81 Hai người Tô Tâm Lam và Liễu Thanh Thanh đã đi xa, thế nhưng càng nghĩ càng lo lắng, càng nghĩ càng thấy vô lý. Trương Đại Thiểu đuổi hai người họ đi, nhất định là đã gặp phải nguy hiểm nào đó.
82 Tô Dũng không để ý đến gã nhà giàu đó, lấy điện thoại quân dụng ra, bấm số:- Này, Phó Cục trưởng Lý đó hả? Tôi là Tiểu Dũng, như thế này, tôi phát hiện ra vài kẻ tình nghi ở đường Giải Phóng, gần khu vui chơi Du Nhạc Tràng, tất cả đều mang theo khí giới gây sát thương bên người, tôi nghi ngờ bọn họ có liên quan đến vụ cướp ở Tam Nguyên Hồ trước đây, anh mau phái người đến đây đi.
83 Tô Dũng và Trương Đại Thiểu hàn huyên thêm vài câu thì gần như phát triển mối quan hệ đến mức anh em kề vai sát cánh đã lâu vậy, hai cô gái đứng bên cạnh thấy mà nổi da gà.
84 - Ha ha ha!Nghe thấy lời nói của Trương Đại Thiểu, Lý Tinh cùng cả trai lẫn gái ở đây đều sửng sốt, lúc sau liền vang lên tiếng cười. Dùng ánh mắt quái dị nhìn Trương Đại Thiểu, thằng nhóc này, đầu óc nó có bệnh sao?- Mày đánh tao?Lý Tinh chỉ chỉ tay về phía Trương Đại Thiểu, rồi lại chỉ vào cái mũi của mình, vẻ mặt khinh thường.
85 - Tiểu tử thối, mày thật là không biết điều!Lý Tinh nghẹn một bụng tức giận lập tức bạo phát ra, chỉ vào Trương Đại Thiểu rống lên:- Dám trêu ghẹo lão tử, lão tử giết chết mày!- Lý Tinh, tao nghĩ vừa rồi tao đã nói rất rõ ràng.
86 Nghe xong lời nói của Phúc Thiểu, ánh mắt Lý Tinh sáng lên, trong mắt ánh lên một tia hung ác, hừ lạnh nói:- Thằng nhãi, hiện tại Phúc Thiểu đến rồi, tao xem mày còn dám ngông cuồng như vậy không?Hắn tưởng tượng Trương Đại Thiểu ở trước mặt Phúc Thiểu giống như con rùa cúi đầu trước mình, thậm chí là quỳ xuống cầu xin tha thứ, Lý Tinh liền cảm thấy vui sướng, hận không thể có thêm đôi cánh lập tức bay đến phòng của Trương Đại Thiểu.
87 Phúc Thiểu đi rồi, không còn ai tới gây phiền toái nữa, Tô Dũng cùng đám người Trương Đại Thiểu coi như là vui vẻ. Lúc ra về, Tô Dũng bí mật lôi kéo Trương Đại Thiểu, nhưng lại bị Trương Đại Thiểu nhẹ nhàng từ chối.
88 Lý Sát xuất hiện làm cho cao ốc Cửu Châu trở nên sôi trào, một khắc khi hắn bước vào cao ốc Cửu Châu, tất cả mọi người đều vây quanh hắn. Lý Sát rất thích hưởng thụ loại cảm giác được người khác vây quanh này, giống như mình là hoàng đế, bất kể đi đến đâu tất cả mọi người đều nịnh bợ mình.
89 - Ha ha, là tôi mạo phạm người đẹp. Lý Sát cười độ lượng, cũng không có thái độ tức giận hay bực mình, lấy ra danh thiếp đưa cho Liễu Thanh Thanh:- Cô đã không muốn đi, tôi cũng không ép.
90
91 Sự náo nhiệt trong phòng trong nháy mắt liền trở nên yên lặng không một tiếng động, mỗi người một bộ dạng ngây dại khác nhau, người này nhìn người kia, người kia nhìn người nọ, không dám chắc chắn được chuyện gì vừa xảy ra.
92 - Bịch! Bịch!Hai âm thanh nặng nề truyền đến, hai vệ sĩ của Lý Sát ngã từ lầu hai xuống đại sảnh ở lầu một. Hai người họ đều không phải là người bình thường, mặc dù bị Trương Đại Thiểu phế đi đan điền thế nhưng tố chất thân thể cũng hơn xa người bình thường.
93 Sau khi giọng nói trong phòng số 1 truyền ra, cả hội đấu giá lặng ngắt, tất cả mọi người đều biết người ngồi trong phòng số 1 là ai. Mặc dù có người thật sự rất muốn sợi dây chuyền kia nhưng cũng không thể không bỏ qua, huống chi hiện tại với giá trị đó đã không sở hữu được.
94 Ở hội đấu giá vật gì cũng có, thậm chí ngay cả cái bô của Hoàng đế Quang Tự cũng mang ra đấu giá, giá khởi điểm lên đến một triệu. Nhất là món đồ hóa thạch Thất Lạc Lá được cho là xuất hiện từ kỷ băng hà, đưa ra giá trên trời là 2,6 triệu.
95 - Rầm!Trong phòng số 1, Lý Sát hung hăng đấm một phát lên mặt bàn trước mặt mình, lại đá một cái khiến cái bàn bị đổ, nếu không phải hiệu quả cách âm của phòng rất tốt thì cả hội đấu giá sẽ nghe được âm thanh phẫn nộ này.
96 - Được, Tiểu Trương, tôi rất thích sự thẳng thắn này của cậu. Tô Dũng cũng không tiếp tục vòng vo với Trương Đại Thiểu:- Lần này tôi đến mục đích chính là tìm cậu, cha tôi muốn gặp cậu.
97 Trong phòng 306 khách sạn Hiên Dật. Keng!Một ly rượu vang đỏ rơi xuống mặt đất vỡ nát, rượu ở bên trong tràn ra. Cũng may thảm trong khách sạn cũng là màu đỏ, nhìn qua cũng không phát hiện.
98 Buông chén trà, Tô Vũ ngẩng đầu lên, rốt cục đã mở miệng, giọng nói ôn hòa, thoạt nhìn như độc thoại nhưng chính là đang nói cho Trương Đại Thiểu nghe:- Làm người như là pha trà vậy, có trà vị ngọt, có trà vị đắng, nhưng bất luận là loại trà nào, nếu để tâm vào pha, dùng phương pháp thích hợp để pha, mới có thể có được một ly trà ngon.
99 Tiếp theo là trận đấu bắn bia, người của quân khu J có chút lo lắng, tiếng la rung trời, tiếng kêu như nước, một trận kích động cùng hưng phấn. Bởi vì bắn bia là cái duy nhất mà quân khu J có thể đấu lại quân khu Nam Sơn.
100 Tô Dũng chạy nhanh đi sắp xếp cho Trương Đại Thiểu, vội vàng thay đổi trang phục, trở thành người của quân khu J, đi vào trong sàn đấu. Trên sàn thi đấu Đông Lệ Lệ bỗng nhiên thấy gương mặt xa lạ của Trương Đại Thiểu thì không khỏi kinh ngạc, nghĩ thầm, người này từ đâu đến đây, tại sao cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy? Nhìn tư thế cầm súng của hắn đâu có một chút dáng dấp quân nhân nào, chẳng lẽ là tân binh?Đón ánh mắt khó hiểu của Đông Lệ Lệ, Trương Đại Thiểu mỉm cười, gật gật đầu.