Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Vũ Nghịch Càn Khôn Chương 262: Vào Trận

Chương trước: Chương 261: Ô Long Cốc



Vũ Nghịch Càn Khôn

Tác giả: Chúc Long Ngữ

Chương 262: Vào trận

Nhóm dịch: Black

Nguồn: Vipvandan

Ô Long cốc là một bang phái cường đạo nhị lưu, cốc chủ gọi là Trương Vũ chứ không phải Ô Long, tu vị Võ Quân trung giai, đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng Ô Long cốc có thể trở thành bang phái nhị lưu.

Ngoài ra, dưới trướng Trương Vũ có hơn một ngàn tên thủ hạ, trong đó có hai gã Võ Quân sơ giai, Võ Tướng đạt tới hơn một trăm, số còn lại đều là cảnh giới Đại Vũ Sư.

Hơn mười bang phái cường đạo tam lưu bị tiêu diệt, tất cả bang phái tam lưu khác ở xung quanh đều tập trung đến Ô Long cốc. Bởi vậy, tổng số cường đạo của Ô Long cốc hiện tại đã đạt tới con số ba ngàn.

Hai ngày nay Trương Vũ không lúc nào ngớt cười. Càng nhiều thế lực đầu nhập vào thì thế lực của hắn càng lớn, thế lực càng lớn thì địa bàn càng rộng, lợi ích càng nhiều.

Thế giới cường đạo cũng là mạnh được yếu thua!

Trong mật thất, Trương Vũ nhận được mật lệnh của người áo đen mang mặt nạ nhất định phải nhân cơ hội lần này đem tất cả bang phái tới đầu nhập biến thành lực lượng của Ô Long cốc, sau đó mở rộng thế lực, trùng kích bang phái nhất lưu.

- Hắc Bạch Song Sát, có chút ý tứ. Không biết bọn hắn định tiêu diệt thế lực nào tiếp theo. Nếu như bọn chúng có thể tiêu diệt Yên Sơn Thập Nhị Đạo( Mười hai tên trộm Yên Sơn) thì tốt quá rồi. Nếu như vậy, Ô Long cốc quật khởi sẽ không cỏn kẻ cản…

- Báo…

Suy nghĩ của Trương Vũ bị cắt đứt, hắn rất không hài lòng, quát lớn:

- Chuyện gì?

- Cốc chủ, theo thám mã hồi báo thì Hắc Bạch Song Sát cách Ô Long cốc không tới mười dặm.

- Hả? Vậy mà Hắc Bạch Song Sát lại tới Ô Long cốc?

Trương Vũ nghi ngờ một chút, sau đó càng tươi cười hơn:

- Lần này Ô Long cốc một trận chiến thành danh rồi!

Sau đó, Trương Vũ ra lệnh:

- Truyền lệnh bảo bọn chúng giám sát, tuyệt đối không thể để cho bọn chúng chạy thoát. Mặt khác, không được đánh rắn động cỏ!

- Vâng!

- Hắc Bạch Song Sát, lần này ta sẽ cho các ngươi trở thành Hắc Bạch Tử Sát. Không khỏi khâm phục lá gan của các ngươi, biết rõ ở đây có hơn ba ngàn người mà vẫn dám tới. Các ngươi tới đúng lúc lắm, chỉ cần giết chết hai ngươi, lại sử dụng một ít thủ đoạn, đem đám người kia lưu lại Ô Long cốc là không thành vấn đề.

Trương Vũ có đòn sát thủ nên hắn không sợ chút nào. Tiếp theo, Trương Vũ lại nghĩ:

- Bất kể thế nào hai người kia vẫn có chút thực lực, nếu liều mạng cùng bọn họ vậy tổn thất sẽ rất lớn, Yên Sơn Thập Nhị Đạo đang ở bên nhìn thèm thuồng, vậy sẽ…

- Tận lực tránh đối cứng với bọn hắn, dẫn bọn chúng tới chỗ mai phục.

Nghĩ vậy, Trương Vũ liền đi vào mật thất bẩm báo tất cả mọi chuyện với người áo đen đeo mặt nạ, người áo đen này chính là đòn sát thủ của hắn. Người áo đen sau khi nghe xong, giọng vẫn lạnh lùng nói:

- Mang hai tên Võ Quân sơ giai cùng mười tên Võ Tướng đỉnh phong tới đây cho ta, để ta bày trận giết chết bọn chúng.

- Vâng.

Trương Vũ vô cùng cung kính với người áo đen này.

- Không được đem tin tức để lộ ra ngoài, nếu ai biết, giết!

- Hả?

- Làm theo lời ta bảo, sau khi giết chết bọn chúng, tin tức cũng sẽ không thể lộ ra!

- A?

Trương Vũ có chút không hiểu rõ, người áo đen nhìn chằm chằm Trương Vũ, Trương Vũ giật mình, vội vang khom người, cung kính nói:

- Vâng, thuộc hạ lập tức làm ngay!

Người áo đen lại mở miệng giải thích:

- Hắc Bạch Song Sát rất nổi danh. Chúng ta có thể mượn danh bọn chúng, công bố thuận ta thì sống, trái ta thì chết! Sau đó đợi khi mọi chuyện thành công sẽ giết chết Hắc Bạch Song Sát!

Trương Vũ nghe vậy cũng hiểu được chỗ tốt trong đó, lại cúi đầu:

- Sứ giả đại nhân thần cơ diệu toán, thuộc hạ vạn phần bái phục!

- Bớt tâng bốc đi, nhanh đi làm chính sự!

- Vâng.

Trương Vũ xoay người rời đi, một lúc sau một nhóm mười bốn người rời khỏi Ô Long cốc, đi phục sát Hắc Bạch Song Sát. Người áo đen chọn một khu vực bằng phẳng, trong tay thỉnh thoảng lóe lên hào quang vàng kim cùng màu vàng đất, điều đó chứng tỏ người thần bí này là song thuộc tính kim thổ.

Một người có được song thuộc tính kim thổ, tư chất nhất định là thượng giai, ở đâu cũng được coi là thiên tài nhưng hắn lại tự nguyên giấu mặt, trong đó chắc hẳn có điều gì cổ quái.

Cùng với tia sáng lóe lên, từng loại tài liệu được đưa vào trong lòng đất, nhưng mặt đất vẫn giống y như trước, không lộ ra chút dấu vết nào. Càng về sau, thủ pháp của người áo đen càng nhanh, nhưng khuôn mặt dưới mặt nạ đã trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng.

Hồi lâu sau, người áo đen mới dừng lại, ngồi khoanh chân trên mặt đất, lấy ra vài viên đan dược, nuốt xuống rồi gật đầu với Trương Vũ. Trương Vũ vội vàng nói với mười tên Võ Tướng cao cấp:

- Các ngươi đi dẫn dụ Hắc Bạch Song Sát tới đây, nhớ kỹ không được lộ ra chút sơ hở nào! Nếu ai dám làm hỏng đại sư, ta nhất định chém đầu không tha!

- Vâng!

Mười tên Võ Tướng nhanh chóng chạy đi, bốn người Trương Vũ cũng đi ẩn nấp, người áo đen trực tiếp chui vào lòng đất.

***

Lúc này, Tử Mộng Nhân nói:

- Tên ngốc, người chúng ta gặp hôm qua vừa thấy đã hô to Hắc Bạch Song Sát xong quay đầu chạy chối chết là vì sao?

Sở Nam cười nói:

- Bọn chúng đều sợ bị chúng ta giết nên vừa thấy chúng ta đã lập tức chạy trốn.

- Hắc Bạch Song Sát? Cái tên này thật khó nghe! Gọi là Tuyệt Đại Song Kiêu hay Long Phượng Song Tuyệt chẳng phải hay hơn sao?!! Đúng là một đám cường đạo vô văn hóa!

- Chúng ta là cái đinh trong mắt bọn chúng, đương nhiên bọn chúng không đặt cho cái tên tốt đẹp gì.

- Không biết trong Ô Long cốc có bảo bối gì tốt hay không?

Tử Mộng Nhân không nói tới chuyện danh hào nữa, vui vẻ nói:

- Thế lực nhị lưu chắc hẳn không ít bảo vật!

- Ừm, hẳn là như vậy!

- Thạt không ngờ tiêu diệt đám cường đạo không những có thể trừ hại cho dân, có thể đoạt bảo mà ngay cả tu vị của ta qua mười trận đại chiến cũng đã tăng lên Đại Võ Sư cao cấp. Chúng ta mới chỉ xuống núi một năm mà ta đã tiến bộ như vậy quả thật là trước kia chưa từng xuất hiện.

Đang cao hứng bỗng Tử Mộng Nhân ngừng lại, quay sang Sở Nam:

- Đương nhiên, không tính tên yêu nghiệt như ngươi. Từ Đại Võ Sư tới Võ Tướng, rồi tấn cấp Võ Quân chỉ tốn thời gian hơn một năm!

Tử Mộng Nhân nếu biết chỉ hai năm trước Sở Nam trong mắt mọi người vẫn chỉ là một tên phế vật thì e rằng nàng sẽ ngạc nhiên há hốc mồm.

Sở Nam cười cười, đang định trả lời thì hắn đột nhiên dừng lại, quát:

- Đã đến thì hiện thân đi, hà tất phải ẩn nấp!

Vừa dứt lời, cách hai người mười trượng liền có mười người xông ra, một kẻ quát:

- Hắc Bạch Song Sát, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của các ngươi!Mười thước chính là cực hạn của Sở Nam. Trong phạm vi này hắn có thể nắm giữ mọi thứ, con kiến cây kim cũng không thoát được, đó là một cảm giác rất kỳ diệu.

Mười người kia bị Sở Nam phát hiện cũng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn ngông cuồng nói:

- Hắc Bạch Song Sát, ngày này sang năm chính là ngày giỗ của các ngươi!

Tử Mộng Nhân nói:

- Đổi tên khác đi, Hắc Bạch Song Sát khó nghe quá!

Mười người sững sờ, bọn hắn đã nghĩ tới các câu trả lời của đối phương, nhưng không ngờ câu trả lời lại đơn giản như vậy.

- Các ngươi là cường đạo Ô Long cốc?

- Đúng thì sao? Không đúng thì sao?

Một tên khác nói:

- Lão Ngưu, dài dòng làm gì, trước tiên cứ chém giết một hồi, chỉ cần giết được Bạch Sát, lại bắt lấy Hắc Sát, vậy mười người chúng ta lập tức nổi danh!

- Nói đúng lắm!

- Đối phó với hạng người này không cần nhiều lời, mọi người cùng xông lên!

Mười người vọt tới, Sở Nam cười cười, bước chậm, Tử Mộng Nhân đứng sau cười khẩy:

- Cường đạo đúng là cường đạo, còn tự cho mình là sứ giả chính nghĩa, buồn cười chết ta rồi!

Mười tên cường đạo, mười tên Võ Tướng cao cấp đối với Sở Nam khi còn ở Bạch gia thôn, Long Giác sơn là thần, hồi ở Tự Do trấn thì Sở Nam so với chúng chỉ là hạng tôm tép, ở Thần Khí phái thì cho dù hắn liều mạng cũng không thoát chết.

Nhưng mà với Sở Nam hiện tại thì khác, mười tên Võ Tướng với hắn chỉ đơn giản như ăn cơm mà thôi.

Tiếng “giết” vẫn còn vang vọng, quang mang lóe lên, các loại vũ kỹ được đám cường đạo liên tục thi triển. Nhưng Sở Nam chỉ cần một quyền đánh tới, lập tức đánh tan nguyên lực công kích, nổ tung chân khí trong tay, bóp nát đầu bọn chúng.

Cho dù mười tên cường đạo đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị cảnh này làm cho ngây người. Thời điểm Sở Nam đánh lên ngực tên thứ ba, bảy gã còn lại không dám có chút chần chừ, quay người chạy thục mạng tới nơi mai phục.

Đương nhiên Sở Nam sẽ không cho phép bọn hắn chạy trốn. Thứ nhất, nếu để đám cường đạo này trốn thoát có thể sẽ khiến thân phận của hắn bại lộ, tin tức hắn dùng quyền giết người rất dễ khiến mọi người liên tưởng tới hành động của hắn ở Sơn Hải thành và Tây Xuyên thành.

Bọn cường đạo lập tức chạy trốn, hơn nữa tốc độ rất nhanh khiến Tử Mộng Nhân ngơ ngác, nhìn thân ảnh của bọn hắn, bĩu môi:

- Một đám to mồm, vừa đánh đã chạy đúng là nhát như cáy mà!

Tử Mộng Nhân nói chuyện, tế ra Cực Dương chân hỏa. Sau khi tiến vào Đại Võ Sư cao cấp, Tử Mộng Nhân khống chế Cực Dương chân hỏa càng thêm nhuần nhuyễn. Chân hỏa vừa hiện, ba cỗ thi thể trên mặt đất lập tức hóa thành tro tàn, Tử Mộng Nhân thuần thục từ trong đó lôi ra ba chiếc nhẫn trữ vật, sau đó đuổi theo Sở Nam.

Sở Nam nghe được lời nói của Tử Mộng Nhân, trong lòng cũng cảm thấy kỳ quái, lông mày nhíu lại nhưng hắn vẫn đuổi theo, lập tức có thêm hai gã bị đánh chết, năm tên còn lại chạy trối chết.

Sở Nam nhìn về phía trước, nơi này địa hình bằng phẳng, không có núi cao, rừng rậm, trong lòng tuy có nghi hoặc với hành động của mười tên cường đạo nhưng cũng không quá coi trọng.

Năm tên cường đạo chạy liều mạng nhưng vẫn không thoát, từng tên từng tên ngã xuống. Sau cùng, chỉ còn một tên còn sống.

Sở Nam chạy trước giết người, Tử Mộng Nhân theo sau đốt xác nhặt bảo.

Người cuối cùng thấy địa điểm phục kích ngay trước mắt, hi vọng dâng lên. Nhưng Sở Nam cũng không lập tức xông tới mà dừng lại chờ Tử Mộng Nhân cùng đi lên.

Nhóm người Trương Vũ đang ẩn nấp đã nín thở tập trung tinh thần, chỉ cần hắn tiến vào trong trận, bọn hắn lập tức ra tay, làm theo những lời sứ giả đại nhân phân phó. Lúc này Tử Mộng Nhân chạy tới, thở dốc:

- Mấy tên cường đạo này rất lạ, giống như là mang bảo vật tới cho chúng ta. Trong nhẫn trữ vật của bọn chúng có không ít nguyên thạch, một cái trong số đó còn có cả nguyên thạch thượng phẩm.

Tử Mộng Nhân nói xong, đột nhiên Sở Nam dựng tóc gáy, hắn cảm thấy nguy hiểm ở xung quanh.

Mà nơi hai người đứng còn cách trận một bước, người áo đen đeo mặt nạ dưới đất hai mắt bắn ra tinh quang, Trương Vũ thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ Hắc Bạch Song Sát phát hiện ra? Nếu không, sao bọn chúng lại dừng lại?

- Tên ngốc, sao vậy?

Sở Nam không trả lời, chỉ khu động thần niệm dò xét phạm vi mười thước xung quanh. Hắn không phát hiện ra điểm dị thưởng nào, nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn không tản đi. Sở Nam luôn tin tưởng trực giác của mình, đặc biệt là sau khi có thần niệm, hắn chắc chắn xung quanh có nguy hiểm đang rình rập.

Sở Nam không cam tâm, tiếp tục tập trung tinh thần điều tra, nhưng vẫn không thu hoạch được điều gì.

- Tên ngốc…

Sở Nam nhìn cỗ thi thể trước mắt, nói:

- Mộng nhi, ngươi đứng ở chỗ này, ta đi tới trước một chút. Nếu cảm thấy có gì bất thường thì lập tức gọi Bổn Hùng trở lại.

Tử Mộng Nhân không hiểu ý của Sở Nam nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Nếu không có Bổn Hùng, Sở Nam sẽ vì sự an toàn của Tử Mộng Nhân mà đổi đường. Thế nhưng, Tử Mộng Nhân đã không cần lo tới, Sở Nam sẽ xông lên, hắn không phải kẻ gặp khó thì lui. Bởi vậy, Sở Nam bước lên một bước.

Khi chân trái Sở Nam vừa hạ xuống, một tiếng nổ vang lên, hai chữ “Trận hiển” vang lên bên tai.

Cảnh vật trong mắt Sở Nam lập tức thay đổi.

Trước đó, phía trước không có thứ gì ngoài một cỗ thi thể chia năm xẻ bảy. Sau khi “trận hiển”, chung quanh Sở Nam mọc lên núi đao san sát, trước mắt đều là đao quang, kiếm quang cùng sương mù nồng đậm, khiến người ta đưa tay không nhìn rõ năm ngón.

Như vậy cũng chưa hết, trên trời cự thạch rơi xuống, dưới đất có gai nhọn đâm lên khiến người ta khó lòng phòng bị.

Ở ngoài trận pháp, cảnh vật trong mắt Tử Mộng Nhân không giống vậy.

Trong mắt nàng mặt đất chằng chịt ngọc phiến, còn rất nhiều thứ Tử Mộng Nhân không biết tên, tất cả tỏa ta kim quang lóng lánh. Tử Mộng Nhân kinh hãi, lẩm bẩm:

- Trận pháp? Trận pháp lớn như vậy sớm đã thất truyền, sao còn xuất hiện tại đây? Xem qua, ít nhất trận pháp này cũng có lực sát thương tam phẩm.

Không suy nghĩ nhiều, Tử Mộng Nhân la lớn:

- Bổn Hùng, Bổn Hùng, mau ra đây!

Tử Mộng Nhân gấp gáp như vậy không phải lo cho sự an nguy của nàng mà muốn để Bổn Hùng đi cứu tên ngốc.

Loading...

Xem tiếp: Chương 263: Dùng Lực Phá Hủy

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Một Hai Ba Tạm Biệt Hạnh Phúc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Sự Nguy Hiểm Khó Cưỡng!

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 38