881 Nghe Chu thị cây ngay không sợ chết đứng, bà yêu cầu nhiều với Liên Thủ Lễ vì đó là yêu cầu đúng đạo lý, Đại Chu thị không khỏi có phần không tán thành, âm thầm lắc đầu.
882 Liên Thủ Tín mệt mỏi ngồi ở đó, không nói tiếng nào. Những người khác trong nhà lúc này đều không có chú ý tới cảm xúc của Liên Thủ Tín, ngươi một lời ta một câu nghị luận như cũ.
883 Tưởng thị không thể không phát hiện ra Liên Đóa Nhi mất tích, trước tiên tới báo cho Liên Thủ Tín, bởi vì không thể thấy Liên Đóa Nhi mất tích mà không quản, mà muốn tìm kiếm Liên Đóa Nhi về, nhất định phải có Liên Thủ Tín cung cấp nhân lực thì mới có thể tìm được.
884 “Cái này thì phải xem tìm được nàng vào lúc nào trong tình huống gì. . . . . . ” Liên Mạn Nhi chỉ nói một câu, cũng không nói kĩ càng. Trương Thải Vân và Liên Mạn Nhi vô cùng hợp ý, thời gian hai người chung đụng không ngắn, vì vậy cũng có phần hiểu rõ Liên Mạn Nhi.
885 Liên lão gia tử mất rồi, có vẻ như sau này Chu thị muốn làm gì thì làm nhưng trên thực tế, không phải như vậy, nhất là những lúc liên quan đến chuyện bên ngoài.
886 Ngũ lang nói với Liên Mạn Nhi, người bán hàng rong kia có thể thuận lợi đem Đóa Nhi đi, là do Tứ lang ở giữa truyền tin tức. “Tứ lang? hắn khi nào lại cùng Đóa Nhi có quan hệ tốt như vậy? Là do cảm kích Liên Đóa Nhi lần trước nhìn thấy hắn, không la lên còn giúp hắn cản đại Nữu Nữu? sao Tứ lang lại quen với người bán hàng rong, với lại khi nào thì truyền tin tức?” Liên Mạn Nhi liên tiếp hỏi một đống vấn đề.
887 Ba ngày sau khi chôn, theo quy định mọi người phải đi đắp mộ. Liên Thủ Tín và Ngũ lang hai ngày nay không được nghỉ ngơi đầy đủ nhưng hôm nay vẫn dậy rất sớm.
888 Trung thu, khí trời trong xanh, Liên Mạn Nhi dậy rất sớm, rửa mặt xong, nha đầu Cát Tường lấy hai bộ áo váy trong tủ ra hỏi Liên Mạn Nhi muốn mặc bộ nào.
889 Tiểu Thất bọn họ đi học rồi, Liên Thủ Tín uống trà xong cũng đứng dậy. Sương buổi sáng mùa thu cũng đã tan, hôm nay lại là một ngày trời trong xanh. Liên Thủ Tín đi Học đường xem trước, sau đó đi sân phơi, xem bọn họ phơi và đập ngũ cốc.
890 Liên Mạn Nhi sai người để hoa hồng sang một bên hong khô, sau đó kêu Như Ý, Cát Tường cùng với Thiện Hỷ, Lương Hỷ bốn nha đầu đem nệm và quần áo thu đông trong tủ ra phơi.
891 Liên Mạn Nhi nhìn Ngô Gia Hưng một cái, lại cười cười nhìn Liên Chi Nhi. Liên Chi Nhi đối với con mình đương nhiên là hết sức yêu thương chăm sóc, mà Ngô Gia Hưng càng là một “ vú em” trẻ vô cùng có trách nhiệm.
892 Nghe tiểu Thất muốn nói chuyện với Liên Thủ Nghĩa, Liên Mạn Nhi thấy thần sắc hắn nghiêm túc, nên không đi nữa, định nghe xem rốt cuộc là có chuyện gì.
893 Chỉ là chuyện để người khác lo này đối với vợ chồng Liên Thủ Nghĩa mà nói đó là người khác nuôi lớn nhưng bọn trẻ vẫn phải có trách nhiệm hiếu kính, phụng dưỡng bọn họ.
894 Tiểu Thất đi được mấy ngày, chớp mắt đã gần đến mười lăm tháng tám. Đương nhiên Trung thu năm nay, Ngũ lang và tiểu Thất không kịp trở về, Liên Thủ Tín và Trương thị không tránh khỏi buồn phiền, chỉ là hai người đều hiểu rõ, đây là chuyện chẳng đặng đừng.
895 Dân gian có câu tục ngữ, gọi là mười lăm trăng sáng, mười sáu trăng tròn. Nhưng buổi tối mười lăm tháng tám năm nay trăng sáng sao thưa, trên trời chỉ có lác đác vài đám mây thật mỏng, là cơ hội hiếm có để ngắm trăng.
896 Bây giờ Liên Thủ Nghĩa dường như đã liều rồi, chuyện gì cũng không để ý, da mặt rất dày, bất kể Chu thị mắng chửi ra sao, hắn cũng không thèm để ý. Hai mẹ con xung đột, đều chỉ có mình Chu thị bị chọc tức, hắn vẫn bình chân như vại.
897 “Cát Tường, ngươi mau ra nhìn xem. ” trong lòng Liên Mạn Nhi cảm thấy kỳ quái liền sai nha đầu Cát Tường đi xem. Cát Tường cầm lấy báo tiệp đi ra ngoài.
898 Những người mình quan tâm đều thi đỗ, Liên Mạn Nhi cũng phá lệ cao hứng. Ở niên đại này, trừ phi hoàng thượng khai ân khoa, nếu không thi Hương đều là ba năm tổ chức một lần, thi đồng sinh thì khác.
899 Qua mười lăm tháng tám, người dân ở Tam Thập Lý Doanh Tử đều đã sớm mặc áo kép. Tưởng thị, Liên Nha Nhi và Đại Nữu Nữu cũng như thế, do Đại Nữu Nữu còn nhỏ nên còn được mặc thêm một chiếc.
900 Sau khi Chu thị bảo Tưởng thị tới đây, cả nhà Liên Mạn Nhi cũng không vội sang nhà cũ. Với tính tình của Chu thị mà sai người đến tặng lễ, chứng tỏ rằng bà có chuyện muốn cầu rất gấp.