Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tuyệt Thế Dược Thần Chương 69: Bế Môn Canh

Chương trước: Chương 68: Dắt Tay Nhau Tới Chơi!



“Cái gì? Ngươi nói Diệp Viễn dựa vào thực lực Nguyên Khí tầng bốn, đã thông qua khảo hạch Đan Sư?”

Giang Vân Hạc rất lâu rồi không thất thố như vậy, nhưng tin tức từ Phong Nhược Tình mang tới khiến hắn thật sự kinh ngạc.

“Đúng vậy, hắn chẳng những thông qua khảo hạch sơ cấp Đan Sư, hơn nữa lúc khảo hạch đã chế luyện ra siêu phẩm Cường Hóa Đan cấp hai. Trải qua khảo sát, sau khi Linh Dịch Cảnh cấp một uống viên đan dược này, sẽ có thể uy hiếp đến sức mạnh Linh Dịch Cảnh cấp năm.” Lời của Phong Nhược Tình khiến người khác không ngừng kinh ngạc.

“Siêu phẩm... cấp hai... đan dược? Linh Dịch Cảnh cấp một uy hiếp Linh Dịch Cảnh cấp năm?”

Đầu Giang Vân Hạc có chút điện giật, sự việc Phong Nhược Tình nói hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của hắn.

Thấy Giang Vân Hạc thất thố như vậy, Phong Nhược Tình trong lòng cũng buồn cười. Nàng đến Học viện Đan Võ nhiều năm rồi, chưa từng thấy Giang Vân Hạc ở trong trạng thái này.

“Chẳng lẽ nói, Diệp Viễn hắn trời sinh hồn lực lớn mạnh, lại còn đạt đến cảnh giới Đan Sư?” Một hồi lâu, Giang Vân Hạc mới hỏi.

Phong Nhược Tình lại lắc đầu nói: “Không phải, hồn lực hắn cũng không lớn mạnh, chẳng qua là mạnh hơn người bình thường một chút. Hắn có thể chế luyện ra đan dược cấp hai là bởi vì hắn dùng Thuật Phân Lưu Âm Dương.”

“Ahhh, Thuật Phân Lưu Âm Dương... cho dù là Thuật Phân Lưu Âm Dương, thì đây cũng quá khoa trương rồi đấy?”

“Ừm, kỳ thực, Thuật Phân Lưu Âm Dương của Diệp Viễn đã đạt đến cảnh giới truyền thuyết!” Lúc Phong Nhược Tình nói, chính mình hiện giờ còn cảm thấy không tưởng tượng nổi.

Cảnh giới truyền thuyết, bản thân chính là một truyền thuyết.

Muốn đạt tới cảnh giới này, gần như là một việc không thể.

Một số người lão luyện ở công hội Luyện Dược Sư, một số đã lớn tuổi, cũng không ai có thể tu luyện thuật luyện dược tới cảnh giới truyền thuyết, càng không cần nói đến Thuật Phân Lưu Âm Dương có độ khó cao.

Giang Vân Hạc vốn dĩ đã bị kinh ngạc, một lần nữa lại bị kinh ngạc.

Hắn nhìn Phong Nhược Tình hồi lâu, mới chắc chắn nàng không nói láo: “Diệp Viễn này rốt cuộc có gặp gỡ bất ngờ gì? Đây cũng quá khó bề tưởng tượng rồi đấy?”

Phong Nhược Tình dường như sớm đã có chuẩn bị: “Việc này hắn đương nhiên là không chịu nói, nhưng theo ta suy đoán, phía sau Diệp Viễn chắc có một vị Luyện Dược Sư cực kỳ lớn mạnh! Mà người này không thể nào là phụ thân của hắn, theo ta thấy, vị luyện dược sư này chắc chắn không chỉ ở cảnh giới Đan Vương!”

Giang Vân Hạc đi qua đi lại từng bước, tiêu hóa tin tức mà Phong Nhược Tình mang tới.

Xem ra như vậy, suy đoán của Phong Nhược Tình hẳn là gần kề nhất với chân tướng rồi, nếu không thì không có cách nào giải thích được Diệp Viễn còn nhỏ tuổi đã có thiên phú luyện đan yêu nghiệt như vậy.

Một hồi lâu, Giang Vân Hạc mới mở miệng nói: “Nhân vật bậc này quá mức đáng sợ, tốt nhất vẫn là đừng đùa với hắn. Chỉ là ta không nghĩ ra, nếu Diệp Viễn có sư phụ lợi hại như vậy, làm sao lại thả hắn vào Học viện Đan Võ?”

Phong Nhược Tình lắc đầu nói: “Vấn đề này ta cũng từng nghĩ tới, đoán chừng là để rèn luyện đệ tử đấy?”

“Ừm, đúng là có khả năng này! Tệ hại, ngươi nói Vương Kim Phúc cùng Tôn Kiến Minh hai lão đầu đó cũng biết việc này, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho Diệp Viễn! Đi, chúng ta nhanh đi tìm Diệp Viễn!”

Vừa nói, Giang Vân Hạc liền muốn xông ngay ra ngoài.

Phong Nhược Tình cười nói: “Viện trưởng yên tâm, trước lúc về học viện ta đã đi thăm hỏi Dược Hương Các, Diệp Viễn hôm qua đã đi suốt đêm để về học viện, Ngô Đạo Phong Hội trưởng đại nhân mang theo hai vị Phó hội trưởng vồ hụt, mà Diệp Hàng đại sư cũng trùng hợp đang bế quan, ba người bọn họ tay không quay về. Cuối cùng, đành phải xin nhờ chưởng quỹ Phùng Tam của Dược Hương Các đưa hung chương Đan Sư tới học viện.”

Giang Vân Hạc thở dài một hơi, cười to nói: “Ha ha, Ngô lão đầu lại có thể ăn bế môn canh, ta nghĩ sắc mặt hắn lúc đó nhất định rất thú vị! Diệp Viễn nhất định là sớm đã đoán được sẽ có màn này, cho nên mới đi suốt đêm để trở về. Xem ra, tình cảm của hắn với học viện rất sâu nặng! Nếu Diệp Viễn đã về học viện, mau để hắn tới gặp ta. Không, ta tự mình đi gặp hắn!”

Giang Vân Hạc cùng Phong Nhược Tình đi đến nơi Diệp Viễn ở, nhưng không làm kinh động đến những người khác.

Với thân phận của hắn tự mình đến gặp một học viên, sẽ gây ra sóng to gió lớn ở Học viện.

Chỉ là, Giang Vân Hạc chưa gặp Diệp Viễn, Diệp Viễn vừa về Học viện đã đi vào phòng luyện công.

Giang Vân Hạc ngược lại ở nơi Diệp Viễn ở lại gặp được Lục Nhi với Phùng Tam, mà bọn họ lại không nhận ra Giang Vân Hạc, ngược lại Lục Nhi đối với Phong Nhược Tình lại cảm thấy rất quen.

“Phong lão sư là đến tìm thiếu gia sao?”

“Đúng vậy, hắn không phải tối qua đã trở về sao? Người đâu mất rồi?”

“Thiếu gia nói người thấy mình cần phải đột phá, cho nên vừa trở về liền bế quan rồi, Phùng chưởng quỹ đến cũng không gặp được người.”

Giang Vân Hạc sững sờ, cái gì phải đột phá, tiểu tử này vốn dĩ là trốn tất cả mọi người!

Hắn đột phá Nguyên Khí tầng bốn mới mấy ngày, làm sao có thể nhanh như vậy lại đột phá lần nữa?

Mặc dù trước đây Diệp Viễn đột phá quả thực rất nhanh, nhưng mỗi lần Nguyên Khí Cảnh thăng lên một cấp cảnh giới, độ khó lại càng cao hơn.

Nguyên Khí tầng bốn đến Nguyên Khí tầng năm, nào có đột phá dễ dàng như vậy?

Hơn nữa, xem như hắn có thể đột phá, nhưng cảnh giới hắn tăng lên quả thực quá nhanh, nhất định sẽ ảnh hưởng đến cảnh giới tăng lên về sau, cách làm này được một thì mất mười.

Sau lưng Diệp Viễn có một vị lão sư lớn mạnh như thế, làm sao có thể phạm sai lầm đơn giản như vậy được?

Cho nên, Diệp Viễn nhất định là đang trốn tất cả mọi người!

Tiểu tử này, gây ra phong ba lớn như vậy, lại tự mình trốn đi không gặp mọi người, thật là không có trách nhiệm!

Giang Vân Hạc cảm thấy vô cùng buồn bực, với thân phận của hắn đến gặp một vãn bối, lại có thể ăn bế môn canh!

Hắn lúc nãy còn đang cười nhạo Ngô Đạo Phong, không ngờ rằng bị báo ứng, nhanh như vậy đã đến lượt mình rồi.

Nhưng không thể không nói, bế quan là một viện cớ tuyệt hảo.

Võ sĩ tu hành, điều kiêng kỵ nhất chính là lúc bế quan bị người khác quấy rầy.

Cho dù là Giang Vân Hạc viện trưởng cao quý, cũng không thể tùy ý quấy rầy Diệp Viễn bế quan.

Phong Nhược Tình cũng không ngờ rằng kết quả lại như thế này, bất đắc dĩ nói: “Vậy... Lục Nhi cô nương, thứ lỗi cho bọn ta quấy rầy rồi. Nếu Diệp Viễn xuất quan, vẫn xin Lục Nhi cô nương nói với hắn, để hắn ra sau núi Vân Lan Các tìm Viện trưởng đại nhân.”

Lục Nhi chớp chớp mắt, gật đầu nói: “Phong lão sư yên tâm, Lục Nhi đã nhớ rồi.”

Lục Nhi ngây thơ hồn nhiên, hoàn toàn không biết ý đồ của Phong Nhược Tình, nhưng Phùng Tam tinh thông đối nhân xử thế, nghe thấy vậy rùng mình một cái, hai mắt len lén nhìn một cái trên người Giang Vân Hạc.

Hắn vốn chỉ là mơ hồ cảm thấy sự lớn mạnh của người này, nhưng chính lúc này hắn lại đoán được thân phận của Giang Vân Hạc!

Phùng Tam không ngờ rằng, đường đường là viện trưởng Học viện Đan Võ, lại hạ mình đích thân đến tìm Diệp Viễn!

Nhớ lại sáng sớm hôm nay Ngô Đạo Phong đại nhân cũng là đích thân tới tận cửa đưa hung chương, một sự chấn động không gì sánh bằng trong nội tâm Phùng Tam.

Từ sáng sớm lúc cầm được hung chương, Phùng Tam liền biết được Ngô Đạo Phong vốn dĩ không phải đến tìm Diệp Hàng, bọn họ chính là đến tìm Diệp Viễn!

Làm chưởng quỹ ở Dược Hương Các nhiều năm như vậy, không có ai biết rõ hơn hắn, ý tứ Đan Sư Nguyên Khí tầng bốn ra sao!

Hai đại nhân vật có thế lực nhất, lớn mạnh nhất nước Tần, lại cùng lúc tới tận cửa tìm thiếu gia nhà mình!

“Hô...”

Nhìn thấy Giang Vân Hạc với Phong Nhược Tình đi xa, Phùng Tam thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Viễn thiếu gia thật xưa không bằng nay, hắn từ quần áo lụa là, trưởng thành là đỉnh cấp thiên tài toàn nước Tần.

Ngay cả Giang Vân Hạc và Ngô Đạo Phong đại nhân vật như vậy, đều đến cướp lung lạc thiếu gia nhà mình!

“Lục Nhi à, thiếu gia Diệp Viễn nhà chúng ta có tiền đồ rồi!” Phùng Tam xúc động tự đáy lòng nói.

Lục Nhi lại nhếch miệng cười một tiếng nói: “Thiếu gia vẫn luôn rất lợi hại, chỉ là trước đây các ngươi hiểu lầm người thôi.”

Phùng Tam nhìn Lục Nhi, lại không còn lời nào nói lại...

Loading...

Xem tiếp: Chương 70: Trù Tính!

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nhặt Được Cô Dâu Nhỏ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 167


Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 200


Resident Evil 5 – Nemesis

Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn

Số chương: 31