh mắt nóng rực mà thâm thúy của Phượng Lâm Sách giống như đang truyền tới một sức mạnh khiến cho nàng an tâm, lại làm cho lòng nàng dần dần bình thản.
151 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Trác Diệp buồn bực! Nàng đã dự cảm thấy chuyện xấu rồi mà, quả nhiên là bi kịch… Nhưng thái hậu nương nương à, tốt xấu gì tôi cũng là người trong cuộc mà! Cũng nên hỏi ý nghĩ của nàng một chút chứ!Bánh Bao Nhỏ nghe xong chuyện đó thì lập tức lên tinh thần, hai mắt sáng trong, vẻ mặt hưng phấn nghiêng đầu nói: “Hoàng tổ mẫu, người nói muốn để Tiểu Diệp Tử làm mẫu phi của con sao?”“Tiểu Diệp Tử à?” Thái hậu sửng sốt một chút rồi mới kịp phản ứng ra Tiểu Diệp Tử trong miệng Bánh Bao Nhỏ là Trác Diệp, không khỏi cười hỏi: “Huyễn Nhi hi vọng cô ấy làm mẫu phi của con à?”“Muốn ạ muốn ạ!” Bánh Bao Nhỏ gật mạnh đầu: “Nhưng phụ vương làm việc kém hiệu suất quá! Lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tóm được Tiểu Diệp Tử!”Khóe miệng Trác Diệp giật mạnh mấy cái!Khuôn mặt tuấn tú của Phượng Lâm Sách lại càng đen hơn…Thái hậu ngây người nhìn Bánh Bao Nhỏ, sau đó mới mở miệng nói: “Cô ấy chỉ là thân phận bình dân, chỉ e chỉ có thể làm di nương của Huyễn Nhi thôi.
152 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy “Ôi…” Trác Diệp thở dài: “Hôm nay ta tiến cung gặp thái hậu…”Trong lòng Phượng Lâm Ca đột nhiên xiết chặt, nhìn Trác Diệp” “Ồ? Thái hậu tuyên nàng à?”“Ừ, thái hậu bà ấy… tò mò làm sao ta mời được thánh y…” Trác Diệp gật đầu, thản nhiên nói.
153 Chuyển ngữ ♥ Nhã Vy Trác Diệp cười khổ, thì ra đây thật sự không phải là ảo giác của nàng. Nhưng bị thổ lộ bất thình lình khiến nàng đã loạn nay lại càng loạn thêm.
154 Chuyển ngữ ♥ Đặng Trà My Xảo Linh nghe thấy Trác Diệp hỏi thì liền đẩy thứ trên tay tới: “Đây là thiệp mời của Liên Cầm tiểu thư phái người đưa tới ạ.
155 Chuyển ngữ ♥ Đặng Trà My“Ừ, đại tiểu thư đâu?” Một giọng nói từ tính mê hoặc truyền tới, đúng là tiếng của Liên Tiêu. “Đại tiểu thư và Trác cô nương đang nói chuyện trong phòng ngủ ạ.
156 Chuyển ngữ ♥ Đặng Trà MyKhóe miệng Trác Diệp khẽ giật, nhìn Liên Tiêu đang nháy mắt mấy cái, nháy qua nháy lại, nháy tới nháy lui… Nàng lại… Bị một người tời cổ đùa giỡn thế này cơ đấy!Liên Cầm thấy Trác Diệp xấu hổ thì vừa bực mình vừa buồn cười, lườm nguýt xem thường Liên Tiêu: “Đệ ấy! Ít nói mấy lời ngon tiếng ngọt này với Trác tiểu mỹ nhân nhà ta đi, đệ cho rằng người nào cũng ăn mấy thứ này của đệ à?!”Liên Tiêu thở dài một tiếng, không đáp lời Liên Cầm, chỉ nâng chum trà lên khẽ nhấp.
157 Trác Diệp đành phải loay hay theo Xảo Linh, chải đầu rồi thay quần áo, sau đó là bị đẩy ra khỏi phòng. Phượng Lâm Sách nghe tiếng động thì buông chén trà trong tay, ngẩng đầu lên híp mắt nhìn Trác Diệp đang đi tới.
158 Chuyển ngữ ♥ Thu Hiền Beta ♥ Đặng Trà My, Niệm “Cô nói đi, muốn ban thưởng cái gì thì cứ mở miệng là được. Đúng lúc cô đang quỳ, cũng miễn ột lát lại quỳ xuống để tạ ơn.
159 Lúc này hai tay Phượng Lâm Sách đã nắm lại thành quyền, mặt đen lại, nhìn chằm chằm vào Trác Diệp, dáng vẻ như hận không thể nuốt nàng vào trong thân thể của hắn.
160 Phượng Lâm Duệ bán tín bán nghi nhìn chằm chằm vào Trác Diệp trong chốc lát, nói: “Mà thôi, cô đã lập Lời Thề, trẫm cũng không tiện làm khó cô. ” Dừng thoáng một lúc, lại hỏi như không đếm xỉa tới: “Cô nói chỗ sơn cốc thần bí kia, chỗ này hơn bốn trăm năm qua, có thể có người ngoài tiến vào không?” Trác Diệp vừa định nói chưa bao giờ có người ngoài đi vào, lại ngẩng đầu lên, đối diện với cặp mắt hiện ra ánh sáng âm u khó lường của Phượng Lâm Duệ thì lập tức mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa, trong lòng thầm nghĩ một tiếng: nguy hiểm thật!Trong lòng Trác Diệp thoáng suy tư rồi mới đoan chính bày ra tư thế quỳ, trả lời: “Bẩm hoàng thượng, chỗ ấy hơn bốn trăm năm qua cũng có bốn người xâm nhập vào cốc, theo thứ tự là một đôi hành thương gặp tai kiếp, vợ chồng họ trong khi chạy trốn ngộ nhập trong cốc; một người bị cừu nhân đuổi giết, hoảng hốt chạy bừa – giang hồ nhân sĩ; còn có một là vị Vân Du hòa thượng.