701 - Còn Hổ ca đâu? Tình tình thế nào rồi?Đường Phong quay đầu lại, nhìn về phía Đường Tử Thư. Nếu Lục tỷ không nhắc tới Đường Hổ, vậy khác nào nói lần này hắn không có thể đến Bố gia trang.
702 Trước cuộc tranh này sẽ không có người tổ chức giao dịch, nhưng từ vài ngày nay bắt đầu có vài người lục tục mang đến chút hàng hóa của mình bày ra bài, mặc cho người khác chọn lựa.
703 Chiêu đánh lén của người kia còn chưa tới, liền vội vã thu trở về, nếu một chưởng có thể đánh vào người của Đường Phong, thì bàn tay của gã cũng sẽ bị một kiếm của Đường Điêm Điêm đâm thủng.
704 Nghe vậy, đại hán râu dài đích không khỏi dừng động tác, vẻ mặt hài lòng chợt cứng lại trên khuôn mặt, bối rối nhìn Chung Lập. Loại la ngọc thạch này có thể tăng tốc độ tập trung linh khí thêm nửa thành, một khối một vạn lượng, cũng không phải là quá đáng, một người tu luyện dù nhiều dù ít cũng có chút ngân lượng, cũng có thể mua được, rốt cuộc có thể xem đây là vật có giá ưị.
705 Đầu Chu Chính đầy mồ hôi, dáng vẻ tươi cười. Mới tới Bố gia trang được một ngày, nhưng hàng hóa mang đến trên xe ngựa đã bán đi được phân nửa. Chắc giờ này ngày mai là có thể bán hết toàn bộ.
706 Từ biệt hai huynh muội Chu Chính Chu Tiểu Điệp, Đường Phong và Lục tỷ liền đi về phía quầy hàng của đệ tử Đường gia. Có thể thấy được, Lục tỷ đối với đôi bàn tay của Tiểu Điệp cô nương kia thật sự là lưu luyến không thôi.
707 Đường Phong không dám quá đường đột, chỉ nhè nhẹ nhéo nhéo vào xương tay của Chu Tiểu Điệp, khung xương khéo léo hoạt bát, khoảng cách giữa các khớp xương so với người thường có chút rộng hơn một chút, khiến sự linh hoạt mẫn cảm của tay nàng vượt xa khả năng của một người bình thường có thể có được.
708 - Vì sao còn chưa trở lại vậy?Đường Điểm Điểm cảm thấy rất sốt ruột, hận không thể tự mình chạy tới nghe một chút xem cuộc tranh tài lần này rốt cuộc có điều gì phải chú ý.
709 - Vâng. Năm người cùng đáp. - Hiện tại nói về đối thủ của các ngươi đi. Đường Đỉnh Thiên tiếp tục nói:- Lần này Đường gia có Tuấn nhi, so với trước đây thực, thưc lực tương đối lớn mạnh hơn rất nhiều.
710 Đường Đỉnh Thiên đưa chén trà trao cho Đường Phong:- Cuộc tranh tài gia tộc lần này thực sự quan trọng. Ta hi vọng Phong nhi con có thể lấy đại cục làm trọng, cũng không cần làm nhiệt tình quá mức, đại khái đoạt được một.
711 Trang Tú Tú không ó tới? Ánh mắt của Đường Phong hiện lên vẻ vô cùng kinh ngạc. Phía dưới lại rộ lên tiếng nói chuyện, Trang Chính Kiền dẫn bốn vị tinh anh tuổi còn trẻ của Trang gia bước trên đài cao.
712 Đường Phong cười cười. Hắn vốn là không lưu tâm tới sự phản đối của những người này, ngẩng đầu lên nhìn thấy Trang Tú Tú ở bên kia đang nhìn lại, cặp mắt đối diện với ánh mắt của nàng.
713 Tỷ thí lần này gọi là tìm bảo vật, cuối đích là để xét đoán dựa trên tiêu chuẩn là số lượng đồng tiền mà mọi người đạt được. Nhưng trên người mỗi người lại có thẻ bài giắt lưng lại khiến cho trận tỷ thí lần này tràn ngập mùi vị máu tanh và giết chóc.
714 Đứng cách đối thủ vài chục trượng, người kia dùng tay bịt vào vết thương phần eo, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi không biết làm thế nào. Ngược lại, người cầm kiếm và kẻ đồng hành, đầy đắc ý nhìn hắn ta, dáng vẻ đã nắm chắc thắng lợi.
715 Dù chiến đấu, hắn cũng không thể duy trì được bao lâu, người thụ thương với số phận bi thảm liền toàn lực phản công, cũng mang đến không ít phiền phức cho huynh đệ Lý gia.
716 Lão nhị Lý gia bóp tay lạch tạch, vẻ mặt dữ tợn đi về phía Đường Phong. Hắn là một Thiên Giai trung phẩm, đối mặt với Đường Phong là một Thiên Giai hạ phẩm, căn bản không hề thấy áp lực, cảnh giới chênh lệch đủ để cho hắn tự cho rằng mình đã nắm chắc thắng lợi.
717 Biểu tình này, khẩu khí này, nghe thật giống như một kẻ cường hào ác bá hay một kẻ cướp đường vào nhà cướp của, đâu có chút nào giống với phong cách của một cao thủ Thiên Giai?- Ngươi là đệ tử Đường gia?Người cầm kiếm cảm thấy đoán không ra thực lực của Đường Phong, không dám tùy tiện tấn công, chỉ có thể dùng lời nói tính kéo dài chút thời gian để hai người huynh đệ mình dần khôi phục, sau đó sẽ tính tiếp.
718 Người cầm kiếm như bị sét đánh, há miệng phun ra một vũng máu, ngửa mặt bay ra sau nhiều trượng, sau đó ngã gục xuống, giãy dụa một hồi vẫn chưa đứng lên được.
719 "Phập" một tiếng, mũi kiếm đã đâm sâu vào, đầu lão nhị Lý gia bị đánh thủng một lỗ, ngửa mặt té ngã xuống. Liền sau đó, Đường Phong chậm rãi vươn ngón giữa, nhẹ nhàng mà điểm lên vị trí trên ngực của người cầm kiếm, như đang mơ mộng, lẩm bẩm có tiếng vang lên:- Tịch Diệt Chỉ!Chỉ này va chạm, nhập sâu vào trong ngực của đối phương, trực tiếp phá nát tâm mạch của người cầm kiếm.
720 Thu được đồng tiền, Đường Phong tiếp tục tìm kiếm nơi ẩn thân, chuẩn bị dưỡng sức, chờ mấy ngày sau lại đại chiến một hồi. Trong Vân Liên Sơn, tinh thần đệ tử các gia tộc lớn khác rất khẩn trương, mỗi phút đều phải đề phòng động tĩnh và kẻ địch ở phạm vi xung quanh, hoặc bị người ngầm mưu tính, hoặc là ngầm mưu tính với người khác.
Thể loại: Trọng Sinh, Huyền Huyễn, Nữ Cường, Dị Năng
Số chương: 107