41
Đột nhiên Quách Thanh Tú cảm thấy lực siết chặt ở cổ mình biến mất, cô há miệng thở gấp, trong phổi có dưỡng khí nên ý thức dần được hồi phục.
Cô dựa vào tường, tầm nhìn từ từ trở nên rõ ràng.
42
Máu tươi nhanh chóng chảy ra từ đầu ngón tay của cô.
Quách Thanh Tú khẽ kêu lên một tiếng: “A!”
Lâm Việt Thịnh thấy vậy liền vô cùng nóng nảy đi nhanh đến, dường như hắn không hề có một chút do dự nào, cầm lấy ngón tay bị thương của cô đưa lên miệng mút.
43
Quách Thanh Tú nở một nụ cười ngọt ngào, cô với tay cầm lấy chiếc túi xách trên bàn: “Được rồi, chúng ta đi thôi!”
“Có sớm quá không? Bây giờ mới có hai giờ thôi.
44 Nhà Lê Quyên Quyên cách trường học khá gần, Quách Thanh Tú vừa nói chuyện điện thoại vừa đi vòng qua cổng trường, đúng lúc nhìn thấy xe của Lê Hùng Việt đang đậu dưới cái cây lớn đằng xa.
45
Quách Thanh Tú biết nếu mũi thuốc này được tiêm xuống thì Quách Hoàng Ngân chắc chắn sẽ ngủ mất.
Không được, cô khó khăn lắm mới có thể tới đây một chuyến, không thể để mất cơ hội này được.
46
Quách Thanh Tú mở to mắt, trong đôi mắt to thấm đẫm nỗi bi thương,
Đột nhiên, cô giật kim tiêm ra, đi chân trần xuống giường.
Lâm Việt Thịnh xoay người, vươn tay chặn ngang rồi ôm cô lên.
47
Sau một hồi điên cuồng, cảm xúc không vui trong lòng rốt cuộc cũng được phóng thích.
Quách Thanh Tú cảm thấy hiện tại là lúc cô thoải mái nhất từ trước tới giờ.
48
Quách Thanh Tú vội vàng trang trí ánh nến ở ban công, ban ngày coi như là cô bất cẩn đắc tội hắn, bữa ăn này xem như là cô nhận lỗi với hắn đi.
Châm nến xong, Quách Thanh Tú ngồi trên ghế sofa, nhìn bầu trời đêm trên cao.
49
“Cô Quách, xin chào cô. Quá trình kiểm tra sẽ không đau đớn gì cả, một chốc là xong thôi…”
Bác sĩ Green đặt hộp dụng cụ y tế xuống, lấy một vài ống nghiệm ra rồi nói: “Chúng ta lấy một chút máu, chỉ một chút là được rồi…”
Thái độ của bác sĩ Green rất hòa nhã, Quách Thanh Tú cũng không hề sợ hãi.
50
Lâm Việt Thịnh ôm Quách Thanh Tú đang hôn mê bất tỉnh, cả người hắn như đang bị một màn sương đen tối bao phủ, bi thương sâu không thấy đáy.
Xe cấp cứu đến rất nhanh, máu tươi chảy từ trên trán Lâm Việt Thịnh xuống dọc theo gương mặt tuấn tú, nhưng hắn lại hoàn toàn không để ý tới mà lại ôm Quách Thanh Tú lao ra ngoài.