121 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Cẩn Vương phủ, Phượng Lâm Ca ở trong phòng ngủ nhỏ. Vẻ mặt Phượng Lâm Duệ tái nhợt, hai tay Phượng Lâm Sách nắm chặt lại, trên mặt các vị đại thần ngồi đợi cũng là vẻ lo lắng, mà ngay cả tiểu thái tử Phượng Ly Vũ cũng giống như một tiểu đại nhân, mày nhíu chặt, vẻ mặt nghiêm trọng.
122 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Phượng Lâm Duệ nhìn Trác Diệp đang không ngớt thút thít, nỉ non đau lòng vì Phượng Lâm Ca, sắc mặt phức tạp thở dài, sau đó hắn đứng dậy, quay đầu nói với mấy vị đại thần với vẻ mặt ân cần: “Cẩn Vương cần tĩnh dưỡng, chư vị ái khanh hãy trở về đi.
123 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Phượng Lâm Sách nghe vậy thì hai nắm đấm nắm lại thật chặt, trầm mặc một lát sau mới hộc ra một chữ: “Có. ”Trác Diệp nghe vậy thì đôi mắt lập tức sáng ngời, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm, hỏi: “Có phải là….
124 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy “Nàng nói nàng có cách mời Cẩu Kỷ xuống núi sao?!” Phượng Lâm Sách nghe vậy thì lập tức cao giọng, nhìn chằm chằm vào Trác Diệp.
125 Chuyển ngữ ♥ Lyn SukiBeta ♥ Nhã Vy Hai thị vệ là Trương Dân và Lưu Tỉnh đều cưỡi ngựa, vì tăng tốc độ lên, xe ngựa Phượng Lâm Sách ngồi cũng là xe ngựa kéo ngàn dặm! Tùng Mặc không ngừng vung vẩy roi ngựa, xe ngựa chạy nhanh đến độ như muốn bay lên vậy!Bánh xe ùng ục chuyển động, móng ngựa đạp đến rung động.
126 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Mấy ngày nay, Phượng Lâm Sách và Trác Diệp đều sinh hoạt trên xe, năm người liều mạng chạy, ban ngày ăn cái gì đó ở trên xe, giải quyết trên lưng ngựa, ngoại trừ bài tiết thì phải ra bên ngoài, hơn nữa cũng dừng xe lại cực ít.
127 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Đã qua cái miếu nhỏ, lại thêm lộ trình một ngày, cuối cùng cũng đã tới Mạc Thương Sơn. Mạc Thương Sơn là vùng núi cao nổi danh hiểm trở, mà ngọn núi cao nhất chính là Ma Thiên Phong! Vách đá như đao gọt, cao và dốc, sừng sững trong mây.
128 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Mọi người nghe vậy, biểu lộ trên mặt còn chưa thả lỏng xuống thì lại chợt nghe giọng nói kia vang lên lần nữa: “Hủ viện này của lão quá nhỏ, không thể cho nhiều người như vậy vào, cô bé kia và Thụy vương vào thôi, những người còn lại mời ở phía ngoài.
129 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Phượng Lâm Sách và Cẩu Kỷ thấy động tác của Trác Diệp thì không hẹn mà cùng nhìn về phía đồ vật trong tay nàng, chỉ nhìn thấy đó là một cái bình nhỏ trông rất kỳ lạ, nhìn qua không giống như bình sứ, lại không biết là chất liệu gì…Trác Diệp nhìn Cẩu Kỷ, mỉm cười nói: “Lão tiền bối, không phải tất cả các đại phu trên người đều có mùi vị thảo dược, cũng không phải tất cả những thứ có mùi dược đều là thuốc đông y.
130 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy “Đợi một chút. ” Cẩu Kỷ như nghĩ đến vấn đề gì đó, nhíu mày lại nói: “Tiểu tử thúi kia nếu không chịu đợi nổi một ngày đã tự đi tìm thuốc giải ăn thì phải làm sao bây giờ?”“Lão nhân gia ngài có thể khiến anh ta không lấy được thuốc mà.
131 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Trác Diệp ưỡn lưng đứng trước cửa nhà vệ sinh, một tay bịt mũi, một tay nắm chặt một cục giấy vệ sinh, men theo kẽ hở của nhà về sinh lần vào, giọng nói buồn bực vang lên: “Vương gia, này…”Phượng Lâm Sách ngồi ở bên trong hầm cầu, nhìn đầu ngón tay trắng nhuận trước mắt, cũng không đưa tay lên lấy giấy vệ sinh, khuôn mặt đen lại, mím môi không nói.
132 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Phương Lâm Sách hết sức chà đạp đôi môi mềm ngọt nào của Trác Diệp, đôi môi anh đào mà hắn khát vọng đã lâu , thật giống với mỹ vị ngon miệng trong ấn tượng của hắn…“A…A…” Trác Diệp trừng mắt, dốc sức liều mạng lắc đầu, dốc sức trốn.
133 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Đang lúc Cẩu Kỷ lo lắng cho Trác Diệp có bị Phượng Lâm Sách hôn đến hít thở không nổi hay không thì Phượng Lâm Sách bỗng nhiên thả mạnh Trác Diệp ra, mặt đen lại, đi đến bên cạnh án lấy một ít giấy vệ sinh, mang theo sát khí phóng tới nhà xí…Cẩu Kỷ càng hoảng sợ, vừa định đứng dậy né tránh thì Phượng Lâm Sách đã lướt qua đỉnh đầu lão mà đi…Cẩu Kỷ nháy đôi mắt, tỉnh ngộ “Ồ” lên một tiếng, sau đó nhe răng nở nụ cười rất vô lương.
134 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Lúc Phượng Lâm Sách từ nhà vệ sinh trở lại, Trác Diệp đã không còn trong sảnh, gian phòng ngủ lúc trước của Trần Bì lúc trước mở cửa, lúc này cũng đã bị đóng lại chặt chẽ…Phượng Lâm Sách thở dài một tiếng, lê thân thể suy yếu chuyển đến trước ghế, vô lực ngồi xuống.
135 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy “Giọng nói này…” Trác Diệp ngưng thần nghe, chốc lát sau nghi hoặc mở miệng. “Là đám Vương Hổ!” Phượng Lâm Sách nhíu mày nói tiếp.
136 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Cẩu Kỷ và Phượng Lâm Sách, Trác Diệp ngồi cùng một chỗ trên xe ngựa, Trần Bì thực sự mặt dày mày dạn mà lách lên xe.
137 Chuyển ngữ ♥ Lyn Suki Beta ♥ Nhã Vy Aiz… Uống thuốc? Có ích sao? Đáy lòng Phượng Lâm Ca khẽ thở dài một tiếng. Nhưng sau đó vẫn nhẹ gật đầu với Thanh Trúc, hắn không muốn buông tay! Hắn đã đồng ý với Diệp Nhi… Hơn nữa, hắn cũng không muốn buông tha cho bản thân!Mặc dù bản thân biết rõ, thuốc kia uống hay không uống cũng như nhau, đều không có khác biệt gì…Thanh Trúc cầm chén thuốc, múc từng muỗng cho Phượng Lâm Ca uống hạ độc, sau lại cầm lấy đầu sạch của khăn gấm thì lại đổi lại cái khăn khác bên Phượng Lâm ca.
138 Chuyển ngữ ♥ Trang Trang Beta ♥ Nhã Vy Chẳng mấy chốc, Thanh Trúc đã dẫn độc tôn Liễu Chi Nhiên tới, phía sau bọn họ còn có một cô bé mặc trang phục màu vàng, tướng mạo xinh đẹp, khoảng tầm mười một, mười hai tuổi đi theo, đó là tiểu đồ đệ Loan Nhi của Liễu Chi Nhiên.
139 Chuyển ngữ ♥ Trang Trang Beta ♥ Nhã Vy “Bẩm hoàng thượng, tiểu nhân chính là Cẩu Kỷ. ” Thái độ của Cẩu Kỷ lúc này đã kiềm chế lại không ít. “Mời được ngài rời núi đúng thật là không dễ dàng!” Phượng Lâm Duệ nhướn mày, không giận mà rất khí thế nói.
140 Chuyển ngữ ♥ Trang Trang Beta ♥ Nhã Vy “Cô nương, cô …Trông thật là xinh đẹp…” Xảo Linh mở to mắt, ngây ra nhìn Trác Diệp đang ngồi ở trước bàn trang điểm.