Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trọng Sinh Nhược Thủy Chương 20

Chương trước: Chương 19



Nhận rõ sau chuyện hình chụp này, sẽ có rất nhiều người nhìn mình 囧, cảm xúc Nhược Thủy có chút tụt xuống, Mạnh Doanh ngoài ý muốn thành người hiểu ý, thời gian kế tiếp vẫn đều cùng nữ sinh bàn trước thảo luận chuyện bát quát nóng hổi: tiểu tam của một quan chức cùng phòng chính đang tranh giành với nhau, không có quấy rầy cô nữa.

Bình thường Nhược Thủy không ăn cơm ở căn tin trường học, Hách Liên Minh Tú thuê người làm cho cô, mỗi ngày sẽ tới làm cơm trưa cùng bữa tối và quét tước vệ sinh, cho nên sau khi tan học Nhược Thủy liền kêu đám người Mạnh Doanh đi trước, chính mình ngồi ở vị trí ít người đi lại trong phòng học.

Mới ra cửa phòng học, Nhược Thủy liền thấy được Lương Thần. Vẫn là bộ dáng hồi trước, anh tuấn như ánh mặt trời, cười khoe răng trắng bóc, đang đứng ở nơi đó, liền hấp dẫn vô số tầm mắt.

"Lương ~ Thần ~!" Hai chữ ngắn ngủn bị Lý Lộ Lộ kêu trăm chuyển ngàn hồi, biến đổi bất ngờ, mang theo thẹn thùng vô tận đồng thời còn ẩn chứa hàm súc kinh hỉ...

Nhược Thủy đang chuẩn bị ra cửa, hung hăng rùng mình 1 cái.

Hôm nay Lý Lộ Lộ mặc một chiếc váy liền thân màu đen tơ tằm, có thắt lưng, đi giày cao gót màu đen, đi vài bước nhỏ về phía Lương Thần, Nhược Thủy thấy hết, eo nhỏ này xoay...

Phía sau Lý Lộ Lộ là Tạ Phỉ Phỉ không giống cô vội vàng xao động như vậy, không nhanh không chậm tao nhã mà đi, Nhược Thủy lúc này mới chính thức thấy rõ dung mạo của cô ta. Dù là Nhược Thủy duyệt vô số mỹ nữ, lúc này cũng không thể không tán thưởng một tiếng —— quả nhiên là mỹ nhân!

Vẻ đẹp của Tạ Phỉ Phỉ cùng Nhược Thủy hoàn toàn không giống nhau.

Nhược Thủy rất giống Hách Liên Minh Tú, kiểu xinh đẹp vô cùng xâm lược, giống như mẫu đơn khoe sắc, không chút phấn son, bất nhiễm duyên hoa, đạm đến tận xương tủy, cũng diễm đến tận xương tủy. Nay tuổi cô cònưa trưởng thành xong liền đã như thế, có thể đợi qua một hai năm sau sẽ diễm sắc khuynh thành như thế nào!

May mắn Nhược Thủy nhiều năm sống an nhàn sung sướng, trên người cũng dưỡng ra chút quý khí, nếu không coi dung mạo của cô như vậy, mới năm nhất đại học, lại không có ở tại ký túc xá trường học, không thiếu được truyền ra íttin đồn.

Mà Tạ Phỉ Phỉ như hoa hướng mưa rơi, tươi mát mềm mại, cùng Nhược Thủy hoàn toàn tương phản. Bất quá hai người so với nhau, Nhược Thủy cũng không thể không thất bại thừa nhận, vẫn là loại diện mạo này của cô ta có vẻ dễ dàng làm người thích, không hề có tính công kích, chỉ nhìn diện mạo một cách đơn thuần, thì phải là một em gái đáng yêu...

Về phần Lý Lộ Lộ, cô ta phong tình vạn chủng, quyến rũ kiều diễm, nhưng bất luận là diện mạo hay là khí chất, không phải cùng một tầng với hai người, hoàn toàn không có biện pháp so sánh.

Lúc Nhược Thủy đánh giá Tạ Phỉ Phỉ, Lương Thần đã gật đầu chào với Lý Lộ Lộ, Tạ Phỉ Phỉ, sau đó bước nhanh đến trước mặt Nhược Thủy còn thất thần.

"Em, nha đầu này không lương tâm!" Lương Thần vừa đến liền hung hăng nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn nộn nộn của Nhược Thủy, cười mắng: "Nếu không phải bạn học Lý Lộ Lộ vừa vặn cùng lớp với em, hảo tâm nói cho anh biết thời khoá biểu của các em, hiện tại hai ta còn không có gặp mặt đâu!"

Tươi cười quen thuộc, động tác quen thuộc, Nhược Thủy nhịn không được cũng tươi cười thật to, mặt mày loan loan.

Sắc mặt Lý Lộ Lộ cứng đờ, thời khoá biểu? Cô ta nói thời khoá biểu cho anh biết, cũng không phải là để anh đến tìm Hách Liên Nhược Thủy nha!

"... Lương Thần, anh quen biết Phỉ Phỉ cùng Hách Liên Nhược Thủy?"

Lương Thần quay đầu, nhìn Tạ Phỉ Phỉ một cái, rất nhanh lại quay đầu lại, tươi cười trên mặt phai nhạt một ít: "Ừ, thế giao."

Sắc mặt Lý Lộ Lộ trắng nhợt, Tạ Phỉ Phỉ còn thôi, thì ra gia thế của Hách Liên Nhược Thủy cũng...

Không nghĩ ở đây trước mặt hai người ngoài ôn chuyện, Lương Thần tùy tiện khách khí hai câu liền nắm tay Nhược Thủy ly khai.

Đi không xa, còn bay tới vài câu vào tai Tạ Phỉ Phỉ ——

"... Hại em gần đây cũng không dám trốn tiết, chỉ sợ anh tìm đến em..."

"... Ca mang em đi ăn ngon, nói cho em, gần đây anh phát hiện một cái..."

"... Đáng tiếc Hạo Sơ không ở, nếu không ba em liền..."

Tạ Phỉ Phỉ vẫn bình tĩnh thong dong rốt cục kinh ngạc nhíu mày —— Hạo Sơ? Trịnh... Hạo Sơ?

Bên môi cười gợi lên một tia hứng thú, xem ra, Hách Liên Nhược Thủy này không đơn giản nha!

☻☻☻

Nhìn đến rường cột chạm trổ quen mắt này, đình viện thật sâu, Nhược Thủy cười nói: "Lại là nơi này?"

Lương Thần đưa thẻ hội viên ra, lôi kéo Nhược Thủy đi vào bên trong, vừa đi vừa nói chuyện: "Sao? Em đã tới nơi

Mới vừa hỏi, lại cười nói: "À, là Ngụy Dịch mang em đến phải không. Đây là gia sản của chú nhỏ ảnh, ảnh mang em đến cũng không kỳ quái."

Ngồi xuống, Nhược Thủy lườm anh một cái: "Là cậu nhỏ mang em đến."

"Cậu nhỏ em?" Lương Thần suy tư thật lâu, rốt cục nghĩ thông suốt quan hệ của hai người, ngượng ngùng pha trò: "Ha ha, anh vừa rồi nhất thời không nhớ tới."

Nhược Thủy xoa xoa hai má, giống một cáibánh bao nhỏ: "Ngụy Dịch anh ấy bận rộn bên cạnh bạn gái ảnh, làm sao có thời giờ để ý em!"

"Bạn gái? Ảnh không phải đang ở bệnh viện sao?" Lương Thần nhìn thực đơn thuận thế đáp, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói: "Sẽ không là Tạ Nhân Nhân chứ?!"

Nhược Thủy không nói, cam chịu.

Lương Thần gọi đồ ăn rất nhanh. Cũng không có hỏi Nhược Thủy, khẩu vị của cô, anhbiết rất rõ.

Đợi nhân viên phục vụ đi xuống, đóng cửa lại, anh mới mở miệng, vẻ mặt sợ hãi than: "Trách không được, Ngụy Dịch từ nhỏ liền rất tinh quái, anh cùng Hạo Sơ cũng không ai dám đánh, chắc ảnh vẫn không có việc gì. Anh còn tưởng ngày bé đều ngoaãn như thế nào, ngược lại hiện tại lớn như vậy còn bị bác Ngụy đánh, còn đánh vào bệnh viện..." Lắc đầu: "Chậc chậc, thì ra là vì hồng nhan."

Nhược Thủy nâng chung trà lên, nhấp môi, vẫn không nói lời nào.

Lương Thần xem cô nửa ngày, thở dài: "Cho dù không phải chuyện Tạ Nhân Nhân, haingười cũng không thành, có cái gì mà khổ sở."

Nhược Thủy nhẹ nhàng buông chén trà, ngón tay phải vô ý thức vuốt phẳng hoa văn trên chén: "Em đâu có biện pháp, ra loại sự tình này cũng không phải em khống chế được." Cúi đầu uống hết nước trà: “Em sớm biết rằng không có khả năng, cho nên cái gì cũng chưa làm, nhưng, nhìn mà thôi..." Càng nói, âm thanh càng nhỏ, cuối cùng như là một tiếng thở dài.

Lương Thần xem bộ dáng khổ sở của cô, tự trách nói: "Ai ~ đều do anh, lúc trước nếu không phải anh về nước, em cũng sẽ không gặp phải anh ấy, cùng anh ấy đi du lịch." Cũng sẽ không đem tâm dừng ở trên người anh ấy.

Nhược Thủy lắc đầu: "Không liên quan chuyện của anh. Quên đi, miễn bàn chuyện này đi, thật sự là buồn bực!"

Lương Thần thấy thế, cũng không nhắc lại, tính chuyển qua đề tài khác: "Ôi chao, em biết không, lúc nãy vừa nhìn thấy, nữ sinh bên cạnh Lý Lộ Lộ, tên là Tạ Phỉ Phỉ, chính là con gái riêng của chồng trước dì Tuệ, em họ của Tạ Nhân Nhân."

Nhược Thủy kinh ngạc ngẩng đầu, đem hai khuôn mặt so sánh một phen: "Em gái họ? Hoàn toàn không giống a!" Tạ Nhân Nhân không khỏi kém xa nhiều lắm

"A, con gái riêng thôi, ngoại thất kia nếu bộ dạng không tốt dựa vào cái gì làm ngoại thất? Tạ Nhân Nhân là đích trưởng nữ, con gái của anh trai Tạ An Quốc." Lương Thần giải thích.

Gặp bộ dáng Nhược Thủy lơ đễnh, Lương Thần có chút tò mò: "Anh còn tưởng rằng em sẽ thực chán ghét cô ta, như thế nào bình tĩnh như vậy?"

Vừa vặn đồ ăn được mang lên, qua một hồi lâu, chờ trong ghế lô chỉ còn hai người, Nhược Thủy mới nhàn nhàn mở miệng: “Muốn chán ghét cũng là chán ghét ngoại thất kia, về phần Tạ Phỉ Phỉ, năm đó cô mới mấy tuổi." Nói xong lại lắc đầu: "Đều hơn mười năm trôi qua, mẹ em đều không ngại, phải có cảm tình mới có thể để ý loại sự tình này. Lần trước thăm Ngụy Dịch, Tạ Nhân Nhân cũng ở, mẹ em cũng không thế nào, đối với Tạ Nhân Nhân còn rất hòa khí."

Lương Thần nghĩ nghĩ, cũng quả thật có chuyện như vậy: "Tạ Nhân Nhân thật không hay ho, có một chú hai như vậy, chuyện năm đó không liên quan tới cô ta, hiện tại cùng Ngụy Dịch lại vì vậy chịu trở ngại."

Nhược Thủy nhíu nhíu mày, mở to đôi mắt đen như mực nhìn anh: "Nói cũng không phải là nói như vậy. Hai nhà trở mặt lâu như vậy, yêu là chuyện của hai người, nhưng hôn nhân là chuyện của hai gia đình. Ngụy Dịch đem việc này công khai, thời điểm về nhà quỳ xin ông ngoại một ngày, mẹ em còn không tỏ thái độ đâu! Mẹ em đau anh ấy nhiều, cho dù mẹ em không ngại chuyện Tạ gia, anh ấy như vậy, làm cho người ta thất vọng, đau khổ nhiều a!"

Lương Thần nghĩ nghĩ, đồng ý gật đầu, lại thở dài: "Cũng không biết anh ấy bị cái gì, bị tình yêu làm choáng váng đầu óc, nếu không năm ấy anh ấy sẽ không ngoan ngoãn xuất ngoại."

Nhược Thủy không đáp, bây giờ cô còn có bóng ma khi biết Ngụy Dịch cùng Tạ Nhân Nhân đã sớm cùng một chỗ, thì ra hai năm kia cô lặng lẽ thích đều là một trò cười! Tức giận đến mức cô không muốn ăn cơm!

☻☻☻

Ăn xong cơm ra cửa, ở hành lang lại ngoài ý muốn thấy Thôi Tiến Đông đang cầm tay một vị giai nhân.

Đối với Thôi Tiến Đông, Nhược Thủy vẫn thực rối rắm. Cô cùng Thôi Tiến Đông ở Ngụy gia gặp nhiều lần, cũng đi Thôi gia cách vách Ngụy trạch làm khách, nhưng cô xưng hô với Thôi Tiến Đông, vẫn thật khó xử.

Chiếu bối phận đi, Thôi Tiến Đông là anh em tốt của Ngụy Ương, Nhược Thủy tự nhiên phải gọi là chú Thôi. Nhưng vấn đề là, Thôi Tiến Đông tự nhận tuổi không lớn, tình nguyện vai vế so với Ngụy Ương thấp hơn, cũng không nguyện bị kêu già đi, dỗ Nhược Thủy gọi hắn là anh Đông.

Xưng hô tình chàng ý thiếp như vậy tự nhiên là bị Ngụy Ương phủ quyết, nhưng Thôi Tiến Đông cái khác không có, bản sự lớn nhất chính là da mặt dày, đao thương bất nhập, hơn nữa lời ngon tiếng ngọt hạ bút thành văn, Nhược Thủy rất nhanh liền bại trận, gọi Thôi đại ca —— khi không có Ngụy Ương.

Đáng tiếc nếu là Ngụy Ương không ở, Nhược Thủy cùng Thôi Tiến Đông cũng sẽ không có cùng xuất hiện, cho nên lúc này ngoàiý muốn gặp mặt, ánh mắt Thôi Tiến Đông chờ mong làm cho Nhược Thủy cảm thấy áp lực càng lớn, rốt cục vẫn là gọi một tiếng, làm thỏa mãn nguyện vọng của người nào đó: "Thôi đại ca."

"Ôi chao!" Thôi Tiến Đông vui rạo rực lên tiếng trả lời.

Vị kia giai nhân thực ngoài ý muốn mở miệng, khẩu khí cực kỳ kinh ngạc: "Thần Thần, em như thế nào ở trong này?"

Lương Thần sờ sờ đầu, cười: "Chị."

Nhất thời mọi người hai mặt nhìn nhau.

Sau một phen giải thích, Nhược Thủy mới hiểu được, thì ra vị mạn diệu giai nhân kia chính là chị của Lương Thần - Lương Hàm, cũng là vị hôn thê đính hôn nhiều năm của Thôi Tiến Đông.

"Thì ra là học muội, hân hạnh hân hạnh!" Đã biết Nhược Thủy là con gái Ngụy Như Tuệ, bạn tốt của Lương Thần, hơn nữa hai người cùng tốt nghiệp một trường trung học, thái độ Lương Hàm phá lệ thân thiết, cười bắt tay cùng Nhược Thủy.

Bởi vì bốn người đều ăn cơm xong, mà Nhược Thủy buổi chiều còn có khóa, cho nên tuy rằng thực thích Lương Hàm, nhưng cũng không có tìm nơi để tán gẫu, mà là trao đổi số điện thoại, hẹn lần sau gặp lại.

p/s: Đã đi đc 1/3 chặn đường! phù phù…

Loading...

Xem tiếp: Chương 21

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Trung Thành Và Tình Yêu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12



Quãng Đời Còn Lại Đều Vì Em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Anh Yêu Em, Cô Ngốc Mất Trí

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 16