Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Vô Thượng Thần Trúc Chương 9: Nguy Hiểm & Quả Kỳ Lạ

Chương trước: Chương 8: Những Loài Thú Chưa Từng Biết



Vừa nhìn lại, Trần Quân liền nhìn thấy một màn thiếu chút nữa khiến hắn hộc máu. một con chuột to màu trắng vẫn theo sau hắn, hai con mắt của nó như muốn lòi ra. giống như nó nhìn thấy thứ gì món ăn ngon vậy.

- "Ta cũng không phải là đồ ăn, mà là bạn của mày, thịt của ta không thể ăn được!"

Trần Quân cười khổ lắc đầu, lúc hắn nói những lời này thì hắn đã quên rằng bản thân là con người chứ phải dã thú đâu.

Chỉ thấy "chuột to màu trắng" khi nghe được lời nói của Trần Quân thì lập tức nó mở cái miệng rộng lớn đầy răng nanh ra, trong nháy mắt thì một mùi vị tanh tưởi từ sâu trong cổ họng của nó tràn ra, cứ như vậy lao thẳng về phía Trần Quân.

Trần Quân không còn cách nào khác nữa, lại quay người bỏ chạy.

Ở"Chuột to màu trắng" bị động tác của hắn khiến cho có chút sững sờ, trong cổ họng lập tức phát ra tiếng "ọc ọc"

Nhanh như thiểm điện nhảy đến trước mặt Trần Quân.

Còn không đợi Trần Quân kịp ổn định thân hình, thì "Chuột to màu trắng" đã mở miệng nhào về phía Trần Quân ….

" XÍU...UU!!"

"Chuột to màu trắng" chạy nhanh, làm cho gió tạo nên lốc cuốn.

"đậu phụng con chuột nhắt, ông đây cho dù chết cũng kéo ngươi đệm lưng!"

Trần Quân tự biết lần này không có mây mắn như vậy, lúc này một tay của hắn đã nắm cục đá, vừa rồi mới nhặt lên, vội ném về phía " chuột to màu trắng".

"XÍU...UU!!"

"Chuột to màu trắng" chạy tới gần Trần Quân. Đột nhiên bị ném đá, tránh không được.

"ô. ô" vài tiếng, nhưng sau vẫn vọt tới Trần Quân.

Trần Quân la lớn một tiếng" đậu mè " vội vàng tránh né nó. nhưng!

" Oanh!"

Trần Quân bị đánh trúng và bay xuống vách núi, phát ra một tiếng kêu thảm thiết, một ngụm máu tươi phun giữa không trung.

Giữa không trung, Trần Quân đã mất đi ý thức. Chỉ có thể thả mình rơi vào trong vực sâu....

Vào thời khắc Trần Quân sắp rơi vào vùng tối đen kia, thì trong lòng cậu hét lớn một tiếng" ông trời, tại sao lại đối với tôi như vậy".

Bùm!..... Tủm!

.............

Nửa ngày sau, dưới vực sâu vạn trượng.

Dưới vực sâu tối tăm, gió lạnh thổi qua, từng đợt khí tức âm hàn ăn mòn thân thể thổi qua.

Trên mặt đất một người thanh niên trẻ tuổi đang nằm đó, không phải Trần Quân thì ai nữa?

Không bao lâu, Trần Quân tỉnh lại.

Khi Trần Quân ý thức chậm rãi tỉnh lại, mở mắt lúc ấy, mới phát hiện mình nằm trên mặt đất, không hẳn là mặt đất mà là bùn lầy

“Nơi này là địa phương nào? A, đau quá...” trên mảnh đất này nhiều một cái ý nghĩ, hoặc là nói một ý nghĩ đã hôn mê, rốt cục cũng thức tỉnh.

Trần Quân không còn kịp suy tư về cảm giác trước đó đau nhức, đưa tay chật vật xoa xoa con mắt. giống như nói: không đúng, chẳng lẽ Địa Ngục là cái hình dạng này sao?

" đậu mè! Hai lần rồi đều uống một bụng đầy nước. Thiệt là tức chết mà."

Trần Quân Động mạnh làm đau đến vết thương trên vai, làm hắn đau nhức không thôi, thậm chí còn ứa ra nước mắt nữa.

Người tại sau khi bị thương, muốn càng nhanh khôi phục thương thế, chỉ có đi ngủ là nhanh nhất, đây cũng là nhân thể bản năng phản ứng.

Lập tức Trần Quân quan sát bốn phía một chút, giống như xác định lại, nơi này là không phải Địa Ngục vậy.

Chỉ thấy trong hạp vách, nồng vụ bao phủ, cho dù đôi mắt Trần Quân có sáng tới bao nhiêu, nhiều nhất có thể nhìn chừng năm mét, ở dưới chân cũng là mông lung một mảnh, hai mắt nhìn tới gần chỗ phía trên vách đá xám trắng, cũng mơ hồ không thấy rõ.

Trước mắt Trần Quân từ chỗ này thấy rõ nhất một chỗ đó là, chỗ kia tại trên vách hạp có một khe đá, từ những khe đá bên trong mọc ra nhiều cây cổ tùng kỳ lạ.

Nhưng lá cây lại cũng không phải là lá màu xám bạc, lá cây to cỡ bàn tay, lá cây toàn thân màu đỏ, cũng không biết trên cây có cái gì tồn tại. Cho dù có, bất Quá cũng không có thể thành thục được? Dù sao, hiện tại còn vẻn vẹn mới là mùa hạ, cũng không có đến mùa thu hoạch nha.

Nhìn chân mình phía trước,lại nhìn hai bên, hiện tại cũng chỉ còn lại có đằng sau không có thể nhìn.

Đang lúc Trần Quân chuẩn bị quay lưng lại thì, toàn thân truyền đến đau đớn một hồi. để Trần Quân nhịn đau không được hô ra tiếng.

“Móa, vì sao như thế đau nhức?” Trần Quân nhịn không được tức giận mắng một tiếng, đồng thời xác định nơi này cũng không phải là Địa Ngục.

Trần Quân không kịp vui sướng, bởi vì từng trận đau nhức đã xâm nhập thần kinh của hắn.

Trần Quân cẩn thận cảm thụ một chút toàn thân, lập tức cười khổ một tiếng: “Xem ra có một cái cây không biết tên khi mình rơi xuống, đã cứu mình một mạng. Rơi xuống với tốc độ như vậy không chết cũng nát toàn thân, bất quá bỏ ra tiền vốn cũng cao không ít. xương sườn gãy mất ít nhất năm cái, nếu sờ lên có thể sờ đến gãy xương vết nứt,vốn là vết nức xương bắp chân rất nhỏ bây giờ nứt càng lợi hại hơn...”

Trần Quân cười khổ thêm phần bất đắc dĩ, đưa ra còn tính hoàn chỉnh tay phải sờ lên cái trán một chút, lập tức trong mắt lóe lên một đạo khiếp người Ý nghĩ oán độc.

Bởi vì trên trán chẳng những có một cái bọc lớn, mà còn có một vết thương rất chi là lớn, hắn lấy tay sờ điều có thể cảm giác được. vết thương dữ tợn giống như là bị người dùng dao khứa một cái vậy, thật là kinh khủng.

“Xem ra, ta Trần Quân thật không chết được, bất quá...” Trần Quân tuyệt vọng lắc đầu.

“Coi như không chết, thì có ích lợi gì? Ta ngay cả người không thể động đậy được, cho dù tay chân có thể cử động, lại như thế nào? Nơi này hẳn là vách núi sâu không thấy đấy. Lại tăng thêm thị giác nhìn ra đại khái đạt tới chừng năm mét, lại có cái nồi gì dùng? Đây không phải chơi ta sao? Dm ông trời, ngươi đây không phải chơi ta sao? Hụ khụ khụ khụ...”

Trần Quân nói xong lời cuối cùng, không khỏi giận dữ hét lên, đáng tiếc hắn nói như nói với chính mình thôi,bởi vì tức giận nói gấp cho nên vết thương càng đau.

“Lột cột”

“Đây là cái gì âm thanh? Chẳng lẽ nơi này còn có người hay sao?” Đột nhiên một tiếng mơ hồ" lột cột" âm thanh truyền vào lỗ tai Trần Quân, hắn trong lòng lập tức vui mừng.

Liền muốn kêu to lên! thì lại truyền tới một tiếng "lột cột" âm thanh, Trần quân sắc mặt như mướp đắng, cười khổ nói: “Móa nó, nguyên lai là bụng phát ra kêu đói! Thế nhưng là, ta ngay cả động người cũng không cách nào động, lại có thể như thế nào đi xung quanh tìm ăn? Dm ông!

ngươi đây rõ ràng liền là muốn cho ta sống không bằng chết, cuối cùng còn làm một cái ma chết đói đi! móa nó ngươi cũng quá khi dễ người đi?”

Tức giận mắng nửa ngày, Trần Quân chỉ cảm thấy càng thêm miệng đắng lưỡi khô, bụng cũng đói đến giống như dính liền với thịt.

Nếu là người khác đã sớm chết. Trần Quân sở dĩ còn chưa chết, nguyên nhân chính lại là tại cạnh hồ hắn ăn những trái cây dại kia, lúc này mới chèo chống đến bây giờ.

Trần Quân có thể vào lúc này đây tỉnh lại, đoán chừng hẳn là do thân thể bản năng thôi? Bởi vì thể nội không có thể tiếp tục cung cấp nuôi dinh dưỡng cho cơ thể nên mới tỉnh.

"Ta động lại không thể động người mình, lại đi chỗ nào tìm ăn? Coi như có đồ ăn, với thương thế hiện tại làm sao đi lên? Lại nói, trời mới biết cái này vách núi cheo leo đến cùng cao bao nhiêu?” Trần Quân cho dù lại không chịu thua, lại không buông bỏ, nhưng tại thực tế như chứng minh, Trần Quân lại có thể thế nào chống đỡ?

Chờ chết sao? Trần Quân phẫn hận nghĩ đến.

"chít chít"

Đột nhiên một tiếng tiếng thú vang lên, Trần Quân lại ngay cả mí mắt cũng không muốn nhấc một chút, bởi vì bây giơ hắn một chút sức lực để nhất mí mắt còn khó đây! Mặc kệ nó là loài gì động vật. con chó sủa con sói gào? Thích thế nào kệ nó cứ vậy đi thôi!

"chít chít" hai tiếng

Đột nhiên có một hình bóng màu đen tiến đến bên cạnh, nhất thời da đầu Trần Quân tê rần. Một hình ảnh với hình dáng một con chồn, ở bên cạnh đang liếm đầu của hắn.

Lúc này Trần Quân mới cực lực mở mắt ra. Khi nhìn thấy trước mắt hình dáng màu den hơi tỏa ánh sáng lại giống như một con chồn con.

Con chồn kích cỡ tương đương bộ dáng con mèo nhỏ, đứng trước tại bên cạnh cái trán hắn , lệch ra cái đầu nhìn lấy Trần Quân.

“Vừa hồi nẫy ngươi con chồn nhỏ này liếm ta? Phải không Hả?” Trận Quân đột nhiên sững sờ, hai chữ liền xuất hiện trong đầu: Thịt chồn!

Nghĩ đến đây Trần Quân, trong lòng cầu sinh không ngừng mạnh lên, cũng không biết hắn lấy sức lực từ nơi nào, nâng tay phải lên liền muốn chụp ngay con chồn nhỏ (tạm thời gọi chồn nhỏ đi!).

Đáng tiếc,lúc nãy Trần Quân đã đói không chịu được, chỉ còn bộ não còn chút sức lực để suy nghĩ thôi, làm sao có thể bắt nó nổi được?

"Vèo" một tiếng, con chồn nhỏ màu đen nhánh “Phẫn nộ”. giơ chân lên chạy đến một cái cây khác gần đó, "chít chít chít" tiếng kêu lên.

Mà lúc này, Trần Quân trong con mắt đã sáng lên, có lẽ là vừa vặn động tác của con chồn làm cho hắn phát hiện khoảng đỏ chót lá cây bao trùm, một quả to bằng nắm tay trẻ em màu đỏ.

Một trái cây màu đỏ cực kỳ mê người liền xuất hiện trước mặt Trần Quân, thậm chí hắn có thể ngửi thấy mùi hương thơm nồng nặc của quả đó. Hương thơm ấy thẳng hướng mũi của hắn bên trong chui vào!!!

“Ta còn thực sự là quá ngu đi! Chỉ là trong lòng suy nghĩ làm sao có đồ ăn. Không tự nhìn hết xung quanh! Vừa mới một trận đói bụng làm ta không thể suy nghĩ gì, xem ra là quá ngu!” Trần Quân ảo não tự trách một tiếng,nhấc mình bò qua, vươn tay hái được một cái trái cây màu đỏ, cũng mặc kệ sạch sẽ không sạch sẽ, có hay không độc, ở trên người chà xát mấy lần, liền trực tiếp ném bên trong miệng của mình....

Ps:con sóc hay được gọi con chồn. Việt nam mình nhiều miền người ta gọi khác nhau

Loading...

Xem tiếp: Chương 10: Hang Động

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Khách Điếm Đại Long Môn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 86




Quen Anh Từ Một Sai Lầm

Thể loại: Võng Du, Ngôn Tình

Số chương: 6